Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kết hôn được năm năm, Mạnh Triết Trạch vì muốn giúp thanh của mình tiến vào showbiz mà làm lớn chuyện.
Anh ấy giấu tôi, cùng cô ấy tham gia một chương trình dành cho các cặp đôi đã chia tay.
Ngày chương trình sóng, nó lập tức gây sốt khắp mạng xã hội.
Tôi nhìn chồng mình cư dân mạng ghép cặp với thanh của anh ấy.
Nhìn họ tung ra những đoạn hậu trường và “quà tặng bất ngờ” sau mỗi tập sóng.
Rồi lại nhìn vào bài viết công khai chương trình ngay từ đầu.
Thẩm Mộng: “Lâu rồi không gặp, người yêu cũ của tôi.”
Mạnh Triết Trạch: “Hy vọng chúng ta vẫn là hình bóng của quá khứ.”
Mạnh Triết Trạch tôi không xem show truyền hình, nên anh ấy thoải mái tạo sóng dư luận.
Tôi nhìn anh ấy dịu dàng với mình mỗi ngày, nhưng trái tim tôi dần dần rời xa.
Mạnh Triết Trạch, tôi không muốn giữ anh nữa
01
Ngày tôi hiện chương trình gây sốt.
Tôi nhìn vào hình điện thoại, nơi họ đang ôm nhau tình , chậm rãi nhét một miếng nguội vào miệng.
Hôm nay là ngày anh hứa sẽ cùng tôi đi thắp hương cho ba mẹ.
Anh đặc biệt dặn tôi , nói mọi thứ anh chuẩn .
Vì thế, tôi đã tự tay nấu bữa , anh về.
Nhưng điều tôi được lại là sự bùng nổ của chương trình kia.
Thì ra vài ngày trước, cái “việc nhỏ” anh là giúp thanh muốn vào showbiz.
Lại là giả vờ làm người yêu cũ của cô ấy tham gia một chương trình dành cho các cặp đôi đã chia tay.
Tên chương trình là gì nhỉ?
“Gặp lại một sẽ như thế nào?”
Tôi cười tự giễu, thì cửa bật mở, Mạnh Triết Trạch vội vã trở về.
Thấy tôi đang ăn , anh thử độ ấm của đĩa thức ăn, cau mày nói:
“ lại ăn đồ nguội thế này?”
“Anh không ở nhà mà em tự chăm mình như vậy à?”
Mạnh Triết Trạch lấy từ sau lưng ra một túi hộp, mở ra và đặt trước mặt tôi.
là thịt xào ớt xanh.
Nhưng tôi ghét cay ghét đắng ớt xanh.
Mạnh Triết Trạch không thể không điều này, rằng tôi thấy buồn nôn khi ăn ớt xanh. Anh cũng quên luôn chuyện tôi đã nói sẽ tự tay nấu một bữa , không thèm hỏi một lời, mà cứ thế đổ thức ăn tôi làm vào thùng rác.
Khi anh quay lưng dọn túi rác, hình điện thoại anh sáng .
Là nhắn từ thanh của anh, Thẩm Mộng.
“Không chị dâu có mấy này không. Ban đầu em đặt mới, nhưng Mạnh ca không cho. Chị dâu sẽ không hiện đây là đồ thừa của tụi mình chứ?”
Đôi đũa đang đưa đến miếng thịt chợt khựng lại, tôi sững người, đồ thừa?
Mạnh Triết Trạch nhanh chóng bước tới, thấy nhắn, sắc mặt anh thay đổi, vội vàng giải .
“Là Thẩm Mộng sợ em ở nhà đói bụng nên mới nói mang cho em. Cô ấy mới vào showbiz, rất nhiều tiền lo lót, nên anh không muốn cô ấy tốn thêm. Đừng hiểu lầm.”
Ngón tay tôi siết chặt lại, đột nhiên không giác muốn ăn.
Thấy tôi không động đũa, Mạnh Triết Trạch tức giận:
“ này tụi anh gần như đụng tới, em làm mà kiểu cách vậy?”
“Vì ngày giỗ cha mẹ em, anh đã vội vã chạy về, đến cả ngụm nước nóng cũng kịp uống, mà em lại cho anh thấy thái độ này à?”
Tôi anh hét đến ngẩn người, đũa rơi xuống đất.
Mạnh Triết Trạch dừng lại, nhặt đũa , thở dài rồi đề nghị đưa tôi ra ngoài ăn.
Tôi suy nghĩ một , sau đồng ý.
Cả ngày ăn được bữa nào tử tế, tôi không phải làm khổ bản thân.
Ngồi xe, tôi hiện ghế phụ có thêm một chiếc gối tựa hình thú, trên dán nhãn mác.
Tưởng rằng đây là quà kỷ niệm ngày cưới anh tặng, tôi cầm xem.
Nhưng Mạnh Triết Trạch nhanh chóng giật lấy: “Đây là của Thẩm Mộng quên, lưng cô ấy không tốt, ngồi xe tựa vào mới thoải mái, nên anh cho cô ấy.”
Nhìn thấy nhãn mác có logo chương trình, tôi bình tĩnh rụt tay lại, lặng lẽ lau tay vào áo mình.
Không khí trong xe lập tức trở nên im lặng và ngượng ngập.
Mạnh Triết Trạch cũng nhận ra tôi có điều không ổn, liền dùng giọng điệu bù đắp nói với tôi: “Ăn xong anh sẽ cho em một cái khác.”
Tôi mỉm cười, không đáp lời.
Anh không rằng, tôi đã xem chương trình sóng.
