Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Văn án:
tộc sắp xếp hôn , trong đám công tử nhà giàu đời thứ , tôi người bác .
Nhưng kết hôn rồi tôi mới nhận ra, anh ta chẳng khác gì mấy vật bác của nữ chính trong mấy truyện tổng , chính là kiểu người luôn bị gọi dậy giữa đêm để tới chữa bệnh cho người ta.
Sau khi tận chứng kiến vài lần, tôi dứt khoát bỏ luôn ý định muốn thử phát triển cảm với anh.
Buồn cười thật, ai mà biết được lỡ có một ngày đó tôi phải giành người với đám bạn tổng của anh chứ.
Nhưng điều tôi hoàn toàn không ngờ là anh lại có thể đọc được suy nghĩ của tôi.
…
Chương 1
Đối với những người như tôi, kết hôn vì lợi ích tộc là điều sớm muộn cũng xảy ra.
Cũng chẳng sao, hưởng bao nhiêu đặc quyền rồi, đến lúc phải trả lại gì đó cũng là bình thường.
Tôi coi như vẫn khá may mắn, vì ít nhất tôi được tự người kết hôn cùng.
Là trong vòng tròn toàn thiếu , công tử ấy.
Thật ra ai cũng được thôi, hôn tộc chẳng qua chỉ là trò hợp tác ăn khoác lớp vỏ cảm, mà ai cũng hiểu rõ.
Chỉ là nếu được , tôi vẫn muốn một người… bình thường một .
Theo như những gì tôi hiểu:
Có người đang say đắm với bạch nguyệt quang bên trời Tây, loại đó bỏ qua.
Có người đang chơi trò em chạy, anh đuổi với cô bồ nhỏ, loại không được.
Có người đang b.a.o n.u.ô.i một nữ minh tinh càng, không ổn.
tới lui, cuối cùng tôi nghĩ đến Tạ Yến.
Trong trí nhớ của tôi, anh là kiểu đàn ông nho nhã, điềm đạm, có xa cách mà lịch sự.
tên cũng giống hệt mấy tổng trong truyện, nhưng trong cả đám người ấy, anh lại là người duy nhất không tổng .
Tạ Yến là bác , học giỏi đến mức tự thi vào trường y số một cả nước, rồi học liền mấy cấp thạc , tiến đều toàn dựa vào năng lực thật.
Vẻ ngoài của anh cũng đúng chuẩn hình tượng bác , ăn nói nhẹ nhàng, lễ độ, phong thái sạch sẽ, chỉn chu, mỗi lần gặp anh đều là bộ vest trắng tinh, nhìn qua đã thấy ấm áp, nghiêm cẩn.
hôn của tôi diễn ra thuận lợi đến mức đáng sợ, bên ba mẹ nói chưa được mấy buổi đã định luôn ngày cưới.
nói khi hỏi ý, Tạ Yến cũng gật đầu đồng ý ngay.
Thế là chỉ trong vòng một tháng, tôi từ một thân độc thân biến thành người có chồng.
Từ hôm cưới, tôi dọn thẳng vào căn hộ anh mua sẵn, nơi đây trang trí tông màu be nhạt, đơn giản mà tinh tế, hợp với con người anh.
Hôm đó, sau khi dẫn tôi đi xem xung quanh nhà, anh đứng trước phòng ngủ chính, trầm ấm:
“Tuy đây là hôn sắp đặt, nhưng anh không muốn nó chỉ là hình thức. Anh hy vọng ta có thể từ từ hiểu, sống với thoải mái, rồi dần dần vun đắp cảm.”
Nói xong, anh chỉ sang phòng đối diện:
“Anh sẽ ở bên đó, em không cần phải căng thẳng. Khi cả đều sẵn sàng thì hẵng tính, anh sẽ không ép em đâu.”
Tôi trở phòng, đóng lại.
Thật lòng mà nói, anh tốt hơn tôi tưởng nhiều.
Dù không thấy tin đồn anh, nhưng bạn bè của anh toàn mấy người có bệnh tổng , người cũng nuôi chim hoàng yến riêng nên tôi luôn nghĩ anh với là cá mè một lứa, khó mà tin được không giống .
Nhưng xem ra anh có vẻ không giống thật, nhưng tôi cũng chẳng dám đặt hy vọng gì, chỉ mong có thể sống với hòa thuận, anh đừng rước rắc rối , tôi cũng chẳng cần biết bên ngoài.
Thấm thoắt đã tháng trôi qua.
Vào một đêm, khi tắm xong, tôi nằm trên giường, ánh dừng lại trên bộ váy ngủ ren hở hang bên cạnh, tim bỗng đập nhanh hơn.
Buồn cười thật, Tạ Yến là người nghiêm túc sẽ không nghĩ linh tinh.
