Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Nếu Cố Cảnh Thâm không cùng đường, liệu anh ta có tìm tôi xin lỗi không?

tôi phát hiện anh ta ngoại tình, anh ta đâu có chút hối hận nào.

“Tiểu Tiểu, không phải như em nghĩ đâu…” — Cố Cảnh Thâm cố giải thích.

“Đủ rồi.” — tôi cắt , lạnh nói — “Cố Cảnh Thâm, chúng ta đã ly hôn rồi. ơn đừng xen cuộc sống của tôi .”

Nói xong, tôi quay người rời .

Phía sau, tiếng phóng viên gào hỏi dồn dập, xen lẫn anh ta tuyệt vọng gọi tên tôi.

tôi không quay .

Trở lại văn phòng, tôi ngả người xuống ghế, cảm người mệt rã rời.

Thật , nhìn anh ta trong bộ dạng tiều tụy, tôi vẫn có chút xót xa.

Dù sao, chúng tôi từng yêu nhau.

… sự phản bội của anh ta đã vượt quá giới hạn tha thứ.

Nếu hôm nay tôi mềm , chẳng khác nào nói với tất mọi người rằng: phản bội là chuyện có thể được bỏ qua.

điều đó, tôi tuyệt đối không bao phép.

Buổi tối, tôi về nhà, liền trước người phụ nữ đang đứng.

Là Tô Uyển Nhi.

Cô ta trông tiều tụy hơn Cố Cảnh Thâm — đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt nhợt nhạt, bụng đã hơi nhô lên.

“Cô .” — vừa tôi, cô ta bước tới — “Chúng ta có thể nói chuyện được không?”

Tôi nhìn cô ta — người đàn bà đã phá nát cuộc hôn nhân của tôi.

Nói không hận, là dối .

nói ?” — tôi lấy chìa khóa mở .

“Là về chuyện của Cảnh Thâm.” — cô ta theo sau tôi.

“Cô , tôi biết tôi có lỗi với cô… Cảnh Thâm thật sự biết sai rồi.”

Tôi dừng lại, quay người lại nhìn cô ta:

“Tô Uyển Nhi, cô nghĩ mình có tư cách cầu xin anh ta trước mặt tôi à?”

“Tôi biết tôi không có tư cách…” — cô ta bật khóc — “ Cảnh Thâm bây thật sự rất khổ. Công ty phá sản, bạn bè đều bỏ , ngay căn nhà cũng bị ngân hàng tịch thu…”

“Tôi có liên quan gì việc đó?” — tôi lạnh lùng cắt .

“Chẳng phải tất đều do hai người tự chuốc lấy sao?”

“Cô , tôi xin cô, xin cô Cảnh Thâm cơ hội .” — nói rồi, cô ta bất ngờ quỳ xuống trước mặt tôi.

“Tôi có thể rời xa anh ấy, có thể mang đứa bé thật xa, chỉ cần cô chịu tha thứ anh ấy…”

Tôi nhìn người phụ nữ đang quỳ rạp trên đất, dâng lên cảm xúc khó tả.

Nói thật, tôi không ngờ cô ta lại vì Cố Cảnh Thâm mà hạ mình mức này.

“Tô Uyển Nhi, cô nghĩ tôi là kẻ ngu sao?” — tôi bật cười nhạt.

“Lúc hai người bắt tay phản bội tôi, có bao nghĩ ngày hôm nay chưa?”

“Chúng tôi… thật sự biết sai rồi…”

“Nếu biết sai mà có ích,” — tôi cắt , lạnh như băng — “ luật pháp tồn tại gì?”

“Cô anh ta bắt tay tôi tổn thương, bây thất bại rồi muốn tôi rộng lượng mà tha thứ à?”

“Trên đời này gì có chuyện dễ dàng như thế!”

Tô Uyển Nhi òa khóc, nước mắt rơi lã chã:

“Cô , tôi thật sự hối hận rồi, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào…”

“Bất cứ giá nào?” — tôi cúi người xuống, nhìn thẳng mắt cô ta, từng chữ lạnh lẽo —

“Vậy cô có dám chết không?”

Cô ta chết lặng.

