Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ , , anh em! Anh bây giờ là quá muộn, nhưng em hãy chúng ta cơ hội. Em hãy quay về chúng ta, để bọn anh bù đắp em, không?”
dáng vẻ lo lắng, không ngừng xoa tay anh ta, tôi thấy buồn .
Quay về? Bù đắp tôi?
Hai mươi mấy năm nay, tôi chưa từng nghe câu chuyện nào nực đến thế.
Không nhịn , tôi bật thành tiếng.
Cả hai đều ngây , ánh mắt tôi càng thêm căng thẳng.
“Anh Hứa đang đùa vậy? Anh là anh ai? Tôi không anh . Cũng anh đừng nhận nhầm em gái.”
Anh ta không tranh cãi, đứng đó, cách tôi hai bước, ánh mắt buồn bã, để mặc ánh đèn đường vàng nhạt kéo dài bóng dáng gầy gò mình.
Tôi vẫn thấy bất ngờ. đàn ông , gầy đến mức khuôn cũng đã hóp .
Anh ta cúi đầu, cố gắng bằng giọng nhẹ nhất:
“ , anh em đang giận. Anh em. Là anh không đúng, không nên không kiềm chế mà hắt ly rượu đó vào em.”
“Anh… anh không nên bắt nạt em, không nên quát mắng em. ngày qua anh vừa tìm em vừa liên hệ làm chiếc váy cưới mới em. Em hãy tha thứ anh, về nhà anh không?”
lời anh ta đầy chân thành, nhưng điều kỳ lạ là, trong lòng tôi không hề dấy bất kỳ xúc nào.
anh ta nợ tôi, anh ta tôi, đâu là ly rượu?
Tôi đứng đó, gương anh ta, chợt nhận rằng, đây là gương hoàn toàn xa lạ…
Trong ký ức tôi, từ khi lớn , mỗi lần đối tôi, anh ấy luôn nhíu mày, ánh mắt đầy sự đề phòng và thất vọng.
Khi nào thì anh ấy biểu dịu dàng và bình thản như thế ?
Giống như… trở về ngày thơ ấu.
Tôi tự nhạo mình: “Quả nhiên đây là mơ. Hoặc anh đang mơ, hoặc tôi đang mơ.”
“Anh Hứa, đừng tôi như vậy nữa. Tôi sắp không nhận anh là ai rồi.”
Anh ấy ngẩng đầu , gấp gáp muốn giải thích đó, nhưng đúng lúc , điện thoại tôi reo .
Tôi đặt ngón trỏ môi, hiệu họ im lặng.
“Alo, bà ơi, chuyện vậy ạ?”
“ à, bé , sao không báo trước là em gái sẽ qua đây? Nhà không chuẩn bị cả.”
câu đã khiến tôi choáng váng, phải hít thở sâu mấy lần mới tìm giọng mình.
“Bà ơi, bà đã cô ấy vào nhà rồi ạ?”
“Đúng vậy. Ủa? bé mà, không sao?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì bên kia đầu dây vang tiếng động lạ.