Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Những ngày tiếp , tôi nghiêm túc làm đúng lời khuyên hệ thống.
Không còn làm loạn nữa, cũng không còn bám dính anh mọi lúc mọi nơi.
Mà là cũng thuận ý anh.
Thậm chí còn chủ động đề nghị:
“Bảo bối à, anh không phải thích nhuộm sao? Bây giờ anh có thể nhuộm bất cứ màu nào anh thích.”
Nghe , Tạ Dục hơi ngạc nhiên hỏi:
“Không phải không thích anh nhuộm à?”
Tôi nhớ những mình từng làm trước đây.
Khi đó tôi ép anh nhuộm , cổ áo cũng phải cài ngay ngắn đến nút trên , cuối còn bắt anh đeo thêm kính gọng .
Cứng rắn biến đại ca học đường thành học sinh gương mẫu.
Vừa đeo kính anh, tôi vừa nói:
“Phong cách học bá dịu dàng này mới là đẹp trai nhất, anh hiểu không hả.”
Tạ Dục không hiểu, vẫn làm .
bây giờ, tôi nói anh:
“Anh nhuộm màu cũng thích!”
Huống chi gương mặt đó anh, nhuộm màu cũng hợp.
Nghe , Tạ Dục dường như rất hài lòng.
là ngay hôm đó anh nhuộm màu hồng vàng.
Cũng tháo luôn cặp kính gọng .
Khuôn mặt đầy khí chất áp đảo kia lập tức lộ hoàn toàn.
Mấy anh anh nhìn đều gật gù hài lòng:
“Được đấy được đấy, này mới dáng đại ca học đường!”
“Anh Tạ đáng lẽ nên bỏ cái phong cách học sinh ngoan từ !”
Đáng tiếc, tôi cố gắng như vậy, chỉ số bực bội Tạ Dục vẫn không thay đổi bao nhiêu.
Hệ thống an ủi tôi:
“Không sao đâu ký chủ, không tăng lên là tốt , chúng ta tiếp tục cố gắng!”
đến buổi tối.
Mẹ gọi điện tôi:
“Tiểu Hàm, dì Lục vừa nước , ăn bữa cơm họ nhé.”
Sợ tôi không nhớ, mẹ còn nhắc:
“Chính là từng ở cạnh chúng ta hồi nhỏ, còn hay bám cậu anh trai đó chơi suốt ấy.”
Tôi mơ hồ cũng nhớ chút ít.
nên gật đầu đồng ý .
Sau khi nói Tạ Dục tiếng, tôi đến hàng hẹn.
Bố mẹ tôi và gia đình dì Lục vẫn rất thân thiết, tôi không gặp họ nên hơi ngượng.
Cậu trai họ hình như vừa du học năm nay.
Anh nói không nhiều, khi nói tôi thì giọng điệu rất dịu dàng.
Ăn bữa cơm, vì ngày mai tôi còn phải học nên chuẩn bị quay trường.
Nghe vậy, dì Lục lập tức nói:
“Lục không uống rượu, để nó lái xe đưa .”
Tôi còn chưa kịp nói , Lục cầm chìa khóa lên:
“ thôi.”
Tôi vốn định gọi điện Tạ Dục, thấy vậy đành thôi.
Đến trường, vì trời khá muộn, anh trực tiếp đưa tôi đến dưới lầu ký túc xá.
Đang nói , Lục bỗng “ủa” tiếng:
“Tiểu Hàm, sao người kia cứ nhìn mãi ?”
Tôi nhìn hướng ánh mắt anh.
Liền thấy Tạ Dục đang dựa vào thân cây, ánh mắt không chớp nhìn vào tôi.
Anh từng bước phía chúng tôi, mái hồng vàng vô nổi bật.
Tạ Dục chậm rãi chuyển ánh mắt sang Lục .
Lúc này tôi mới chú ý đến cách ăn mặc Lục .
, kính gọng , cổ áo cài nghiêm chỉnh đến tận nút trên .
Lục kéo tôi phía sau mình, giọng điệu ôn hòa hỏi:
“Tiểu Hàm, người này là ai vậy?”
Quả đúng là hình mẫu học bá dịu dàng hoàn hảo.
Tạ Dục không trả lời anh, chỉ nhìn Lục rất .
Cuối anh quay sang tôi, mặt không biểu cảm, giọng chắc nịch:
“Hóa lúc bắt anh nhuộm … trong lòng có hình mẫu sẵn .”
Tôi nhất thời chưa kịp hiểu.
ngay giây tiếp .
Tôi nhìn thấy chỉ số bực bội trên đầu Tạ Dục, sau bao cuối cũng động đậy.
Tôi trơ mắt nhìn nó tăng vọt thêm đoạn dài.
Gần như sắp bùng nổ.
Tôi sợ đến mức tim hụt nhịp.
, Tạ Dục chắc chắn hiểu lầm.