Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13 - Bữa Sáng Miễn Phí Và Những Bí Mật Phía Sau

“Bà ấy sẽ nói phẩm chất của em có vấn đề.”

“Em đúng là có vấn đề.”

“Cô Hà.”

“Ừ?”

“Cách cô an ủi người khác thật tiết kiệm.”

“Không cần bịa.”

Cô cất phương án.

“Trong họp thứ sáu, em nói rõ mọi chuyện.”

“Đừng nói dối nữa.”

“Cũng đừng chỉ nói mình thảm nào.”

“Hoàn cảnh của em không thể chịu trách thay hành vi của em.”

Tôi gật .

“Vậy ai chịu trách hoàn cảnh của em?”

Cô Hà nhìn tôi.

chính là việc họp cần giải quyết.”

Chiều thứ sáu.

họp giải trình kỷ luật được tổ chức trong họp nhỏ.

Khi tôi đến cửa, bên trong đã ngồi kín người.

Mẹ tôi ngồi chính giữa.

Bên cạnh đặt giấy chứng ở, sao kê lương, ảnh tụ tập gia đình.

Trận đầy đủ hơn lần trước.

Tô Trình ngồi trong góc.

Túi bóng rổ ôm trên đùi.

Thấy tôi, nó trắng bệch.

Tưởng Tình ngồi ở vị trí đại diện học .

Trước bàn cô Hà đặt hai tập hồ sơ.

Một tập là đề xuất kỷ luật của tôi.

Tập là phương án vừa học vừa làm ở căng tin.

Tôi vừa ngồi xuống.

Mẹ đã đẩy một tờ cam kết đến trước tôi.

“Ký ngay trước .”

Tôi cúi xem.

Không xin bất cứ khoản hỗ trợ khó khăn nào nữa.

Thẻ ăn do phụ huynh thống nhất quản lý.

giờ học về đúng giờ.

Không được nói với người ngoài về chuyện nội bộ gia đình.

Dòng cùng nổi bật nhất.

Tôi cầm bút lên.

Sắc mẹ cùng dịu đi.

“Nghe lời sớm thì đâu có nhiều chuyện .”

Tôi mở nắp bút.

Viết bốn chữ ở tờ cam kết.

Tôi không đồng .

đẩy tờ giấy trở .

mẹ sầm xuống.

“Tô Hòa.”

“Đừng có được đằng chân lân đằng .”

Cô Hà gõ bàn.

“Cô Chu.”

“Trước khi họp bắt , xin đừng đe dọa học .”

Mẹ tôi hít sâu một hơi.

Ngồi thẳng người.

Cô Hà nhìn tôi.

“Tô Hòa.”

“Trước tiên em trình bày.”

“Từ ngày Kế hoạch Ánh Ban Mai khởi động.”

Tất cả mọi người trong họp đều nhìn tôi.

Tôi sờ biên lai lớp thực nghiệm trong túi.

nhìn Tô Trình một cái.

Nó ôm túi bóng rổ.

Bên trong có một tờ thông báo gia hạn chưa nộp.

Tôi đứng lên.

“Ngày làm lễ khởi động.”

“Em không vô tình .”

“Em nhịn đói đến mức đứng không vững.”

Mẹ tôi đột ngột ngẩng .

họp im phăng phắc.

Tôi tiếp tục nói:

“Ngã ở đâu.”

“Ngã lúc nào.”

“Em đều đã .”

“Em vị trí máy quay.”

nền xi măng và bãi cỏ.”

“Cũng nhịn đến mức nào thì dễ nhất.”

Không ai trong nói .

Mẹ tôi phản ứng trước.

“Các cô nghe thấy chưa!”

“Nó !”

“Tôi đã nói nó biết lừa người mà!”

Cô Hà giơ tay.

“Để em ấy nói hết.”

Tôi tiếp tục.

“Chữ ký phụ huynh là do em bắt chước.”

“Số chủ cũng là em vào danh sách chặn gọi rác trong điện thoại mẹ.”

chủ nhìn tôi một cái.

Thảo nào cô gọi mẹ tôi, lần nào vừa đổ chuông cũng bị ngắt.

Mẹ cầm điện thoại lên.

“Con dám động vào điện thoại mẹ?”

“Đã động.”

“Sao gan con lớn !”

“Bị đói mà ra.”

đến đứng dậy.

Cô Hà gõ bàn.

“Cô Chu, mời ngồi.”

Mẹ không ngồi.

đáng nghe?”

“Nó tự thừa hết rồi.”

, giả chữ ký, bán đồ của trường.”

“Học như nên bị đuổi học!”

Tôi nhìn bà.

“Đuổi học rồi thì sao?”

“Về !”

“Về ăn ?”

“Con dám nhắc chuyện ăn!”

cùng bà không nhịn được, đi về phía tôi.

chủ đứng chắn giữa.

“Phụ huynh bình tĩnh.”

“Nó chỉ là thiếu quản!”

“Từ nhỏ đã tham ăn.”

“Trong hễ có đồ ngon là nó nhìn chằm chằm.”

là vì con đói.”

“Bữa nào con không có cơm?”

“Có cơm không có nghĩa đến lượt con.”

mẹ đỏ bừng.

“Em con tập luyện cần dinh dưỡng!”

“Bố con chạy xe vất vả!”

“Mẹ ngày nào cũng đi làm, chẳng lẽ không thể ăn thêm hai miếng?”

“Con chỉ là học , mỗi ngày ngồi trong lớp, ăn nhiều làm ?”

họp im lặng một thoáng.

Bà nói quá thuận miệng.

Thuận đến mức không ra chỗ nào không đúng.

Tưởng Tình ngẩng nhìn bà.

chủ cũng nhìn bà.

cùng mẹ tôi ra, cứu vãn:

“Tôi không không nó ăn.”

“Tôi chỉ muốn nó biết tiết chế.”

“Con gái ăn quá nhiều cũng không tốt cơ thể.”

Tôi bật cười.

“Con thì tốt cơ thể à?”

“Lần con !”

“Lần thứ hai thì không.”

Bà nghẹn .

Cô Hà nhìn tôi.

“Tiếp tục.”

Tôi gật .

“Bữa sáng em từng bán.”

“Chín hộp sữa.”

“Sáu quả trứng.”

“Năm chiếc bánh mì.”

“Tiền đổi được cộng với số tiền khác em dành dụm, em đã nộp phí tài liệu lớp thực nghiệm.”

“Lúc em cảm thấy đồ đã phát vào tay em thì là của em.”

này bù thì cũng không là thật sự lấy mất.”

Tôi dừng một chút.

“Bây giờ em biết là sai.”

Mẹ tôi cười lạnh.

“Bây giờ biết thì có tác dụng ?”

“Có tác dụng.”

“Ít nhất em thừa .”

Tôi nhìn tất cả mọi người quanh bàn.

nhịn đói đến là em làm.”

“Giả chữ ký là em làm.”

“Đổi bữa sáng lấy tiền cũng là em làm.”

trả bao nhiêu, em trả.”

chịu kỷ luật , em .”

“Vì em lừa người, này không tin em.”

“Vì em bán đồ, những học khác cũng bị hỏi.”

“Những hậu quả này đều là của em.”

Mẹ nói:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.