Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Thỉnh thoảng lại sờ mặt ta, chạm vành tai, xoa lòng bàn .

Ta cố nhịn ý mở mắt, khẽ cọ má vào gối, phát ra mũi mơ hồ, lừa gạt qua loa.

“Tiểu lừa gạt.” – hắn đột nhiên thấp giọng mắng ta.

Thân thể ta lập tức cứng lại, cứ tưởng bị hắn phát hiện rồi.

Chỉ hắn nói tiếp:

“Nàng không phải vẫn biết, trẫm giấu họa trong cách sao?”

“Nàng lại dụ trẫm một lần nữa, trẫm sẽ nói cho nàng biết.”

Từng lời hắn nói như hòn đá rơi vào lòng nước, gợn từng vòng sóng trong tim ta.

Hắn… có phải rất thích đùa ta?

Tủi thân và chua xót cùng dâng lên.

Ta vùi mặt sâu hơn vào trong gối.

Im lặng hồi lâu.

Hắn thở dài khe khẽ:

“Tiểu tửu quỷ…”

Lại mắng ta.

“Nàng không phải rất biết, trẫm giấu họa trong cách sao?”

“Trẫm nói nàng biết.”

“Người trong tranh đó…” – hắn ngừng lại, giọng trầm xuống, mang theo vẻ mơ hồ như chìm vào hồi ức –

“Là người đầu tiên khiến trẫm hiểu được thế nào là… không dám gần.”

“Gần , sợ làm nàng sợ hãi.

Xa , lại sợ nàng lạnh lòng.”

“Sợ hơn nữa là… trong lòng nàng đã có người khác.”

Đầu ngón hắn nhẹ nhàng vuốt ve vành tai ta, như vô thức.

“Về sau…” – hắn nhẹ, nhưng trong lại chẳng có lấy nửa phần vui vẻ, ngược lại là vị chua chát tự giễu –

“Trẫm cuối cùng cũng có cơ hội giữ nàng bên người… nhưng lại không biết phải đối xử nàng ra sao.”

“Sợ nàng chán ghét hoàng cung, ghét cả trẫm.” – hắn khẽ , mang theo vị đắng lặng.

Bàn giấu trong chăn của ta, bất giác siết chặt.

Hắn… tự ti?

“Trẫm chỉ có thể vụng về mà… dùng cách tệ nhất để nàng chú ý trẫm.”

“Giả vờ làm người phu quân lý tưởng trong mắt nàng, mong nàng… có thể thích trẫm một chút.”

“Nhưng kết quả… chỉ khiến nàng càng càng xa.”

Hắn vén sợi tóc trước trán ta, nhẹ giọng hỏi:

… nàng nói xem, trẫm nên làm sao nàng đây?”

Ta không diễn nổi nữa.

Mở mắt ra, đối diện khuôn mặt gần trong gang tấc của hắn.

mắt ta sáng trong, không hề có men rượu.

“Ngươi giả say?” – đồng tử Lý Cảnh Nghiệp co rút lại, giọng khàn khàn, mang theo vẻ luống cuống bị vạch trần.

vậy, giả say.” – ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng điềm tĩnh, nhưng trong lòng là sóng trào cuộn cuộn.

Có vui mừng, vì biết được tình ý thật của hắn.

Lại cũng có tủi thân, vì bị hắn giấu giếm lâu vậy.

Ta dừng lại, cố ý hạ giọng, nhìn gò má hắn căng cứng:

“Hoàng thượng xử thần thiếp tội khi quân sao?”

Lời nói nhẹ nhàng mà đầy khiêu khích.

Lý Cảnh Nghiệp như bị nghẹn, yết hầu lăn lên lăn xuống mấy lượt,

vẻ mất mát vừa rồi bị lúng túng thay thế.

Hắn há miệng, như nói gì đó để lấy lại khí thế đế vương.

Nhưng dưới nhìn cố chấp của ta, hắn chỉ đành thở dài một , buông khí thế.

Lỗ tai… lại đỏ bừng.

Hắn tránh mắt ta, lúng túng quay đầu, giọng như nghẹn lại:

“…Trẫm khi nào nói xử nàng?”

Trong điện nhất thời rơi vào tĩnh lặng lạ lùng, chỉ còn lại nến cháy lách tách và hơi thở dồn dập của hai người.

Lời tỏ bày chân thành ban nãy của hắn vẫn còn vang trong tai ta.

Ta bỗng thấy tò mò—

Trong mắt hắn, ta là dáng như thế nào?

Người trong họa bị giấu kín kia… rốt cuộc trông ra sao?

Ý nghĩ ấy vừa nảy ra…

liền không thể kìm xuống được nữa.

