Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Bên cạnh trống đi.

lạnh tăng thêm mấy phần.

Tôi lẽ rúc sâu vào chăn – nhiệt độ của anh vẫn còn trên từng tấc da.

“Đã nói xin lỗi rồi…”

Cận Nhiên bên giường, cong môi như nhìn thấu tôi, “…có phải còn thiếu một tạm biệt không?”

Tôi không còn sức cãi nhau với anh.

Thuận lời anh, buồn buồn nói hai chữ: “Chào anh.”

Anh bật cười.

Là kiểu cười bị chọc tức.

Trước khi đi, anh thô bạo kéo cả người lẫn chăn của tôi tới mép giường, đè hôn.

Khẽ hừ một tiếng: “Vẫn vô dụng như vậy.”

Tôi nghĩ… cứ vậy đi.

có lẽ đã là kết cục tốt nhất giữa tôi và Cận Nhiên.

Ít nhất sau này khi anh nhớ tới tôi – không phải là hình ảnh tôi cao cao tại thượng, ác liệt châm chọc anh quỳ không có cốt khí.

Mà là… một lần gần gũi rất thường, rồi vẫy tay tạm biệt.

Cũng tốt.

18

Sau khi anh rời đi hôm đó, tôi một giấc mê man tỉnh dậy – liền thấy mình lên hot search.

Bà Triệu rốt cuộc vẫn không đè nổi.

Chuyện năm xưa tôi bị đạo diễn Dương Khai quy tắc ngầm thật giả ra sao – lại dậy sóng ầm ĩ.

Người biết chuyện thì lên tiếng bênh tôi: Lão Dương háo sắc đã bị bóc trần rồi, còn lôi ra tẩy trắng nữa à?

Người không biết chuyện, cộng thêm anti fan cố ý châm dầu vào lửa: Với cái diễn xuất của Ngu Miên mà mấy năm nay vẫn nổi thế, nói không có kim chủ chống lưng ai tin? Vậy thì đạo diễn Dương Khai bị bôi đen cũng không lạ.

Bà Triệu cảm thấy có lỗi với tôi, hết lần này đến lần khác xin lỗi.

Ngược lại tôi nhìn rất thoáng: “ cũng là người trong giới bao năm rồi, sao còn không giữ tĩnh vậy? Chuyện này… thôi đi.”

Vốn dĩ chẳng ai quan tâm chân tướng.

Khán giả càng thích tin vào tưởng tượng của chính họ.

Chuyện ầm lên, bà Triệu tạm dừng toàn bộ công việc của tôi.

Hiếm khi – trước Tết tôi được về nhà.

Tuyết tích cả một mùa đông.

Một khi đã rơi thì như không có điểm dừng.

Cả người tôi thả lỏng hẳn ra, ngược lại giống như bị rút sạch sức lực.

Vừa về đến nhà… tôi bệnh không báo trước.

Điền Tư Tư tới thăm tôi, mặt đầy tâm sự.

Tôi thấy cô ấy mấy lần muốn nói lại thôi, cũng đoán được đôi phần.

“Cận Nhiên cậu rồi?”

Điền Tư Tư trợn to mắt: “Cậu biết rồi?”

“Tớ đoán.”

Tôi véo má cô ấy trêu, “Mọi chuyện đều viết hết lên mặt cậu, tớ muốn giả vờ không biết cũng khó.”

“Làm gì có.”

Cô ấy thở dài: “Vậy tớ nói luôn nhé. Cận Nhiên tớ hỏi… năm năm trước có phải đã xảy ra chuyện gì không.”

Tôi nhướng mày: “Cậu nói rồi?”

“Không nói sao được?”

Cô ấy làm tác cắt cổ khoa trương, “Cái khí thế đó của anh ta, tớ mà không nói chắc bị bóp ch//ết mất.”

Tôi bật cười, lại không biết nên nói gì.

“Lâm Viễn nói với tớ, Cận Nhiên thật sự không biết cậu chuyện, cũng không biết mẹ anh ta từng cậu. Năm đó anh ta bị cậu chọc tức đến phát điên, ba năm liền không thèm về nhà.”

“Sau này anh ta có về vài lần, nhưng đã vật đổi sao dời, hai người cũng không lại, nên Lâm Viễn cũng không dám nhắc mấy chuyện đó.”

Tôi nhìn tuyết rơi dày cửa sổ.

Bỗng nhiên… có chút buông được.

“Anh ấy không biết… cũng tốt.”

“Ít ra không phải kẹt giữa em và mẹ anh ấy.”

Cận Nhiên nhìn thì cứng rắn.

Nhưng thật ra người này mềm lòng nhất, trọng tình trọng nghĩa, lại hiếu thuận.

Tôi chưa từng có ảo tưởng không thực tế rằng mình có thể thắng trong cuộc giằng co với mẹ anh.

Dù cho thật sự tôi thắng…

Anh vì tôi mà trở mặt với gia đình.

