Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ chủ, thêm mươi xiên thịt dê!”
“Bên này mười cánh gà nướng!”
“ chủ, ớt của cô thơm quá, cho thêm chút nữa!”
Ta bận đến chân không chạm đất, nhưng mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Đây chính là cuộc sống ta muốn! Dựa vào đôi tay mình, gây dựng sự nghiệp của chính mình!
Bùi Tuần ngồi ở chiếc bàn góc trong , lặng lẽ uống trà, nhìn bóng dáng ta bận rộn. Hắn thay một bộ trường sam vải bông bình thường, thu lại khí chất quý khí bức người, trông như một thư sinh thanh nhã.
Không ít cô nương đến ăn nướng lén liếc nhìn hắn.
Hắn lại như không thấy, ánh mắt luôn dõi theo ta.
Ánh mắt ấy chăm chú mà nóng bỏng, khiến ta dù đứng giữa làn khói bếp cũng cảm nhận rõ ràng.
Má ta hơi nóng lên.
“Nhìn gì mà nhìn! Không có việc làm à? Lại đây giúp xâu thịt!” Ta quát hắn một tiếng để che giấu sự luống cuống.
Hắn ngoan ngoãn đứng dậy, vào bếp sau, cầm que tre thịt cắt sẵn, bắt đầu vụng xâu xiên.
Ngón tay hắn thon dài đẹp đẽ, làm việc thô thế này có cảm giác lệch tông kỳ lạ.
Nhưng hắn lại làm rất nghiêm túc.
Nhìn nghiêng gương mặt chăm chú của hắn, nhịp ta lại nữa rối loạn.
Những tháng như , yên ổn mà đủ đầy, ta gần như tưởng rằng chúng ta có sống mãi như thế.
Cho đến khi Phùng Vãn Tình lại tìm .
Chiều hôm đó, không đông khách, ta đang tính sổ thì Phùng Vãn Tình dẫn theo nha hoàn hộ vệ, rầm rộ bước vào.
Nàng vẫn một hoa phục, trang điểm tinh xảo, hoàn toàn lạc lõng giữa nhỏ đầy khói bếp của ta.
“Sở Dao.” nàng nói , ánh mắt mang theo dò xét từ cao, “Ra giá đi, bao nhiêu tiền thì cô mới chịu rời khỏi Tuần ca ca.”
Ta đặt bàn tính , ngẩng đầu cười.
“Phùng tiểu thư, này của cô nghe như ta là kẻ buôn .”
“Chẳng phải ?” nàng khẽ hừ, ánh khinh miệt không hề che giấu, “Ngay cả Tuần ca ca cô cũng có , còn thứ gì cô không được? Nói đi, một trăm lượng? Một nghìn lượng? Hay… một vạn lượng?”
Nàng mang chắc chắn rằng có dùng tiền đè chết ta.
Ta thong thả đứng dậy, đi đến trước mặt nàng. Dù thấp hơn nửa cái đầu, khí thế lại không hề thua.
Ta giơ một ngón tay, lắc lắc trước mặt nàng.
“Một vạn lượng?” nàng nhướng mày, “Cô cũng dám mở miệng đấy.”
Ta lắc đầu.
Ta ghé sát tai nàng, dùng giọng chỉ chúng ta nghe được, khẽ nói:
“Muốn ta rời khỏi hắn, được thôi.”
“Cho ta… một ngọn núi vàng.”
06
Sắc mặt Phùng Vãn Tình tức xanh mét.
“Cô… cô đúng là mơ tưởng hão huyền!” nàng tức đến run cả giọng.
“Không trả nổi à?” Ta đứng người, xòe tay ra, mặt vô tội, “Không trả nổi thì đứng đây làm phiền ta buôn . Đi thong thả, không tiễn.”
“Cô!” Phùng Vãn Tình chỉ vào ta, tức đến nghẹn .