12

Sau khi được Lý Cảnh Nghiệp cho phép, ta liền dẫn theo Phong Diệp, một lần nữa bước vào Điện Cần Chính.

Chỉ là… hắn không nói cho ta vị trí cụ thể, chỉ bảo rằng phụ thân ta biết.

Ta đi vào, thấy phụ thân sắp xếp tấu chương.

“Phụ thân,” – ta đi thẳng vào vấn đề, mắt đảo khắp nơi trong điện tìm chỗ khả nghi,

“Ngài biết cách của Hoàng thượng ở đâu không?”

cách?” – phụ thân ta ngẩn ra, rồi như nhớ ra gì đó, hồi tưởng một hồi.

Ta gật đầu.

“Chẳng phải ở chỗ kia sao?”

Ta nhìn theo hướng ông chỉ.

Trên giá sách, hai chiếc hòm to tướng đặt chình ình giữa sáng rõ ràng.

Cái này gọi là… cách sao?

Ta bảo thị vệ mang cả hai hòm xuống.

Từng từng mở ra—

Toàn bộ đều là chân dung của ta.

Từ thuở thiếu nữ cho hiện tại, năm nào cũng có.

Không biết từ nào, phụ thân đã bước lại gần, thò đầu liếc qua một cái, giọng trầm trầm:

“Con gái à… đều là lỗi của cha cả. Nếu năm xưa cha không bốc đồng dắt con đi cái tiệc xuân chết tiệt kia, để thằng nhãi đó nhìn trúng một cái thì đâu nỗi…”

“Nói đi cũng phải nói lại… Nó là thật lòng con.”

“Cứ mỗi lần con giận, nó lại hệt như ruồi mất đầu, chạy tìm ta hỏi cách dỗ. Cái dáng vẻ ấy…”

Ta: ?

Cốt truyện… như có gì đó sai sai rồi.

Ta chậm rãi hỏi:

“Vậy nên… trước hắn múa kiếm trước mặt con khi con giận, là ý của người?”

“Cha nói con thích kiểu nam tử cương mãnh một chút.” – phụ thân mặt đầy tự đắc, “Thế nào, kế của cha hữu hiệu đấy chứ? Sau đó nó còn nói ta là con lập tức hết giận .”

Ta: …

Ta hết giận?

Rõ ràng là giận gấp đôi.

cảm thấy nụ đắc chí kia của phụ thân còn giấu không ít bí .

Ta dứt khoát hỏi nỗi nghi ngờ trong lòng:

“Phụ thân, vậy người có biết tại sao Hoàng thượng trước kia không thích bước vào hậu cung không?”

“Còn không phải do con tự nói sao, ‘Nếu phu quân tương lai là người mê tửu sắc, thà không lấy.’ Thằng nhóc đó thấy đấy.”

Ta đứng chết trân tại chỗ.

Không hiểu.

Ta nói ở nhà cơ mà, sao hắn lại được?

“Nó cầm cuốn Nữ giới tìm ta hỏi đạo lý, đi ngang qua thì được.” – phụ thân không vui mà hừ một .

Ta không cam lòng, tiếp tục hỏi:

“Thế còn chuyện hắn xa cách, lạnh nhạt con?”

Phụ thân nhìn ta bằng mắt kiểu: “Con hỏi thật đấy à?”

“Không phải con thích kiểu người như vậy sao? Lạnh lùng, cao quý, giữ khoảng cách.

Người chủ động dính lấy con thì con lại chẳng thèm để tâm. Con quên rồi à?

Hồi bé, cái thằng nhóc nhà họ Vương cứ ngày nào cũng đuổi theo con, con ghét phát điên…”

Ta xong…

Hai mắt tối sầm, rồi lại tối sầm thêm lần nữa.

Phụ thân của ta là…

“Cha ruột”

Không lệch một ly.

Phiên ngoại (Góc nhìn nam chính)

1

Trẫm mất trí nhớ rồi.

Chỉ là… trẫm không biết.

Lão hồ ly Diệp Tướng nói là do trẫm… lộn nhào rồi va đầu mà ra.

Trẫm không tin.

Trẫm vẫn còn nhớ rõ ông ta là lão hồ ly cơ mà.

Chứng tỏ trí nhớ vẫn ổn.

Cho khi ông ta nói nữ nhi mình là Hoàng hậu của trẫm.

Rồi người người cũng bảo là thế.

đó trẫm mới biết — thật mất trí rồi.

Trẫm không quên , chỉ quên Hoàng hậu.

Theo logic thì… trẫm phải ghét nàng ấy lắm, phải không?

Không được! Phế hậu thôi!

2

Phế… không nổi.

là Hoàng hậu của trẫm.

Ngay cả khóc cũng đẹp động lòng.

Những giọt lệ trong veo, không một động rơi khỏi đôi mắt như chứa cả ngân hà ấy.