Nhưng tình cảm rồi cũng sẽ bị năm tháng bào mòn.

Giằng co vài năm… còn lại được bao nhiêu?

Thà dừng lại ở năm tháng yêu nhất.

khi nhớ lại anh… tim vẫn còn nóng.

“Gì mà kẹt với không kẹt.”

Điền Tư Tư bĩu môi, “Chuyện này rõ ràng mẹ anh ta sai. Bà ta biết rõ cậu với Cận Nhiên tốt như vậy, vậy mà tùy tiện tin lão Dương súc sinh kia, còn giẫm cậu không một xu.”

“Thôi đi, qua rồi.” Tôi không muốn nhắc lại.

“Cậu thì qua rồi – lần này tới lượt Cận Nhiên không qua nổi.”

Tôi rõ ràng nói đã buông… vậy mà vẫn không nhịn được hỏi: “Anh ấy sao rồi?”

“Ai biết.”

Điền Tư Tư nhún vai, “Dù sao lúc anh ta rời nhà tớ, bộ dạng đó lắm, nhìn như muốn gi//ết người.”

“Anh ấy không đâu.” Tôi rất chắc .

Điền Tư Tư cười khẩy: “Cậu đúng là cái gì cũng không biết. Lần trước về anh ta đã nộp đơn chuyển công tác rồi, nghe nói vừa được duyệt. Không thì anh ta có cần chờ lâu vậy mới quay lại cậu à?”

Tôi khựng lại.

Tâm trạng nhất thời rất phức tạp.

“Tớ đoán sau khi Cận Nhiên chuyển công tác về… sẽ cầu hôn cậu.”

Điền Tư Tư ôm gối nhảy tới bên tôi, “Mấy hôm trước Lâm Viễn còn nói, thằng đó chắc cố ý lộ địa chỉ xem mắt cho cậu.”

Tôi buồn cười hỏi: “Sao lại nói vậy?”

“Hừ, anh ta đợi cậu tới đó – đang giận cậu đấy.”

Tôi nhớ lại bộ dạng anh hôm đó giận dữ không kìm nổi, lắc đầu không tin: “Anh ấy nhìn đâu có muốn em tới.”

“Khẩu thị tâm phi thôi.”

Điền Tư Tư trợn trắng mắt, “Sau đó Lâm Viễn còn cô gái đi xem mắt với Cận Nhiên. Cậu đoán người ta nói gì?”

“Gì?”

“Cận Nhiên xin lỗi cô ấy. Sau đó anh ta nói…”

Điền Tư Tư hắng giọng, cố ý bắt chước Cận Nhiên, nhìn ra cửa sổ mỉm cười: “‘Tôi mười tám tuổi đã xác định rồi – vợ tôi, chỉ có thể là cô gái đang ở xe kia.’”

Tôi bệnh lơ mơ mấy ngày.

Năm mới lẽ tới.

Tôi thật sự không muốn dính vào mấy chuyện trong giới giải trí nữa.

Ngay cả điện thoại cũng lười nhìn.

Nhân lúc rảnh rỗi, tuyết ngớt, tôi thu dọn về quê.

Ba mẹ thấy tôi về, không hỏi gì.

Chỉ kéo tôi vào nhà, nói chuyện thường ngày – tuyệt nhiên không nhắc chuyện Dương Khai.

Mấy năm chìm nổi trong giới giải trí… tôi cũng thật sự thoáng hơn nhiều.

Họ không nhắc.

Tôi càng vui vẻ.

Ở nhà vui vẻ đánh cờ với ba, phụ mẹ làm việc.

Ở nhà chán thì quấn kín mít chạy ra .

Hứng lên… còn có thể ngồi góc phố cùng đám trẻ con nặn người tuyết cả tiếng đồng hồ.

Ngay cả mấy chuyện vặt vãnh của mấy bà hàng xóm cãi nhau… tôi cũng có thể ngồi trong ngõ chống cằm xem vui vẻ nửa ngày.

Khói lửa nhân gian… mới là thứ an ủi lòng người nhất.

Sáng giao thừa, bà Triệu gọi điện về nhà tôi.

Tôi không có ở đó.

Ba tôi nghe máy.

Ông thuật lại đơn giản: Cô ấy nói gọi di con không được, không thấy con, nên gọi về nhà. Bảo ba chuyển lời con: mọi chuyện đã xong, ăn Tết cho tốt, qua năm quay lại làm việc.

Tôi tò mò.

Lâu lắm mới mở Weibo.

Kết quả… tôi sửng sốt.

Dưới Weibo của lão Dương Khai – lại đăng một bài dài.

Ông ta vậy mà tỉ mỉ hoàn nguyên chân tướng năm đó.

Sám hối.

Xin lỗi.

Và tuyên bố rút khỏi giới vĩnh viễn.

Chuyện này quá mức khó tin.

