Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
20
Năm thứ hai Thái tử giám quốc, thượng băng hà.
Trước lúc lâm chung, đế triệu Thái tử vào trong, không ai biết hai người đã nói những .
Khi Thái tử bước , đôi mắt đã đỏ hoe.
đế để lại di chiếu, truyền ngôi Thái tử.
nói trong cung phi đã đập vỡ không biết bao nhiêu đồ đạc.
nay không ai thể ngăn cản Thái tử cơ.
Đêm ấy, Thái tử ta cùng ngồi dưới hành lang,
vào khóm tường vi mới trồng kia, lặng lẽ rất lâu.
Ngài nói ta vẫn luôn miệng đòi báo , bản thân ngài lại nhớ nổi năm xưa.
Ta liền kể lại đêm mẫu thân sinh ta năm ấy một lần nữa.
Thái tử xong ngẩn người hồi lâu, rồi khẽ nói:
“Thì cô cũng từng làm việc tốt.”
Ngài chợt hỏi ta:
“Tiểu Chu nhớ cha mẹ không?”
Ta thật thà đáp: “Nhớ.”
Thái tử nói, ngày ngài cơ,
bảo ta cứ ở yên trong phòng, kể thấy động tĩnh cũng không được ngoài.
Chờ tối, sẽ người đưa ta rời cung đi tìm cha mẹ.
Trong lòng ta dâng lên một dự cảm lành.
21
Ngày Thái tử cơ, Đông cung đột nhiên trở nên yên ắng.
Xung quanh vắng lặng, cứ như một đêm mà mọi người đều biến mất.
Ta bị Trịnh giữ lại trong phòng.
Bà nói đó là lệnh của Thái tử, không được để ta bước khỏi cửa.
Lúc nói những lời ấy, mắt bà ngấn lệ.
Dù ta van nài nào, bà cũng không chịu mở cửa.
Ta biết điều đó không ổn! Rất không ổn!
Thái tử cơ là vui lớn, cớ sao lại rơi lệ?
Tối , Thái tử phi ngờ hấp tấp vào phòng.
Tóc tai rối bời, y phục còn dính máu.
Thái tử phi nói phi Thừa tạo phản, Đông cung đã bị phản quân bao vây.
Thì Thái tử đã sớm nói biết mật đạo xuất cung,
là để đưa ta trốn.
Ta bị kéo một mạch, suốt dọc đường toàn xác , rợn người.
, lòng ta hoảng loạn.
Thái tử phi an ủi ta:
“Thái tử Tiên mưu tính bao năm, đưa Thừa lên chức vị dưới một người, lại giết trai của phi, ép họ phải liều lĩnh tạo phản.
Hôm nay là thành hay bại, đám phi vốn dã tâm lang sói, Thái tử cũng dễ bị giết đâu. Muội đừng lo…”
ta lo.
Ta biết mình là một tiểu cung nữ, giúp được .
tình nguy hiểm như vậy, ta sợ Thái tử gặp .
Thái tử là nhân của ta, ta phải bảo vệ ngài.
Ta giằng tay khỏi Thái tử phi, quay người về phía trong cung.
Cảnh tượng trên đường thảm không nỡ , đâu đâu cũng là xác người.
được nửa đường, phía sau vang lên tiếng vó ngựa.
Cữu cữu của Thái tử dẫn theo đại quân xông vào cung môn, giáp chiến cùng phản quân.
22
Sau đó, phi Thừa thất bại.
Ta tìm thấy Thái tử giữa khóm tường vi.
Ngài nằm gục trên đám hoa, bị thương, mê man tỉnh.
Ta ở bên giường ngài trông nom mấy ngày đêm.
Thái y nói, thương không nặng,
là tinh thần quá sức, nên nhất thời chưa tỉnh lại được.
Ta yên tâm hơn phần nào.
Bên ngoài, đại điển cơ đang được chuẩn bị.
Cả Trần Dũng lẫn Trịnh đều đã đổi xưng hô thành “Bệ hạ”.
Mọi người đều cung kính với ngài.
Sẽ không còn ai dám hại ngài nữa.
Nhiệm vụ báo của ta đã hoàn thành rồi.
Ngắm người đang say ngủ trên giường, lòng ta không tránh khỏi chút mất mát.
Thảo nào trước đó ngài nói muốn đưa ta về nhà.
Thì … không còn cần ta nữa.
23
Ngày Thái tử tỉnh lại, ta lặng lẽ mang theo tay nải, rời khỏi cung.
Một mình đi suốt hai tháng trời, cuối cùng cũng tìm thấy cha mẹ.
Cha mẹ kể, tân đã cơ,
lực của phi Thừa đã bị thanh trừng.
Cữu cữu của Thái tử công cứu giá,
đã rửa sạch tai tiếng cả dòng họ, được phong làm Trấn Quốc Đại Quân.
Thái tử phi trong loạn biến đã không may bỏ mạng.
ta biết, hẳn là chưa .
đã cơ hội, liền đi tìm người trong lòng của mình rồi.
Ở nhà, ta trồng vài khóm hoa trong sân.
Tuy phải giống hiếm , mọc tự do phóng khoáng, rất tươi đẹp.
Một hôm, cha đi chợ về, hớn hở gọi ta:
“ gái, cha nhặt được một chàng rể rồi nè!”
Ta đang ngồi xổm trong vườn nhổ cỏ, vậy thì ngẩng đầu.
Cha ta cũng thật là, sao lại không biết mấy gã dọc đường không thể tùy tiện nhặt về chứ!
Qua những cành hoa lay động, ta thấy một người đứng trong sân, đang mỉm cười ta.
Ủa? Người kia…
sao lại giống Thái tử ?
Cha ơi là cha, bảo báo , sao chính người lại nhận nhân kia chứ!
-HẾT-