Nhưng tôi thì khác.
mươi mấy năm độc thân, còn chưa từng nắm tay đàn ông, mà đầu óc tôi lại chứa đầy mấy suy nghĩ không đứng đắn.
có chồng đàng hoàng, lại đẹp trai, quyến rũ thế , bảo tôi sống kiểu nước lọc thanh đạm, tôi chắc chắn chịu không nổi.
Hơn nữa, dạo gần đây tôi sống với ấm êm đẹp: mỗi ngày sáu anh đúng , cùng tôi ăn tối, cuối tuần thì dạo phố, móng, đi cắt tóc, tối đến lại cùng xem phim trên sofa.
Phải thừa nhận, tôi đã bắt đầu thấy rung động rồi.
…
Một hôm, tôi đi dạo phố cùng bạn.
Khi đang cười nói vui vẻ, nhìn điện thoại thì chợt thấy đã năm rưỡi rồi.
Không hiểu sao, trong đầu tôi lập tức bật một ý nghĩ: “Phải nhà thôi.”
Tôi sững lại một giây, rồi nhanh chóng cảm thấy có gì đó phức tạp len vào trong lòng.
Tôi nhận ra, tôi thật sự đã coi nơi đó là nhà của mình và đối với ngôi nhà ấy, đối với Tạ Yến, tôi đã nảy sinh một cảm giác thuộc mà bản thân chưa từng ngờ tới.
Tôi từng nghĩ, sau khi chứng kiến đủ kiểu gà bay ch.ó chạy trong giới , nhất là tận thấy ba mẹ mình hết người đến , rồi lại có kẻ bế con đến nhận tổ quy tông, thì tôi đã chẳng còn niềm tin vào gọi là yêu hay đình nữa.
Nhưng hoá ra, sự ấm áp bình lặng theo năm tháng lại có sức mạnh vượt xa tưởng tượng của tôi.
Nghĩ đến khoảng thời gian vừa qua sống cùng Tạ Yến, nhớ tới những gì tôi thấy ở anh, tính cách và cách cư xử của anh, trong lòng tôi dần dâng một niềm tin rằng có lẽ thử tin tưởng một người, tin vào yêu, biết đâu sẽ có kết quả tốt.
Ba mẹ của Tạ Yến chẳng phải chính là ví dụ hiếm hoi trong giới sao?
vẫn hòa thuận, yêu thương như ngày đầu.
Người được nuôi dạy nên như anh chắc phẩm hẳn là đáng tin cậy chứ?
Mà nếu đây thực sự là một hố, thì có lẽ ai trong đời cũng phải từng vấp một lần như thế thôi.
Tôi thay bộ váy ngủ ren màu đen, lặng lẽ đến trước phòng Tạ Yến, bắt chước tư thế gợi cảm nhất mà trên mạng hướng dẫn, rồi nhẹ nhàng gõ .
mở ra, anh rõ ràng sững người.
Ánh anh đảo qua đảo lại, dường như muốn gì để che cho tôi, nhưng không thấy nên đành thôi.
tôi nhìn vài giây, ánh anh dần trở nên sâu thẳm, cuối cùng anh khàn khàn hỏi:
“Niên Niên, em chắc chứ?”
Tôi khẽ gật đầu.
Anh bế tôi .
Trong căn phòng tối, chỉ còn lại ánh đèn ngủ vàng ấm bên đầu giường.
Toàn thân tôi nóng bừng, đầu óc mơ hồ, nghiêng đầu nhìn tấm ga trắng tinh bỗng nghĩ vu vơ:
“Tấm ga trắng thế, giặt chắc mệt lắm ha?”
Nhưng tôi chẳng có cơ hội xác minh.
Bởi ngay khi anh vừa tháo xong cà vạt thì điện thoại reo.
Tạ Yến khẽ hít thở vài hơi, hơi nóng phả ra bên tai tôi, rồi chống tay bên đầu tôi, với lấy điện thoại ở tủ đầu giường.
“Tạ thiếu, Phó tổng vừa uống nhiều rượu, đau dữ dội lắm, ngài có thể qua xem giúp không?”
người ở đầu dây bên kia gấp, quen quen, hình như là từng thấy bên cạnh một vị tổng đó.
Tạ Yến im lặng vài giây, đến khi mở miệng, anh khàn đặc nói:
“Tôi biết rồi, chờ một lát.”
Cơn mơ hồ trong tôi lập tức tan biến.
Tôi túm lấy chiếc áo anh đang cởi dở, trong lòng dâng cảm xúc không tên, lí nhí nói:
“Không được đi.”
Ánh anh chạm vào tôi, rồi anh cúi đầu, dịu dỗ dành:
“Ngoan, anh đi xem một thôi.”