Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Giọng của em gái vang bên tai, tôi ho sặc sụa.

Mẹ lo lắng nhìn tôi:

“Tiểu Uyển hơi sốt rồi, hay là con bé đến bệnh xem sao.”

“Con học y mà, mẹ còn không tin con sao?”

Em gái tôi ra vẻ chắc chắn, mẹ nghe cũng yên lòng, vội bảo nó đi pha thuốc.

cốc nước ấm đến bên miệng tôi, lúc ấy tôi mới nhận ra — mình đã quay về khoảnh khắc định mệnh.

Kiếp trước, tôi cũng bị cảm sốt, em gái xung phong pha thuốc, đem mười loại thuốc nhà trộn lẫn cho tôi uống.

Kết quả, bệnh chẳng không đỡ mà còn do thuốc phản ứng lẫn nhau, tổn thương nội tạng nghiêm trọng, cuối cùng tôi được vào ICU, chỉ mấy ngày thì tim ngừng đập, chết đau đớn tột cùng.

phản ứng sinh lý của tôi uống thuốc lại giúp em gái có được dữ liệu y học quý giá, giúp nhóm nghiên cứu của nó phá giải được đề tài y khoa hóc búa.

Nó được vinh danh là sinh viên xuất sắc, nhận được thư mời việc ở bệnh tốt nhất phố, trở “con nhà ta” miệng họ hàng.

Còn chết của tôi, lại nó trở con gái duy nhất, được mẹ càng thêm cưng chiều.

Nó dùng chết của tôi, trải thảm đỏ cho con đường rực rỡ của chính mình.

2

Mùa cúm năm nay bùng phát dữ dội, tôi bất ngờ trúng đòn.

Loại virus lần này dường như mạnh hơn hẳn, tối đó tôi sốt cao, toàn thân rã rời.

bản năng sinh tồn tôi cố dốc chút sức tàn cầu cứu:

“Mẹ… con đi bệnh .”

Giọng tôi yếu ớt khàn đặc, mẹ phải cúi sát mới nghe được.

Tôi thở dốc, từng chữ như rạch qua cổ họng:

“Đi bệnh …”

“Đi gì mà bệnh , chị là bệnh nhân, còn em là bác sĩ tương lai.”

Em gái tôi bưng thuốc bước lại, chiếc thủy tinh là thứ chất lỏng đen ngòm, mùi hăng hắc tôi rùng mình — mùi dẫn đường xuống địa ngục.

Nó cười, bảo đỡ tôi ngồi dậy, rồi thuốc đến bên môi:

“Chị à, uống đi, ngủ một giấc là khỏe.”

Giọng nói dịu dàng, ánh mắt tươi cười — tất cả y hệt kiếp trước.

Chính lời này, đã tôi không hề nghi ngờ mà uống cạn.

Rốt cuộc lại có nghĩ, chính em gái ruột mình sẽ hại mình chứ?

Tôi run rẩy, chẳng vì sợ thuốc hay vì bệnh:

“Chị… chị không muốn uống.”

Mẹ vội giành lấy :

“Con ngoan, uống đi, nhìn con khổ sở này mẹ xót lắm.”

Chiếc bị ép chặt vào môi, nụ cười của em gái càng rõ nét.

Tôi chẳng còn sức chống cự.

cũng tiếng giục:

“Uống đi con, em con giỏi , trước giờ cả nhà ốm nó chữa khỏi hết rồi, con còn lo gì nữa.”

Phải rồi, ngay cả giai đoạn dịch bệnh nghiêm trọng, dưới sự “hướng dẫn khoa học” của em gái, cả nhà bình an vô sự.

năm học đại học, nó luôn đứng đầu lớp, được thầy cô hết lời khen ngợi.

Họ hàng mỗi ốm đau tìm nó hỏi han, và được giúp đỡ tận tình.

chỉ có tôi nhận ra — niềm đam mê y học của nó đã biến một thứ ám ảnh lệch lạc.

3

Nó thề sẽ chinh phục vấn đề y học khó nhất, coi mọi thứ quanh mình là vật thí .

Từng cố tình nấu món ăn có phần phản ứng lẫn nhau xem chúng tôi có bị ngộ độc không, rồi lại lấy thuốc ra ngăn độc tính phát tác.

Tôi nghe thấy nó lẩm bẩm:

“Xem ra liều lần này vẫn chưa chuẩn.”

Tôi từng chất vấn, nó chỉ bĩu môi:

“Chị không hiểu y học rồi. Không thử thì sao ra được kết quả? nghiên cứu luôn phải có hi sinh, Thần Nông còn nếm trăm loại thảo dược đấy thôi.”

Trước mẹ, nó lại ra vẻ ngoan ngoãn, học trò gương mẫu.

mẹ liền mắng tôi:

“Sao con lại nạt em? Không nhờ nó ra tay kịp thời, cả nhà mình chẳng giờ bị ngộ độc ra sao.”

Không tin vào sự điên cuồng của nó.

Tôi không , lúc tôi không thấy, nó đã bao lần dùng chính chúng tôi vật thử .

Cũng không , tương lai nó có đem sự điên loạn ấy bệnh nhân vô tội hay không.

Em gái tôi — đã không còn đủ tư cách một bác sĩ.

Tôi chợt hiểu, thuốc này tôi buộc phải uống.

Chỉ tôi uống, mới có hào quang “học bá” của nó sụp đổ, nó không tiếp tục tồn tại ngành này nữa.

Tôi nuốt khan một , rồi dốc cả thuốc đắng nghét đến tê .

