Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Quả nhiên, lông mày Tống Tịch Nhiên khẽ nhíu lại một chút đến mức gần như không thể nhận ra:
“Trần Y Dao?”
Tôi chớp mấy cái, không ngờ anh ta lại tên tôi.
“Ở đây cũng được, nhưng chúng ta phải lập ra ba điều luật.”
“Vâng.”
“Thứ nhất, đừng cố thân thiết với tôi. Tôi không hứng thú kết bạn với trẻ con.”
Tôi gật đầu.
“Thứ hai, nếu không cần thiết thì hạn chế giao tiếp, càng ít gặp càng tốt.”
“Vâng vâng.”
“Thứ ba, đừng có tuỳ tiện làm nũng.”
“Ò…”
Tôi nhìn theo bóng lưng Tống Tịch Nhiên – anh ta đang đi phía phòng tắm.
Anh trai tôi thấy tin thì từ phòng bước ra, đưa cho tôi dây sạc:
“Tiểu Bảo, anh Tống lại gắt với em hả?”
Tôi lắc đầu.
Trần Gia Trạch ngáp một cái:
“Tống Tịch Nhiên là kiểu người không nói lời dịu dàng, mấy cô tỏ tình với anh đều dỗi khóc hết. Ngoan, sau đừng bận tâm đến ảnh, ngủ sớm đi.”
lại phòng, bạn trai mạng tôi một tấm ảnh.
Ngón tay thon dài vén nhẹ gấu áo, khớp tay ẩn hiện sắc hồng nhàn nhạt.
Dưới ánh đèn lờ mờ, cơ bụng lộ rõ múi săn .
Kéo xuống nữa, khung hình càng càng tối… một vùng phồng lên mơ hồ đầy khiêu khích.
Là một cô ngoan lớn lên ông bà ở quê, từ bé đến lớn hầu như nói chuyện với con trai, tôi nào thấy mức độ dụ dỗ như .
Mặt tôi đỏ bừng, vùi đầu vào gối, mãi mới dám một tin khen ngợi:
【To thật đấy.】
Dạo gần đây Trần Gia Trạch đam mê tập gym, suốt ngày bắt tôi sờ bắp tay xem có to không.
nên, tôi nghĩ khen cơ bắp con trai “to” cũng không có gì sai…
【Tạm được, mới có 18 thôi.】
Tôi ngơ ngác:
【Hả? Không phải 21 sao?】
lẽ bạn trai mạng khai gian tuổi?
Đầu bên kia hiện đang gõ chữ rất lâu, cuối cũng đến:
【Bé , thì ra em quan tâm vụ đến vậy à?】
【Thật ra… anh nói là “trạng thái nghỉ”, cố thêm chút thì 21 cũng không phải không được~ Gặp mặt có thể kiểm chứng thực tế nha~】
【Lừa người thì cả đời không ngẩng đầu nổi , à không phải cái đầu bên trên …】
Nhìn đoạn đối thoại hoàn toàn “lạc đề”,
Tôi cuối cũng phản ứng kịp,
Nhiệt trên mặt mới hạ xuống lại bùng lên lần nữa.
Lặng lẽ mắng thầm: Đồ sói đội lốt cừu.
Sau vội vàng một câu:
【Ngủ ngon.】
Đêm , tôi ngủ không yên giấc.
mơ, bạn trai mạng dỗ dành mãi, tôi cuối cũng đồng ý gặp mặt.
Nhưng đến rạp chiếu phim riêng, lại mãi thấy bóng dáng anh .
Đang tôi nóng ruột sốt ruột, đột nhiên có người vỗ nhẹ vai tôi.
Tôi mừng rỡ quay đầu lại.
Không phải chú cún nhỏ dính người tôi vẫn tưởng tượng…
Mà là gương mặt điển trai nhưng cau có của Tống Tịch Nhiên.
Tôi theo bản năng định chạy, lại anh kéo ghế, hai tay vây chặt, từ từ cúi xuống.
Cảm giác áp bức mãnh liệt hoàn toàn bao trùm lấy tôi:
“Trần Y Dao, muốn kiểm hàng không?”
…
Tôi bừng tỉnh, giật mình toát mồ hôi lạnh.
rửa mặt đánh răng, không có phải vì ảnh hưởng từ cơn ác mộng không, tôi cứ cảm thấy…
Phòng tắm ở căn cứ trông giống hệt cái nền ảnh cơ bụng mà bạn trai mạng hôm qua.
4
giờ học Giải tích nâng cao,
Tôi nhận được tin từ anh trai:
【Tiểu Bảo, hôm nay anh Tống mời ăn lớn, tan học đừng vào căn tin nhé, anh tới đón em.】
Nghĩ đến “ba điều luật” giữa tôi và Tống Tịch Nhiên, tôi định từ chối khéo.
Thì lại nhận được tin thoại của Trần Gia Trạch:
【Điện thoại anh sắp hết pin , em đứng yên ở cổng trường đừng chạy lung tung, anh tới ngay.】
là tôi đành cất điện thoại đi, chạy ra cổng trường.
bao lâu, một chiếc Ferrari trắng dừng lại trước mặt tôi, khiến không ít sinh viên xung quanh phải ngoái nhìn ngưỡng mộ.
