Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Một ngày nọ, “tường confession” của trường bỗng xuất hiện một bài đăng gây bão.
Người đăng là một nữ sinh trường khác.
Cô ấy nói rằng có một nữ sinh trường tôi đã bạn trai cũ của mình.
Trong bài viết, cô ấy kể chi tiết về mối tình dài năm của mình với bạn trai cũ, rồi dốc hết nỗi đau phản bội, bỏ rơi.
Cư dân mạng ai cũng phẫn nộ thay cô ấy, lên án gã đàn ông bạc tình và cô gái “trà xanh”.
người khuyên cô nên công khai thông tin của cô gái đó để cô ta thân bại danh liệt trong trường.
Ban đầu, tôi chỉ là Lâm Hiểu Hiểu kéo hóng chuyện.
Nhưng không , người đăng bài tiết lộ thông tin của “tiểu tam” kia…
Tôi chết sững.
Lĩnh vực nghiên cứu, khóa học, năm học – tất cả đều y hệt tôi.
Ngành nghiên cứu mà tôi theo học, năm nay… chỉ có đúng một mình tôi là con gái.
Nói cách khác, bài đăng đó gần như đã “tiết lộ danh tính” của tôi rồi.
Lâm Hiểu Hiểu bắt đầu hoảng:
“Nghi Niên, trong phòng nghiệm của cậu không còn bạn nữ khác à?”
Tôi lắc đầu.
Rõ ràng người cô gái kia nói đến… là tôi.
Nhưng mà, tôi lấy đâu ra thời gian mà bạn trai của người khác chứ?
Lúc đó, trong đầu tôi bỗng vụt qua một nghĩ táo bạo.
Chẳng lẽ… Thẩm Vãn Tịch vốn dĩ đã có bạn gái?
Và hẹn hò với cô ấy lại qua lại với tôi, giờ bạn gái anh ta tìm đến tận nơi?
Tôi và Lâm Hiểu Hiểu bàn bạc một hồi, cảm thấy khả năng này không nhỏ.
Vì , tôi đã nhắn cho Thẩm Vãn Tịch một tin:
【Thầy Thẩm, đây… thầy từng có bạn gái phải không?】
Lần này, Thẩm Vãn Tịch phản hồi rất nhanh.
【Bây giờ bắt đầu bịa chuyện vu khống rồi à?】
【 gặp em, anh từng yêu ai.】
Đọc đến đây, cả tôi và Lâm Hiểu Hiểu đều tròn sững sờ.
“Cái gì?! Một cực phẩm như thầy Thẩm mà lại là mối tình đầu á?”
“Nghi Niên à, rốt cuộc cậu ăn nhầm bùa may mắn kiểu gì mà vớ được một cực phẩm như hả?!”
“…”
Thấy Lâm Hiểu Hiểu cứ tiếp tục lảm nhảm, tôi vội vàng ngăn cô lại.
“Hiểu Hiểu, giờ không phải lúc! Cái này đâu phải trọng tâm.”
Cô ấy lúc này mới sực tỉnh.
“Ờ đúng! Tụi mình ban đầu chỉ định xác nhận xem cái cô trong bài viết đó có phải là bạn gái cũ của thầy Thẩm không mà.”
“Nhưng nếu không phải thầy Thẩm… rốt cuộc là ai mới đúng?”
“Cậu nghĩ kỹ lại xem, có thể là người khác không?”
Nhưng ngoài Thẩm Vãn Tịch ra, tôi gần như không hề tiếp xúc hay trò chuyện riêng với kỳ bạn nam khác.
Chứ đừng nói đến việc “ người yêu” của ai.
Lúc này, Thẩm Vãn Tịch dường như cũng nhận thấy điều gì đó không ổn, liền nhắn cho tôi:
【Tự dưng vậy, đã có chuyện gì xảy ra sao?】
15
Tôi vẫn nghĩ ra nên giải thích , cũng không dám nguyên bài viết cho anh xem.
Tôi sợ anh đọc rồi sẽ nghĩ tôi thực sự là người chen vào chuyện tình cảm người khác.
Nhưng chỉ hai phút sau—
Thẩm Vãn Tịch đã cho tôi ảnh chụp bài viết đó.
【Trong bài này, người mà họ nói đến là em sao?】
Lâm Hiểu Hiểu cầm điện thoại trợn tròn :
“Sao thầy Thẩm tìm ra nhanh vậy?! Mới có hai phút mà!”
Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu.
Bài viết này đã lan truyền khắp các hội nhóm, thậm chí cả những người quen biết tôi cũng đã nhắn riêng chuyện.
Tôi hít sâu một hơi, nhắn lại cho anh:
【Người mà bài đăng ám chỉ, đúng là em. Nhưng em không hề bạn trai ai cả.】
【Em cố tìm manh mối để biết ai là người đã đăng bài.】
Ngay sau đó, Thẩm Vãn Tịch trả lời:
【Anh biết rồi.】
Tôi thoát khỏi giao diện trò chuyện với Thẩm Vãn Tịch, quay lại đọc kỹ lại bài đăng kia.