“Tô Uyển Nhi, cô đã hủy hoại hôn nhân của tôi, giẫm nát tình yêu của tôi — cô nghĩ câu ‘xin lỗi’ là có thể xóa bỏ tất sao?”

tôi nhỏ nhẹ, mỗi chữ đều sắc bén như dao, cứa sâu người.

“Tôi…” — cô ta há miệng, nghẹn .

“Cút.” — tôi đứng thẳng dậy, chỉ tay .

“Cút khỏi đây, trước tôi đổi ý.”

Tô Uyển Nhi loạng choạng đứng dậy, vừa vừa ngoái lại, khóc run rẩy.

cánh khép lại, tôi dựa lưng , trượt dần xuống sàn.

Kỳ lạ thay, nhìn cô ta trong bộ dạng nhục nhã ấy, tôi lại không cảm thỏa mãn như tưởng tượng.

Ngược lại, trong trống rỗng vô cùng.

Báo thù xong sao chứ?

Những gì tôi mất … mãi mãi không thể quay lại .

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo lên.

số lạ.

“A lô?”

“Cô , tôi là , bạn trai cũ của Tô Uyển Nhi.”

Tôi nhướng mày. Chính là người đã bóc phốt cô ta trên mạng hôm trước. Sao lại gọi tôi?

“Có chuyện gì không?”

“Tôi muốn gặp cô nói chuyện. Về Tô Uyển Nhi. Tôi nghĩ cô nên biết vài sự thật.”

“Sự thật?” — tôi hơi nhíu mày.

điều gì mà tôi chưa biết sao?”

“Chuyện này khó nói qua điện thoại. Chiều mai, ba , gặp ở quán Starbucks nhé.”

Nói xong, anh ta cúp máy.

Tôi ngồi lặng, trầm ngâm hồi lâu.

tìm tôi — rốt cuộc muốn nói gì?

Chiều hôm sau, tôi quán cà phê đúng hẹn.

Anh ta đã ngồi đợi sẵn — trông tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vẻ ngoài bình thường, gương mặt u buồn.

“Cảm ơn cô đã chịu gặp tôi.” — anh ta đứng dậy, bắt tay tôi.

thẳng vấn đề .” — tôi nói ngắn gọn.

“Anh nói có ‘sự thật’ gì?”

hít hơi thật sâu, rồi chậm rãi nói:

“Về chuyện của Tô Uyển Nhi Cố Cảnh Thâm, thật … mọi chuyện không như cô nghĩ.”

Tôi cau mày: “Ý anh là sao?”

“Tô Uyển Nhi đúng là có thai — đứa bé đó… không phải của Cố Cảnh Thâm.”

Câu nói ấy như tiếng sét giữa trời quang, khiến tôi sững sờ tại chỗ.

“Anh nói gì cơ?”

“Đứa bé là của tôi.” — cúi , trầm xuống.

“Sau tôi cô ta chia tay, cô ta bắt tiếp cận Cố Cảnh Thâm. dễ bề quyến rũ anh ta, cô ta giả mạo việc mang thai.”

Tôi choáng váng, óc rối như tơ vò:

“Khoan… ý anh là Tô Uyển Nhi Cố Cảnh Thâm… thật không hẳn…”

“Họ có quan hệ, rất ít.” — anh ta nói, khóe môi nở nụ cười chua chát.

“Cô ta luôn nói dối Cố Cảnh Thâm, bảo rằng đứa con là của anh ta — chỉ trói buộc anh ta hoàn toàn.”

Tôi ngả người ghế, óc choáng váng.

, mọi thứ… lại bẩn thỉu hơn tôi tưởng.

Nếu của là thật… chẳng phải Cố Cảnh Thâm cũng là nạn nhân sao?

Không đúng.

dù đứa bé không phải con của anh ta, việc anh ta ngoại tình vẫn là sự thật — điều đó không thể chối cãi được.

“Tại sao anh lại nói với tôi những chuyện này?” — tôi nhìn thẳng .

“Vì tôi không thể chịu nổi .” — anh ta thở dài, ánh mắt phức tạp.

“Người đàn bà như Tô Uyển Nhi quá giỏi toan tính. Cô ta vừa lợi dụng Cố Cảnh Thâm, vừa tổn thương cô. Tôi không thể cô ta tiếp tục hại người thêm .”

“Anh có bằng chứng không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương