Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3.
sau lần cảnh sát chuyện, thỉnh thoảng lại có cảnh sát nhà tôi.
Có người đến lấy mẫu sinh học, có người tìm hiểu thông tin về chồng tôi trước khi chết.
Nhưng hình như tiến độ tra vụ án không mấy suôn sẻ. Cả khu dân cư bắt hoang mang, thậm chí còn có lời đồn là có kẻ giết người biến thái chuyên ra tay kẻ phụ bạc.
Hai sau, cảnh sát từng tôi lại gõ cửa, lần này cô ấy cầm theo lệnh khám nhà:
“Đây là lệnh khám xét. Do yêu cầu tra vụ án, tôi cần kiểm tra toàn bộ căn hộ của cô.”
Tôi khiển xe lăn nép sang một bên có đường .
Vài ba cảnh sát lập tức tràn , chia nhau lục soát kỹ lưỡng khắp nơi.
cảnh sát đẩy xe lăn của tôi đến bên cạnh sofa rồi bất ngờ lên tiếng:
“Gần đây không thấy người nhà cô phải?”
Tôi giơ tay ra :
【Là chồng tôi thuê, có thể anh ta không còn tiền nên cô ấy không nữa】
Cô ấy nhìn tôi chăm chú, lông mày nhíu lại như suy nghĩ , cuối cùng tiếp:
“Cô có biết người hàng đến nhà cô là tình nhân của chồng cô không? Cô ta sống ở ngay tầng trên.”
Tôi sững lại một chút, rồi lắc tay:
【 chẳng bao giờ chuyện tôi, tôi không biết quan hệ của thế nào】
Vẻ mặt cảnh sát thoáng chút xót xa, nhưng vẫn tiếp tục:
“ tôi tìm thấy nhiều mẫu sinh học tại hiện trường, không chỉ của một người. Cô có thấy người thân thiết khác, hoặc có quen ngoài chồng cô không?”
Tôi lại lắc :
【Không có】
Đúng lúc đó, một cảnh sát khác lục soát tiến lại gần, tay đeo găng, cầm theo một con dao:
“Bộ dao này trùng khớp bộ dao phát hiện tại hiện trường.”
cảnh sát thở dài một hơi, nghiêm túc nhìn tôi:
“Hiện giờ cô chính là nghi phạm chính của vụ án. Mong cô hợp tác theo tôi về đồn tra.”
4.
Lúc đến đồn cảnh sát, vì tình trạng đặc biệt của tôi nên không còng tay .
Trong phòng thẩm vấn, ngoài các cảnh sát còn có một phiên dịch viên ngôn ngữ ký chuẩn bị riêng cho tôi.
Viên cảnh sát nam ngồi đối diện trông rất nghiêm nghị, không dễ đối phó.
Lông mày anh ta nhíu chặt, ánh mắt nhìn tôi chứa sự sắc lạnh cảnh giác.
Rõ ràng đây là người chuyên xử lý vụ án nghiêm trọng.
Anh ta lần lượt đặt ảnh hiện trường lên bàn trước mặt tôi:
“Tối 17, lúc bảy giờ cô ở đâu?”
【Ở nhà】
“Có có thể chứng minh không?”
【Không có】
Khác hẳn cảnh sát nhẹ nhàng trước đó, viên cảnh sát nam này tỏ ra rất cứng rắn.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi, như muốn tìm ra bất kỳ biểu cảm sơ hở nào trên khuôn mặt tôi:
“Nếu không có chứng minh, tức là cô không có chứng cứ ngoại phạm.”
Tôi hơi khựng lại, rồi lập tức ra :
【Camera ngoài cửa có thể chứng minh】
Nam cảnh sát vẫn tiếp tục truy :
“ tôi xem toàn bộ camera trước cửa nhà. Chiều 17, lúc 4 giờ có một người rời khỏi căn hộ của cô. Nhưng người đó ngụy trang rất kỹ, camera không quay rõ được khuôn mặt.”
Tôi bắt thấy lo lắng, đến cả ra bằng tay cũng trở nên gấp gáp:
【Đó là người của tôi. nào tầm giờ đó cô ấy cũng rời khỏi nhà tôi.】
Nam cảnh sát im lặng nhìn tôi rất lâu rồi mới lên tiếng:
“Hiện trường có một bộ dao đủ, nhưng con dao dùng chặt nạn nhân lại chính là một trong con dao thuộc bộ dao nhà cô.”
“Vậy, cô giết nạn nhân như thế nào?”
Tôi nhắm mắt, thở dài một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm xúc:
【Tôi giết anh ta? Nếu giết được tôi giết lâu rồi. Trong nhà này, người có thể dùng đến dao ngoài tôi còn có người – Đỗ Tiểu Quyên.】
Nam cảnh sát vẫn không rời mắt khỏi tôi.
Như thể cố moi ra một biểu hiện khác lạ nào đó cử chỉ của tôi.
Nhưng đáng tiếc là —
Anh ta chẳng phát hiện được .
Tôi tiếp tục ra :
【Chẳng phải vì các người không tìm được nghi phạm nên mới lôi một người tàn tật như tôi ra gánh tạm sao?】
Người phiên dịch hơi sững lại, rồi mới chậm rãi dịch lại đúng từng .
Nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng thách thức của tôi, nam cảnh sát không không dừng lại mà càng truy gay gắt hơn:
“Cô hận hắn ta đúng không?”
【Tất nhiên là hận. Nếu không vì hắn, tôi đâu có thành ra thế này? Tôi hận có sai?】
Lời của anh ta như một mũi dao đâm thẳng nỗi đau sâu nhất của tôi.
Tôi không kìm được nữa, đập tay mạnh lên bàn, hai tay vung loạn giận dữ.
Nếu không phải vì mất một , tôi đứng bật dậy cãi tay đôi viên cảnh sát này rồi.
“Vậy cô hận mức muốn giết hắn, muốn băm xác hắn ra thành từng mảnh đúng không?”
Tôi phát ra âm thanh khàn khàn cổ họng.
Vứt tấm chăn đắp xuống đất, há miệng cho anh ta thấy phần lưỡi bị cắt cụt:
【Tôi lấy cái giết? Dùng cái cụt này, hay cái miệng không thể này?】
【Tôi ước có thể giết được hắn. Hắn hủy hoại cả cuộc đời tôi, cả phần đời còn lại của tôi. Nhưng đến khi tôi còn đủ tay tôi cũng không đánh lại hắn, huống chi là bây giờ?】
【Anh xem, tôi có thể giết hắn bằng cách nào?】
Thấy tôi xúc động quá mức, lập tức có người bước phòng yêu cầu tạm dừng cuộc thẩm vấn.
Nhưng tạm dừng thẩm vấn không có nghĩa là tôi được thoải mái.
Nam cảnh sát người phiên dịch rời khỏi phòng.
Căn phòng giờ chỉ còn lại một chiếc camera một cảnh sát trẻ giờ không một lời nào.
Xung quanh chỉ có tường cách âm một tấm gương lớn tối sẫm.
Tôi biết, đó là gương một chiều – đứng sau theo dõi tôi.
tôi cứ thế im lặng nhìn nhau hồi lâu.
Cho đến khi cổ họng tôi khô khốc không nổi nữa, mới có người mở cửa bước .