Tôi buồn để ý đến chiếc sang, chăm chăm nhìn quanh tìm chiếc máy điện của Trần Gia Trạch.
Cho đến chủ hạ cửa kính xuống, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Trần Y Dao, anh cậu giữ lại vì không đội mũ bảo hiểm…”
Dù đang đeo kính râm, nhưng Tống Tịch Nhiên vẫn nhận ra.
Mấy sinh viên gần la hét chạy tới:
“Trời ơi là anh Tống kìa! Em là fan của anh !!”
“Lên .” – Tống Tịch Nhiên dứt khoát.
Tôi định kéo cửa ghế phụ thì anh nhắc:
“Ra ghế sau.”
Sau tôi yên vị trên ghế sau,
Tống Tịch Nhiên nhẹ nhàng nhấn ga, quay sang làm động tác xin lỗi với đám fan cuồng ngoài cửa :
“Ghế phụ là để dành cho vợ tôi.”
Câu nói nghe như là lời giải thích… lại như đang cố tình khoe khoang.
“Ồ…” – Tôi căng thẳng siết chặt nơ áo trên váy, vắt óc nghĩ lời tiếp chuyện:
“ cô xinh lắm nhỉ?”
Người đàn ông im lặng một , giọng trầm thấp vang lên:
“Cô khá nhút nhát, bọn tôi vẫn gặp nhau lần nào. Nhưng dù cô trông nào, tôi vẫn là người đẹp nhất.”
Tôi nhớ anh trai kể Tống Tịch Nhiên xuất thân hào môn, gia khủng khiếp, chơi eSports vì sở thích.
Với một “thái tử gia” như anh ta, yêu một người gặp mặt… là hôn nhân sắp đặt vì lợi ích thương mại gì chăng?
Chứ lẽ cũng đang yêu đương qua mạng giống tôi?
Thấy Tống Tịch Nhiên có vẻ hơi lạc lõng, tôi vụng an ủi:
“ hai người đã gặp , là nhận ra nhau thôi.”
“Không thể.” – Giọng anh kiên định.
“Những người yêu nhau có cảm ứng. Gặp một cái là tôi nhận ra ngay.”
nói bạn , khóe môi Tống Tịch Nhiên khẽ nhếch, nụ cười thoáng qua nhẹ nhàng đến chết người.
Nhưng ánh chuyển sang tôi, cả người lại như lập tức đóng băng:
“Nghe nói em là fan tôi?”
???!
Trần Gia Trạch cái loa phóng thanh , chuyện gì cũng lôi ra nói được hả?!
“Chuyển qua thích tuyển thủ khác đi.” – Tống Tịch Nhiên nhàn nhạt nói.
“Hi vọng em hiểu, bạn tôi chắn sẽ không muốn có một fan nữ cứ nhìn chằm chằm vào tôi quá mười giây mỗi lần gặp.”
“Em xin lỗi…” – Tôi bối rối dời ánh đi chỗ khác.
Cả quãng đường còn lại không ai nói thêm câu nào.
Đến nơi tụ tập ăn uống, xuống , mấy cậu thiếu niên lập tức vây lấy tôi.
Không còn anh trai đứng chắn, sự nhiệt tình của đám con trai khiến tôi lúng túng không phản ứng ra sao.
“Em , tranh thủ anh trai không ở đây, mình add WeChat đi nha~”
Tôi nhận ra người lên tiếng là Thẩm Kiệt, cũng là người đầu tiên tỏ ra thân thiện với tôi lần gặp đầu.
Những người còn lại cười đầy ẩn ý:
“Đội trưởng ơi, có cóc ghẻ đang trêu ghẹo công chúa nè~”
Tôi cũng thuận theo ánh , cầu cứu nhìn phía Tống Tịch Nhiên.
Anh buồn ngẩng đầu, gõ điện thoại, thản nhiên đáp:
“ đội không cấm yêu đương, không cần báo cáo với tôi.”
, WeChat của tôi liên tục bật thông báo từ bạn trai mạng:
【Bé , hôm nay em quên nụ hôn buổi sáng cho anh ~】
【( kèm icon kiss)】
【À đúng bé , dạo anh gặp một cô giọng hơi giống em. Nhưng em yên tâm, anh nhìn cô bằng ánh nghiêm túc. Cô ta nghe là giả vờ nũng nịu, sao bằng giọng của bé tự nhiên được~】
【Bé , anh có ngoan không! Có xứng được ôm một cái gặp mặt không~ Hôm nay là ngày thứ n anh mong được gặp em ngoài đời…】
5
chờ món lên, mọi người không có gì làm.
Thẩm Kiệt đề nghị mở một ván game giải trí, còn rủ tôi tham gia.
Tôi từ chối mãi không được, đành phải tạm dừng đoạn trò chuyện đang dang dở với bạn trai mạng:
【Em đang đi chơi với bạn, lát nữa em lại nhé.】
Bên kia lập tức hóa thân thành “quái vật ư ử”:
【Bé ơi~ đi với mấy người vậy? Con trai hay con đấy, không sao , anh không ghen , tiện miệng hỏi chút thôi~】
Tôi gõ:
【 5 – 6 người gì … toàn là con trai.】