Để được nhận bữa sáng miễn phí, tôi cố tình nhịn đói đến mức không thể đứng vững.
Ngay cả vị trí ngất xỉu cũng đã được tôi tính toán từ trước.
Bên trái là bãi cỏ.
Ngã xuống không đau, nhưng rất dễ bị cho là say nắng.
Bên phải là nền xi măng.
Tiếng động đủ lớn, nhưng có nguy cơ đập gãy răng cửa.
Tôi chọn một vị trí trung gian giữa hiệu trưởng và máy quay.
Vừa có thể được nhìn thấy.
Lại không ảnh hưởng đến chuyện ăn uống sau này.
Hôm nay là lễ khởi động “Kế hoạch Bữa sáng Ánh Ban Mai” của trường.
Hai mươi học sinh có hoàn cảnh khó khăn đứng thành hai hàng, trước mặt mỗi người đặt một hộp sữa, một quả trứng và hai chiếc bánh mì nhỏ.
Đại diện bên tài trợ đang phát biểu.
“Hy vọng các em được ăn uống đủ chất, yên tâm học tập.”
Tôi đứng bên ngoài hàng, trong bụng như có một chiếc máy giặt đang quay không tải.
Kêu ù ù.