Yếu đuối, quật cường, kiêu ngạo — tất cả hòa làm một.

Một loại đẹp… mức chịu đựng.

Haiz… đều tại trẫm làm nàng thương tâm.

Đợi lát nữa không để ý, phải tự thưởng cho mình một bạt tai.

3

Cầu cứu online gấp!

Hoàng hậu chủ động tìm trẫm… ngủ chung!

Phải khoe thế nào để cả hậu cung đều biết đây?!

Nàng còn… còn ôm trẫm nữa!

Loại đãi ngộ này… trẫm thực xứng sao?

Trẫm xấu hổ chết mất!

4

Hoàng hậu nói thích ăn món hạnh nhân lộ trẫm tự làm.

Được! Làm ngay!

Trẫm hùng dũng bước vào Ngự thiện phòng, xắn áo lên, quay đầu hỏi Ngự trù:

“Cái nào là… cái nồi?”

Ngự trù: …

5

Trẫm làm ra hai cục thành phẩm.

Màu đen.

Ngự trù nói hạnh nhân lộ vốn trông vậy.

Hoàng hậu ăn rất vui vẻ.

Xem ra… trẫm làm thành công rồi.

6

Hoàng hậu mềm mềm, thơm thơm, xinh xắn, dịu dàng…

Trẫm hạnh phúc đi mất (quay vòng vòng)

7

Quả nhiên… hạnh phúc là sẽ bị trời ghen.

Hoàng hậu có thanh mai trúc mã!

Thế trẫm là gì?!

Đầu lĩnh sơn tặc.

Chính miệng Hoàng hậu nói.

Nàng bảo, năm xưa là trẫm ép chia rẽ họ, bắt nàng về cung.

Nếu đổi là người khác, trẫm nhất định không tin.

Nhưng mà — đó là Hoàng hậu!

Hoàng hậu của trẫm!

Trẫm trước khi mất trí là làm tốt lắm!

Hoàng hậu bảo trẫm thăng chức cho cái tên Lâm… gì ấy, để bù đắp.

Tấm lòng nàng thật lương thiện.

Được.

Trẫm là minh quân.

Cho hắn điều ra ngoài kinh trấn thủ rèn luyện.

Tên đó là quan tốt, làm được việc.

Chưa đầy nửa tháng, bị người ta dâng mấy chục tấu chương đòi luận tội.

Trẫm vui vẻ đọc mười mấy lượt, càng đọc càng sảng khoái.

8

Mấy hôm nay, trong đầu trẫm cứ thoáng hiện lên vài ảnh lạ lạ.

Sao nhìn vào… mối quan hệ giữa trẫm và Hoàng hậu lại lạnh nhạt thế nhỉ?

Trẫm thật … nhịn được sao?

Trẫm không tin!

9

Nhạc phụ đại nhân nói: thích kiểu phu quân lạnh lùng, xa cách.

Trẫm cố gắng làm tượng đó.

Nhưng giờ thì… trẫm “mất trí” rồi.

nói, trẫm cực kỳ yêu nàng.

Mỗi đêm phải ngủ cùng nàng mới yên giấc.

Phải ôm nàng.

Ôm… không kiêng nể gì hết.

nói mất trí là xui?

Mất trí sướng mà.

10

Vậy mà còn có người nghi ngờ trẫm không yêu ?!

Buồn !

mà lại không yêu Bạch nguyệt quang + Chu sa chí của mình chứ?

11

Chuyện trẫm che giấu việc khôi phục trí nhớ… bị phát hiện rồi.

Thật ra trẫm cũng hơi chột dạ.

Nhưng nhìn qua… như còn chột dạ hơn trẫm.

Thôi thì…

Tính sổ đi.

12

Những lời trẫm giấu trong lòng bấy lâu…

Cuối cùng cũng nói ra hết rồi.

Thanh xuân của trẫm.

Người trẫm yêu.

Thê tử của trẫm.

Giờ nằm gọn trong lòng trẫm. ( ̄▽ ̄)

13

Trẫm cất giấu bao nhiêu họa như thế, nàng mà phát hiện ra có khi tưởng trẫm là biến thái?

Không được, trẫm không cho phép chuyện đó xảy ra!

Nhạc phụ! Mau cứu trẫm!!

14

Thôi… ngài đừng nữa thì hơn.

thêm vài câu nữa là trẫm sắp khóc rồi.

Biến thái thì biến thái!

Dù gì Hoàng hậu mỗi đêm cũng mắng trẫm mà.

Thêm một tội danh…

Cũng chẳng sao.

-HẾT-

☕️ Góc tâm nhẹ của bạn ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình từ phần mềm dịch.

truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn , thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm !):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới

🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương