Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
18
Ngày đầu tiên khi tay với “mít ướt”, tôi chuyển khỏi nhà anh, về ký túc xá ở, và nhớ anh.
Ngày thứ ba tay, tôi lôi cuốn tiểu thuyết đang viết dở , một hơi viết liền 5.000 chữ, vẫn nhớ anh.
À quên chưa , viết tiểu thuyết cách Ngụy Thanh dạy tôi để xả stress, ban đầu chỉ để giải tỏa, dần dần tôi… lệch hướng.
Tiếp tục nào: tuần tay, tình địch tìm tôi nhạo, và tôi vẫn nhớ anh.
Mỹ Linh vênh váo, “Tôi đã bảo , học trưởng chẳng qua chỉ chơi đùa với cô thôi.”
Tôi không khách sáo đáp : “ người muốn được chơi cùng không cơ hội, Thâm không thèm để tới, đúng không?”
Mỹ Linh tức mức lông mày dựng ngược: “… Chỉ đồ bỏ , còn bày đặt !”
“…”
Nhịn, tôi hít một hơi thật sâu.
Mẹ kiếp, nhịn không nổi.
Tôi đứng , dứt khoát tặng cô ta một cái tát.
Mỹ Linh ôm , sững sờ: “Cô, cô dám đánh tôi?”
Cô ta giơ tay đáp trả, tôi dễ dàng nắm lấy cổ tay.
Tôi nhướng mày: “Đánh người cần phải chắc, chuẩn, mạnh. Học muội, lực và tốc độ kém xa lắm—”
Câu kết liễu, tôi ghé sát tai cô ta: “Chẳng trách Thâm không chọn .”
—
Cơn tức dồn nén suốt tuần cuối cùng được xả hết, tối đó tôi ăn thêm bát cơm.
Ăn no quá, rời khỏi căng-tin trường, tôi thong thả bộ tiêu cơm.
Haiz, sao tự dưng nhớ quãng thời gian mít ướt đứng về phía tôi vô điều kiện thế ?
Dù sao không thể quay được nữa.
Ngày tay, Thâm đỏ hoe, nước đọng nơi khóe mi không chịu rơi:
“Cố Thanh, giỏi lắm. thì ! khóc lóc đòi quay , anh không thèm nhìn !”
…
Không nghĩ nữa, càng nghĩ càng buồn, càng đau lòng.
Tôi lang thang không mục đích, tâm trạng rối bời, chẳng biết từ khi nào đã bước vào một con đường nhỏ vắng vẻ.
một đoạn, no rồi, tôi quay đầu về ký túc xá thì bất chợt nghe tiếng bước chân rất khẽ.
người tiếp cận từ phía .
Người đó nhanh, tôi cảm giác không ổn, bỏ chạy chưa kịp thì đã bịt miệng .
19
Đó một người đàn ông, vóc dáng cao lớn, thân hình vạm vỡ.
Dưới ánh sáng mờ, tôi không nhìn rõ anh ta, thể ngửi mùi mồ hôi hăng hắc từ người anh ta.
Tôi nén cảm giác buồn nôn trong dạ dày, cố vùng vẫy, vô ích.
Anh ta dễ dàng khống chế tôi như bắt một con gà con.
Gã lấy sợi dây thừng to bằng ngón cái, trói chặt tay chân tôi, vừa làm vừa hề hề.
Tiếng vang trong đêm tối nghe rợn người: “Mỹ Linh , chỉ cần hủy hoại mày, cô ấy sẽ ở bên tao.”
Tôi lập tức hiểu vấn đề, khẽ lạnh một tiếng.
Thì đây chiêu trò Mỹ Linh.
gặp bác sĩ tâm lý nhiều năm, trực giác mách bảo tôi rằng người đàn ông đa phần không được bình thường.
“Cô ta hủy hoại tôi kiểu gì?” Tôi dò hỏi.
Giọng anh ta ngây ngô, đần độn: “Mỹ Linh , chỉ cần chụp ảnh khỏa thân cô rồi đăng mạng trường, cô sẽ thân bại danh liệt…”
Anh ta che , trông đầy vẻ xấu hổ: “ lúc đó, Mỹ Linh sẽ làm bạn gái tôi…”
Trong lòng tôi chuông báo động vang : “Cô ta lừa anh đấy! Mỹ Linh kẻ dối trá! Cô ta thích Thâm, chỉ đang lợi dụng anh thôi, chứ sẽ không bao giờ thực sự ở bên anh đâu!”
“Mỹ Linh thích tôi !”
Anh ta giận dữ, vung nắm đấm đấm thẳng vào tôi.
Tôi choáng váng, còn chưa kịp thần, anh ta đã bắt đầu lẩm bẩm rồi đưa tay giật áo tôi.
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, đỏ hoe: “Đừng nghe lời Mỹ Linh! Đây phạm pháp, anh biết không?!”
“Không được xấu Mỹ Linh!”
Anh ta vung một cú đấm nữa. Tôi không tránh được, máu từ khóe môi chảy .
Tôi đánh hoa , chân tay trói chặt. Tôi chỉ thể trơ nhìn hắn cởi áo khoác và áo hoodie mình, làn da lộ ngoài lạnh mức tôi rùng mình.
“… Cái sao cởi được? Sao không nút đâu nhỉ?” Anh ta ngơ ngác hỏi, bàn tay nóng hổi mơn trớn trên da tôi, mò mẫm khắp nơi.
Tôi cảm ghê tởm, không nhịn được nôn khan vài lần.
Như thể quay trở mùa hè năm năm trước, mấy gã lưu manh hành động y hệt, đè người tôi bóp nắn không chút nương tay.
Cặn bã, rác rưởi, đáng chết.
Tôi thực sự, thực sự muốn giết chết những kẻ …