Tôi cứ có cảm giác phông nền khung chat trong ảnh chụp trông quen quen, như thể mình từng thấy đâu đó.
chợt, một nghĩ lóe lên.
Tôi lập tức mở lại nhật ký bạn bè trên trang cá nhân của Trần Thanh Trúc.
Quả nhiên—trong một bài đăng của cô ấy một năm , có đúng cái nền trò chuyện giống hệt như trong bài tố cáo.
Bài viết kia… là do cô ấy đăng.
Nhưng tôi thật sự không hiểu tại sao Trần Thanh Trúc lại đăng bài viết đó.
Tôi thậm chí còn kết bạn với bạn trai cũ của cô ấy, càng không có chuyện người yêu của ai.
Hơn nữa, chẳng phải cô ấy đã nói là hai người đã quay lại với nhau rồi sao?
Nghĩ đến đây, tôi liền nhắn tin cho Trần Thanh Trúc:
【Trần Thanh Trúc, sao cậu lại đăng bài viết đó trường tớ?】
【Tớ bao giờ bạn trai của cậu cả.】
Không cô ấy phản hồi ngay lập tức.
【Còn giả vờ gì nữa?】
Sau đó, cô tôi một ảnh chụp màn hình.
Có vẻ là đoạn hội thoại giữa cô ấy và bạn trai cũ.
Trong đoạn chat, bạn trai cũ là người chủ động đòi chia .
Cô ấy cố gắng níu kéo và lý do.
Người đàn ông kia lạnh nhạt đáp lại:
【Tớ đã thích bạn của cậu rồi.】
【 là người mà cậu từng giới thiệu cho tớ.】
Tôi chằm chằm vào đoạn tin nhắn, hoàn không tin nổi.
【Trần Thanh Trúc, tớ thậm chí còn từng kết bạn với bạn trai cũ của cậu.】
Nhưng cô ấy chẳng buồn tin.
【Đừng giả vờ nữa. Tối hôm đó tớ đã wechat của cậu cho anh ấy.】
【Tớ cứ nghĩ cậu là người biết giữ khoảng cách, ai hai người đã âm thầm qua lại với nhau lâu.】
Tôi thấy lực, định giải thích rằng câu nói kia của anh ta chỉ là lý do viện cớ để chia , tôi không liên quan gì hết.
Nhưng kịp , tôi phát hiện mình đã cô ấy chặn.
16
Những ngày sau đó, dư luận cứ lan rộng.
Ngày càng có người biết rằng cô gái nói đến trong bài đăng đó là tôi.
Tôi trên đường cũng người ta bằng ánh kỳ lạ, thậm chí còn có người không hiểu chuyện vào kết bạn với tôi chỉ để… chửi rủa.
Mấy ngày liền, tôi không dám bước ra khỏi ký túc.
Cả người rơi vào trạng thái như mất hồn.
Đúng lúc đó, Thẩm Vãn Tịch đăng một bài viết lên mạng.
Trong đó là rất ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa tôi và anh – đều là những cuộc trao đổi liên quan đến nghiệm.
Tin nhắn kéo dài sáng sớm đến tận khuya.
Đủ để minh rằng phần lớn thời gian trong kỳ nghỉ hè, tôi đều trong phòng nghiệm.
Không biết bằng cách , Thẩm Vãn Tịch còn tìm được cả cách liên hệ với Trần Thanh Trúc.
Anh công khai đoạn chat giữa hai người.
Anh cô ấy có bằng minh rằng tôi chen vào mối quan hệ giữa họ họ còn yêu nhau không.
Ví dụ như tin nhắn riêng, ảnh chụp, hay cứ thứ gì cụ thể.
Trần Thanh Trúc tất nhiên chẳng có gì, sau một hồi vòng vo cuối cùng cũng thừa nhận… chỉ là suy đoán cá nhân.
Thẩm Vãn Tịch nói thẳng với cô rằng bài viết kia đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tôi. Nếu cô ấy không có bằng , tôi hoàn có quyền khởi kiện vì tội phỉ báng.
Thấy vậy, Trần Thanh Trúc đành xuống nước, bảo sẽ xóa bài , chờ điều tra rõ ràng rồi mới đăng lại.
Cuối cùng, Thẩm Vãn Tịch còn công khai khen ngợi tôi.
Anh nói tôi là một sinh viên nghiêm túc, có thái độ học tập cẩn thận, đã dành gần như bộ kỳ nghỉ hè trong phòng nghiệm, tuyệt đối không phải người như trong bài viết kia.Anh tin tưởng tôi.
Dù gì anh cũng là giảng viên. Bài đăng của anh đã khiến người tin vào sự thật.
Và nhờ đó, vụ việc cũng dần lắng xuống.
Lâm Hiểu Hiểu ngồi bên cạnh, lấp lánh như có sao:
“Trời ơi Tống Nghi Niên, thầy Thẩm thật sự rất để tâm đến cậu đấy!”
Còn tôi, tin nhắn mời tôi ra ngoài dạo của Thẩm Vãn Tịch, do dự một lúc… rồi vẫn quyết định ra ngoài gặp anh.
17
Trong khu vườn nhỏ phía sau toà nhà nghiệm, Thẩm Vãn Tịch tôi.
Giống hệt như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh vẫn bình tĩnh và dịu dàng như .
“Chuyện lần này, ngay đầu em đã có thể tự mình giải quyết. Tại sao không lên tiếng bảo vệ bản thân?”
Tôi cúi đầu, nói nhỏ:
“Em không muốn rơi vào cái bẫy ‘phải minh’.Chuyện em không làm, vốn dĩ chẳng thể trở thành sự thật.Nên em nghĩ mình không cần phải minh gì cả.”
Nhưng Thẩm Vãn Tịch lại tôi:
“Vậy nếu anh đứng ra làm rõ chuyện đó, em có vui không?”
Tôi không anh lại thẳng như vậy, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Thẩm Vãn Tịch khẽ mỉm cười:
“Vậy tức là trong lòng em, vẫn hy vọng có ai đó đứng ra đòi lại công bằng cho em đúng không?Chỉ là em thấy mình không cần làm, nên em chọn im lặng.”
Tôi im lặng nghe anh nói, không hiểu rõ anh là gì.
Anh tiếp tục:
“Vậy nên, Tống Nghi Niên, em thích anh, đúng không?”
“Nhưng vì cho rằng giữa chúng ta là mối quan hệ thầy – trò, nghĩ rằng không thể có kết quả, nên em là người đầu tiên buông .”
Tôi không trả lời.
Nhưng Thẩm Vãn Tịch tiến lại gần, thẳng vào tôi:
“Tống Nghi Niên, đừng vì sợ hãi mà bỏ những điều em thật sự muốn có.Ví dụ như… là anh.”
Không hiểu sao, tôi khẽ gật đầu.
Thẩm Vãn Tịch nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Đồng với anh, sau này đừng bỏ rơi anh nữa nhé.”
18
Sau tôi và Thẩm Vãn Tịch quay lại, cô bạn chuyện nhất giới – Lâm Hiểu Hiểu – hoàn không .
“Tớ biết mà, cậu với thầy Thẩm không thể dứt được đâu.”
“Với lại… yêu thầy Thẩm chắc ‘trải nghiệm’ cũng tốt lắm nhỉ?”
Câu đó của Hiểu Hiểu, hoàn đúng.
Thẩm Vãn Tịch đích thực là bạn trai kiểu “ông bố” –Anh ấy dạy tôi làm nghiệm, lên kế hoạch cho tương lai của tôi, chăm sóc mọi thứ chu , luôn nghĩ cho tôi tiên…
Nhưng… điều tôi lo sợ nhất, rốt cuộc cũng xảy ra.
Lần đầu tiên gặp mẹ của Thẩm Vãn Tịch là quán cà phê cổng trường.Bà ấy ngồi uống cà phê, dáng vẻ thanh lịch, tao nhã.Rõ ràng là bà hẹn gặp tôi, nhưng lại im lặng suốt, không nói một lời.
sự kiên nhẫn của tôi gần cạn kiệt, cuối cùng bà cũng mở miệng:
“Cháu là bạn gái của A Tịch?”
Tôi gật đầu.
“Cô đã nhờ người tìm hiểu về cháu rồi.Cháu sinh ra nông thôn, gia cảnh nghèo khó, học lực cũng bình thường.Theo cô thấy, dù xét phương diện , cháu cũng không xứng với A Tịch.Nên cô mong cháu có thể chủ động rời xa nó.Tất nhiên, cô sẽ cho cháu một khoản tiền phù hợp.”
lời đề nghị ấy, tôi không đồng .
Ngay lúc đó, Thẩm Vãn Tịch đẩy cửa bước vào, nắm lấy tôi.
“Mẹ, mẹ định làm gì vậy?”
Có lẽ bà không anh xuất hiện như , thoáng bối rối:
“A Tịch, mẹ không phải là…”
Nhưng Thẩm Vãn Tịch không cho bà cơ hội giải thích, kéo tôi thẳng.
được một đoạn, anh mới dừng lại.
“Em có đồng với mẹ anh là sẽ rời xa anh không?”
Tôi lắc đầu lia lịa:
“Dĩ nhiên là không rồi!”
“Không phải anh đã nói—đừng vì sợ mất mà bỏ những gì mình thật sự muốn sao?”
Nói xong, tôi ngẩng đầu, đôi long lanh anh.
Thẩm Vãn Tịch khẽ cười, đưa xoa đầu tôi:
“Vậy hứa rồi nhé.”
“Vĩnh viễn… đừng bao giờ rời xa anh nữa.”
(Hết truyện)