Lão ma ma phía sau vội bước lên đỡ nàng, vừa vỗ lưng trấn an, vừa trừng mắt với ta: “Con đàn thôn dã không biết điều! Tiểu thư nhà ta có lòng tốt cho ngươi một con đường sống, có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
“Ồ? Rượu phạt là gì? Các người còn muốn ép mua ép à?” Ta khoanh tay, cười , “Đây là trấn Thanh Thạch, dưới chân thiên tử, ban ban mặt, các người định làm gì? Giữa phố hành hung ?”
Giọng ta không to không nhỏ, vừa đủ để người phố hóng chuyện nghe rõ.
con xung quanh đều ló đầu ra, chỉ trỏ bàn tán đoàn người của Phùng Vãn Tình.
Sắc mặt nàng lúc xanh lúc trắng, từ nhỏ được nâng như trứng, từng chịu uất ức thế này.
Đúng lúc ấy, Bùi Tuần từ hậu viện bước ra.
“Ồn ào cái gì?” hắn nhíu mày, giọng lộ rõ khó chịu.
Phùng Vãn Tình vừa thấy hắn như thấy cứu tinh, nước mắt tức trào ra, ấm ức chạy : “Tuần ca ca! Cuối cùng huynh cũng ra rồi! Nữ nhân này bắt nạt muội!”
Nàng định nắm tay áo hắn, nhưng bị hắn khéo léo tránh đi.
Ánh mắt Bùi Tuần lướt qua nàng, dừng người ta, mang theo chút dò hỏi.
Ta nhún vai với hắn, tỏ ý ta chẳng làm gì cả.
“Phùng tiểu thư, xin tự trọng.” Giọng hắn như băng, “Ta cô, không đến mức ấy.”
Tiếng khóc của Phùng Vãn Tình khựng lại, nàng nhìn hắn không tin nổi: “Tuần ca ca, huynh có nói ? Chúng ta… chúng ta có hôn ước mà!”
“Đó chỉ là nói miệng của trưởng bối, ta chưa từng coi là .” Bùi Tuần không thèm nhìn nàng, đi bên ta, rất tự nhiên nắm lấy tay ta, “Còn nữa, sau này đến quấy rầy nương tử của ta, nếu không, trách ta vô tình.”
Nương… nương tử?
Toàn ta chấn động, tức ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn… đang công khai phận của ta trước mọi người?
Đám đông xung quanh đồng loạt hít một hơi.
Phùng Vãn Tình như bị sét đánh, mặt trắng bệch.
“Nương tử?” nàng lẩm bẩm, ánh mắt đầy oán độc không cam lòng, “Tuần ca ca, huynh điên rồi ? Nàng ta là cái gì chứ? Một ả đàn thôn quê lừa huynh rồi còn đem huynh đi ! Nàng ta xứng với huynh!”
“Nàng có xứng hay không, không phải cô nói.” Bùi Tuần kéo ta ra sau lưng, ánh mắt lẽo nhìn Phùng Vãn Tình, “Trong lòng ta, chỉ có mình nàng.”
Hắn quay đầu lại, nhìn ta sâu, đôi mắt phượng đẹp đẽ tràn đầy nghiêm túc kiên định.
“Sở Dao, lúc ta mất trí, cô nói chúng ta là phu thê. đó… bây giờ còn tính không?”
Ta nhìn hắn, đập như sấm.
Ta thấy sự căng chờ đợi trong mắt hắn, thấy bàn tay hắn siết chặt tay ta, lòng bàn tay rịn mồ hôi mỏng.
Thì ra người đàn ông tưởng như mạnh mẽ bình tĩnh này cũng có lúc bất an như .
Ta nhớ lại những chúng ta ở nhà tranh.
Hắn tuy miệng chê cơm ta nấu dở, nhưng cũng ăn sạch.
Hắn tuy không nhìn thấy, nhưng mỗi khi ta gặp ác mộng ban đêm, vẫn vụng vỗ lưng ta, nhẹ giọng dỗ dành.
Hắn nhớ sở thích của ta, nhớ ta không ăn hành, nhớ ta thích đồ ngọt.