Bao gồm cả cảnh anh vì Thẩm Mộng mà gối tựa, rồi ê-kíp chương trình lừa tiền, nhưng vẫn nói rằng “rất đáng giá”.
Mạnh Triết Trạch, anh không đâu, càng xem chương trình, tôi càng nhận rõ rằng tâm trí anh đã đặt người khác.
Nhưng tôi bao giờ muốn trở thành lựa chọn thứ hai.
Tình tám năm, chờ đến khi cạn kiệt, tôi sẽ rời đi.
02
“Chạy xe đi, em đói rồi.”
Tôi lảng chuyện, giục anh đi.
Nhưng khi đẩy cửa nhà hàng, tôi nhận được cuộc gọi từ Thẩm Mộng.
“Mạnh ca, ê-kíp quay bổ sung một đoạn hậu trường, anh xem có thể tới không?
“Em đã nói với họ rằng anh có việc quan trọng, nhưng họ nếu thực sự quay lại với nhau, lại không đáp ứng yêu cầu nhỏ này của em?”
Mạnh Triết Trạch nhẹ nhàng đáp lại, buông tay tôi ra, rồi áy náy nhìn tôi: “Ê-kíp có việc, anh sẽ cố gắng đi nhanh về nhanh.”
Nói xong, anh không quay đầu lại, trực tiếp rời đi.
Anh nghĩ rằng tôi không nghe thấy gì, nhưng khoảng cách quá gần, tôi nghe rõ từng chữ.
Tôi vào nhà hàng, qua loa ăn vài miếng, sau tự bắt xe đến nghĩa trang.
Từ sáng đến tối, tôi ngồi bên mộ ba mẹ, kể về tình hình mấy năm nay, nói đến mức khô cả môi, nhưng không được một nhắn nào từ Mạnh Triết Trạch.
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên tay, nhẹ nhàng nói: “Ba mẹ, con quyết định từ bỏ Mạnh Triết Trạch rồi, hai người sẽ ủng hộ con đúng không?”
Về đến nhà, tôi trực tiếp rửa mặt, nằm trên giường xem kịch bản viết.
Mạnh Triết Trạch trở về, thấy sắc mặt tôi không tốt: “ em không anh?”
Mười phút trước khi tôi về, anh nhắn đã đến nghĩa trang, kêu tôi anh đưa đi ăn.
Kết hôn bao năm, tôi luôn nghe lời anh, nhưng này tôi không trả lời.
Tôi cười nhạt, nói qua loa: “Điện thoại pin, giờ mới sạc được.”
Mạnh Triết Trạch mím môi, liếc nhìn chiếc điện thoại với pin gần đầy, không nói gì, đưa cho tôi một đồ.
“Anh cho em một chiếc gối ôm, anh nhớ em thỏ mà.”
Nhìn quà anh vội vàng sau khi đã tiêu sạch tiền vì Thẩm Mộng, tôi không hứng thú nào, huống chi đây là gối hình giống thỏ, không phải thật.
Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt đầy mong của anh, bình thản nói: “Bây giờ em không thỏ nữa, anh tặng người khác đi.”
Thấy tôi lại cúi đầu nhìn điện thoại, Mạnh Triết Trạch không nhịn được, cuối cùng nghiêng người nhìn hình của tôi.
Trên hình là bài đăng mới nhất của Thẩm Mộng.
Trong ảnh, cô ấy và Mạnh Triết Trạch đứng sát cạnh nhau, mọi người trong hình đều từng đôi từng đôi tạo dáng chụp ảnh trái tim.
Tôi theo phản xạ tắt hình.
Mạnh Triết Trạch sững lại, rồi đột nhiên cười lạnh:
“Thì ra hôm nay em lạ thế này vì ghen. Anh đã giải rồi, là công việc thôi, em cứ phải làm quá ?”
“Em không ghen.”
Tôi nhạt nhẽo đáp, là tình cờ lướt thấy thôi, giờ nhìn mấy thứ này cũng không làm tôi buồn nữa.
Mạnh Triết Trạch không , khẳng định đầy chế giễu: “Em chính là ghen. Chu Thương Thương, chúng ta cưới bao năm rồi, em vẫn không trưởng thành nào, nghe gió thành mưa.”
Trước khi kết hôn, chúng tôi yêu nhau ba năm, mỗi vì khuôn mặt Mạnh Triết Trạch mà anh luôn thu hút sự chú ý của những cô gái khác…
Tôi giận dỗi không nói chuyện với anh ta, anh ta cũng chẳng dỗ dành, buông vài câu mỉa .
Chờ đến khi tôi khóc, anh ta mới chịu xin lỗi.
Nhưng này, anh ta không thấy được nước mắt của tôi, và tôi cũng chẳng cho anh ta lối thoát nào.
thản nhiên nói: “Anh muốn làm gì thì cứ làm đi.”
Tôi đi thẳng vào phòng khách.
Nói ra thì, mấy năm nay tôi ngủ ở phòng khách nhiều hơn phòng ngủ chính.
Bởi vì luôn nghĩ rằng Mạnh Triết Trạch sẽ tìm tôi, nhưng nào cũng là ảo vọng.
Không hiểu này anh ta làm , lại đi theo tôi vào phòng khách.
Hiếm khi dịu giọng: “Hôm nay đừng cãi nhau nữa, về phòng ngủ đi, được không?”
Tôi không đáp, trực tiếp khóa trái cửa.
Thấy không mở được cửa, anh ta sải bước rời đi.
Tiếng bước chân ngày một xa, tôi nhận được nhắn từ bạn mình, Sở Doanh.
“Thương Thương, dạo này có xem chương trình , có phải chồng cậu không?”