Ánh mắt nó nhìn tôi bỗng lóe tia hưng phấn.

Khoảnh khắc , tôi bắt đầu nôn khan không ngừng.

4

“Mắc gì ? Bị sặc à?”

Mẹ lo lắng vỗ lưng tôi, mà tôi nôn càng dữ dội hơn.

“Mẹ… con đau bụng…”

“Khụ khụ… uống thuốc xong… khó chịu quá…”

“Sao lại được? Em con bảo uống xong sẽ khỏe nhanh mà?”

cũng quýnh , còn em gái thì thoáng vẻ bối rối — tác dụng của thuốc lẽ ra không nhanh như .

Nó cắn môi:

“Thuốc chắc chắn không sao đâu, chị uống vội nên bị nóng ruột thôi. Nghỉ một lát là ổn.”

“Không… con khó chịu lắm… toàn thân đau nhức… con thấy mình sắp chết rồi…”

“Hả? Sao nghiêm trọng ? Ông Tề, mau gọi xe cấp cứu đi!”

Mẹ luống cuống thúc , em gái lại giữ chặt tay ông:

“Không được gọi!”

“Tại sao?”

Cả mẹ sững sờ.

“Vì… chị chỉ bị cảm thôi, gọi xe cấp cứu chẳng phải lãng phí tài nguyên y tế sao?”

Dĩ nhiên nó không muốn gọi — chỉ cần gọi, thí của nó sẽ thất bại.

Lần này tôi mắc cúm đặc biệt, đúng kiểu trường hợp mà nghiên cứu của nó cần.

Tôi lại nôn khan kịch liệt, van nài mẹ mình đến bệnh .

chẳng kịp suy nghĩ, ấn ngay số 120.

Mẹ tát mạnh tay em gái:

“Chị mày này rồi, sao lại gọi là lãng phí hả?”

Sắc em gái, khoảnh khắc đó, tối sầm lại.

5

Tôi được đến bệnh , rất nhanh kết quả xét cho thấy — thuốc bị phản ứng chéo.

rửa ruột, nhờ cấp cứu kịp thời nên tôi giữ được mạng, chỉ là cơ yếu ớt.

Nước cờ này, tuy mạo hiểm, bắt đầu phát huy tác dụng.

tôi đang truyền dinh dưỡng, bác sĩ đến dặn mẹ tôi không được tùy tiện dùng thuốc:

này tuyệt đối đừng uống thuốc bừa bãi nữa. Lần này cô ấy uống đến mười loại, riêng Paracetamol đã gấp tám lần liều bình thường. May mà phát hiện sớm, chứ không là gan thận tổn hại nặng rồi.”

Mẹ hốt hoảng gật đầu lia lịa, còn em gái thoáng hiện vẻ lúng túng, kiếm cớ đi đun nước.

Tôi gom hết chút sức lực, cố nói to mọi nghe rõ:

“Bác sĩ, thuốc này là em gái tôi pha đấy. Nó là sinh viên y giỏi nhất trường, sắp tốt nghiệp bác sĩ rồi, sao lại có vấn đề được chứ?”

Ánh mắt bác sĩ hơi tối lại:

“Em là sinh viên y?”

Em gái tôi khựng bước.

“Đúng , em tôi siêu giỏi, được đặc cách học thẳng cao học, là học viên xuất sắc. Nó pha thuốc chắc chắn có lý do chuyên môn của nó.”

Tôi vô tội nói tiếp, và bác sĩ lập tức quay sang hỏi nó:

“Em học cao học rồi mà không thuốc cảm không trộn lung tung à?”

Em gượng cười:

“Em… không ý.”

“Không ý? chẳng phải em cố tình pha cho chị uống sao?”

Nghe , ánh mắt bác sĩ càng thêm nặng nề.

này em là nghề y, sao lại cẩu thả như ? cũng thuốc cảm không được uống chung, em suýt chút nữa đã hại chết chị mình rồi.”

Bác sĩ là lớn tuổi, kinh lâu năm, không hài lòng thấy sinh viên y phạm sai lầm sơ đẳng như .

Với trách nhiệm đào tạo, ông nghiêm giọng dặn dò thêm mấy câu.

Em gái nghiến răng, không nói gì, nét đã lộ rõ oán hận.

Từ nhỏ đến lớn, nó luôn được khen ngợi, chưa từng bị trách mắng, càng chưa bao giờ bị dạy dỗ trước bác sĩ trưởng khoa.

Tôi tức vì vẻ đó, liền nửa đùa nửa thật nói:

“Đấy, học bá như em tôi mà cũng có ngày bị mắng. Nhìn kia kìa, sắp rớt xuống đất đến nơi rồi.”

“Cô giáo nói đúng, em không thích nghe lời khuyên, ra thực tập thì sao đây? Dù có giỏi mấy cũng phải cẩn thận, sinh mạng bệnh nhân đâu phải trò đùa.”

Bác sĩ nghe lại nghiêm khắc răn dạy thêm mấy câu, mẹ tôi vội chen vào hòa giải, nói em gái tôi xưa nay vẫn giỏi, chỉ là sơ suất lần này thôi.

Y tá đến gọi bác sĩ sang giường khác, ông liếc nhìn em tôi lần cuối:

này nhớ kỹ.” Rồi rời đi.

Lời nói thật ra chẳng nặng, với chưa từng nếm mùi thất bại như nó cảm xúc đã gần như vượt ngưỡng kiềm chế.

Tùy chỉnh
Danh sách chương