Hắn dùng khúc gỗ kim ti nam trị giá năm trăm lượng để tạc cho ta một cây trâm mà ta còn chê xấu.
Người đàn ông này, bằng cách của riêng mình, vụng mà chân thành, đối xử tốt với ta.
Còn ta, lại chỉ nghĩ đến tiền của hắn, nghĩ cách lợi dụng hắn.
Một cảm giác áy náy khổng lồ dâng lên, nhấn chìm ta.
“Bùi Tuần…” Ta mở miệng, giọng khàn khàn.
“Sở Dao,” hắn cắt ta, giọng mang theo chút khẩn cầu, “ đẩy ta ra nữa, được không?”
Phùng Vãn Tình nhìn chúng ta “đắm đuối nhìn nhau”, tức đến run người.
“Được! Tốt lắm!” nàng nghiến răng nói, “Bùi Tuần, huynh sẽ hối hận! Nhất định sẽ hối hận!”
Nói xong, nàng trừng ta một cái, rồi dẫn người rời đi trong dáng chật vật.
Một màn náo loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Trong trở lại yên tĩnh, nhưng lòng ta lại rối hơn lúc nãy.
Ta rút tay ra khỏi tay hắn, không dám nhìn vào mắt hắn.
“Lúc nãy… cảm ơn huynh.” Ta khẽ nói.
“Không phải vì giúp cô.” hắn nhìn ta, nghiêm túc, “Những ta nói đều là lòng.”
ta lại hụt một nhịp dữ dội hơn.
“Ờ… ta còn việc trong bếp, ta đi trước!” Ta buông một câu rồi chạy mất.
Ta chạy vào bếp sau, tựa lưng vào tường, đập thình thịch.
Xong rồi, xong rồi.
Ta hình như… sự đã động lòng với tên chó này rồi.
07
Từ sau Phùng Vãn Tình đến làm loạn, Bùi Tuần càng trở nên dính người hơn.
Danh nghĩa là “bảo vệ ta”, thực chất là bám ta mươi bốn giờ không góc chết.
Ta đứng nướng, hắn đứng cạnh quạt cho ta.
Ta đi chợ, hắn theo sau xách giỏ.
Ngay cả lúc ta đi nhà xí, hắn cũng canh trước cửa.
Ta không nhịn nổi nữa: “Bùi Tuần, huynh có bệnh à!”
Hắn mặt vô tội: “Ta sợ cô lại rơi hố bùn.”
Ta: “…”
Ta lại không biết nói gì.
Mấy tiểu nhị trong nhìn chúng ta càng càng mờ ám, cũng hò hét, gọi ta là “ chủ”, gọi hắn là “ông chủ”.
ta cũng đỏ mặt mắng lại, bọn họ lại cười càng to.
Dù ngoài miệng ghét bỏ, nhưng phải thừa nhận, trong lòng ta ra rất ngọt.
Cảm giác được người ta nâng niu ở đầu thế này, rất lạ, nhưng cũng rất… dễ nghiện.
Ta bắt đầu quen với việc chỉ cần quay đầu là thấy bóng dáng hắn.
Quen với chén trà nóng hắn chuẩn bị cho ta, quen với việc hắn lau mồ hôi trán ta, quen với ánh mắt đầy cưng chiều khi hắn nhìn ta.
Ta cứ ngỡ chúng ta có mãi như , sống những bình dị mà hạnh phúc ở trấn Thanh Thạch.
Nhưng ta quên mất, hắn không phải chỉ là Bùi Cẩu Đản bình thường, hắn là thế tử phủ Vĩnh An Hầu — Bùi Tuần.
Phiền phức, luôn tự tìm đến.
Tối hôm đó, sau khi đóng cửa, ta đang rửa ráy trong sân chuẩn bị đi ngủ.
Bỗng nhiên, một tiếng xé gió rất khẽ vang lên!
Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị Bùi Tuần kéo mạnh ra sau.
“Cẩn thận!”
Mấy mũi tên lóe ánh sượt qua chóp mũi ta, “phập phập phập” cắm vào cây cột sau lưng!
Lông tên còn rung nhẹ, tỏa ra hơi thở tử thần.
Ta sợ đến mềm nhũn chân, mặt tái mét.
“Có thích khách!”
Giọng Bùi Tuần bình tĩnh đến đáng sợ, hắn ôm chặt ta vào lòng, ánh mắt sắc bén quét phía tường viện.
Dưới ánh trăng, hơn mười tên áo đen bịt mặt như quỷ mị từ bốn phía nhảy qua tường, bao vây chúng ta.
Trong tay chúng cầm trường , lưỡi lẽo phản quang dưới trăng.
Tên đứng đầu cười khàn: “Bùi thế tử, lâu rồi không gặp.”
Cơ Bùi Tuần khựng lại.
“Là các ngươi.” Giọng hắn dâng tràn hận ý ngút trời.
“Thế tử còn nhớ bọn ta thì tốt quá.” Tên áo đen nói, “ trước để ngươi may mắn trốn thoát, còn chữa được mắt, đáng tiếc. Nhưng không , hôm nay chúng ta đến tiễn ngươi tiểu tình nhân của ngươi cùng lên đường.”
Hắn ra hiệu cho thuộc hạ.
Đám áo đen tức vung xông !
quang kiếm ảnh, sát khí ngập trời!
Ta từng thấy cảnh này, sợ đến hét lên.
“ sợ!” Bùi Tuần gầm khẽ bên tai ta, đẩy ta ra, “Trốn vào trong nhà! Mau!”
Không biết từ đâu hắn rút ra một thanh nhuyễn kiếm, lao vào nghênh chiến.
Kiếm pháp của hắn nhanh, chuẩn, tàn nhẫn — mỗi chiêu đều nhắm yếu huyệt, dứt khoát không chần chừ. Dưới ánh trăng, bạch y tung bay, hình phiêu dật như sát thần.
Lúc này ta mới biết, người đàn ông cũng giả làm thỏ trắng trước mặt ta, võ công lại cao đến .
Nhưng tay khó địch bốn phía, đối phương quá đông.
Rất nhanh người hắn đã có vết thương. Một nhát xẹt qua cánh tay, máu tức nhuộm đỏ bạch y.
“Bùi Tuần!” Ta nhìn mà treo lơ lửng.
Đúng lúc ấy, một tên áo đen vòng qua hắn, cầm lao phía ta!
Ta hoảng đến hồn bay phách lạc, đầu óc trống rỗng, quên cả né.
“Dao Dao!” Bùi Tuần gào lên, muốn lao cứu ta nhưng bị tên áo đen quấn chặt.
Mắt thấy lưỡi sắp bổ đầu, ta tuyệt vọng nhắm chặt mắt.
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Cơn đau dự đoán không đến, ta mở mắt, thấy một bóng người cao lớn chắn trước mặt.
Là Mặc Thư!
Không biết hắn đến từ lúc , một cước đá văng tên áo đen đang chém ta.
Ngay sau đó, một đám hộ vệ mặc phục sức Hầu phủ từ ngoài xông vào, giao chiến với đám áo đen.
Tình thế tức đảo chiều.
Đám áo đen thấy không ổn, đánh giả vài chiêu rồi lượt nhảy lên tường định trốn.
“Một tên cũng không được thả!” Bùi Tuần giọng ra lệnh.
Hộ vệ tức đuổi theo.
Sân nhanh chóng trở lại yên tĩnh, chỉ còn mùi máu nồng nặc.
Chân ta mềm nhũn, ngồi bệt đất, toàn run rẩy.
“Dao Dao!”
Bùi Tuần lao trước mặt ta, quỳ , ôm chặt ta vào lòng.
Vòng tay hắn rất ấm, nhưng đang run nhẹ.
“Cô có không? Có bị thương không?” Hắn cuống quýt kiểm tra người ta, giọng cũng run theo.
Ta lắc đầu, nước mắt lại không kìm được rơi .