Tôi tò mò gọi cho bà Triệu.

Bà nói thẳng: “Không phải làm. Em cũng biết Dương Khai có bối cảnh, chúng ta không nổi.”

“Vậy đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi đùa, “Không lẽ ông ta đột nhiên lương tâm trỗi dậy?”

“Không thể.”

Bà Triệu cười lạnh, “Lương tâm? Ông ta làm gì có thứ đó.”

Tôi bật cười: “Cũng đúng.”

“Nhưng có nghe chút tin đồn – Dương Khai họa rồi. Tối qua nhập viện, bị thương không nhẹ, còn bị dọa mất mật, chỉ còn thoi thóp.”

Tim tôi giật thót.

bản năng nghĩ tới Cận Nhiên.

Rồi lại lắc đầu không tin.

Mấy năm nay tính anh trầm hơn nhiều.

Không đến mức bốc đồng vậy.

Nghĩ không ra… tôi cũng không dám nghĩ tiếp.

Sau khi nói chuyện với bà Triệu xong, tôi một giấc trưa tới chiều.

Bị mẹ đại nhân trực tiếp lôi khỏi chăn.

“Ôi trời tổ tông của mẹ ơi, dưới lầu náo nhiệt thế mà con còn mê mệt được.”

Tôi ngồi trên giường còn mơ màng, ôm bà làm nũng: “Đến bữa mẹ gọi con nha… con buồn lắm.”

“Con yêu, tối . Hai năm rồi con không về ăn Tết, năm nay khó lắm mới về. Ông bà ngoại, cậu dì các kiểu đều tới hết rồi.”

nhỏ họ đã thương con, đừng có làm con sói mắt trắng.”

Mẹ tôi lì không dậy, trực tiếp tay thay đồ cho tôi.

Trong lúc mơ màng…

Tôi lại nhớ tới chuyện của tôi và Cận Nhiên.

Nhà tôi tuy không hiển hách như nhà họ Cận.

Nhưng được cái – đầy yêu thương.

nhỏ đến lớn, tôi cũng được cưng chiều mà lớn.

Ủy khuất nhỏ chỉ cần môi là cả nhà đã phải nâng niu dỗ dành.

Ủy khuất lớn… thật sự chưa từng chịu.

Cho nên tôi bị nuôi kiêu rồi.

Lòng tự trọng mạnh đến mức .

Có lẽ…

ủy khuất lớn nhất đời này tôi từng chịu… chính là cuộc tình với Cận Nhiên.

Tôi bị mẹ ép mặc chiếc váy đỏ chói chuyên dùng chúc Tết.

Đi một vòng giữa đám họ hàng.

Túi ôm về một xấp lì xì nặng trĩu.

Giữa chừng Tạ Nhiêu gọi điện.

cô ấy nói bậy làm mấy người trong nhà nghe thấy, tôi chạy ra cửa nhận.

Cậu em họ trẻ tuổi đẹp trai nhà dì nhỏ chạy tới gọi tôi vào ăn cơm.

Thấy tôi còn đang nghe điện thoại, cậu ngoan ngoãn bên cạnh chờ.

Không biết đột nhiên phát điên gì…

Cậu người, một tay vòng qua cổ tôi, ghé sát bên tai.

Tôi giật bắn mình, đang định đẩy ra.

Thiếu niên nhướng mày cười : “, đừng – bên kia có người đàn ông nhìn lâu rồi.”

Cậu cố tình làm loạn, ôm cổ tôi giả vờ thân mật: “Chính là cái tên nhà họ Cận mà mẹ em nói đó hả?”

Tim tôi chấn mạnh.

Tôi quay đầu nhìn ra sau.

Giữa mùa đông lạnh giá.

Hai bên đường là hàng ngô đồng tiêu điều, cành cây phủ băng trắng.

Chiếc xe địa hình đen đỗ bên đường – chắc đã đó một lúc, trên xe phủ một lớp tuyết mỏng.

Cận Nhiên mặc đồ đen gọn gàng.

Khoanh tay tựa cửa xe.

Trên môi ngậm một điếu thuốc.

Lười biếng nhìn về phía tôi.

Người này chỉ cần tùy ý đó thôi… cái khí chất lưu manh ngang tàng nơi chân mày khóe mắt… đã đủ khiến tim người ta đập loạn.

Tôi âm thầm bĩu môi tự mắng mình: Đúng là hết thuốc chữa.

20

“Tuyệt đối không được nói với người nhà là anh ấy tới.”

Tôi gỡ thằng nhóc đang khoác trên người mình ra, cảnh cáo.

Nó nhún vai: “Em không nói thì họ không biết à?”

Thằng nhóc mười chín tuổi lanh như khỉ, nhìn cái là thấu: “Người ta đuổi tới tận rồi, chuyện này… phải phụ huynh thôi.”

“Cút.” Ánh mắt sau gáy như muốn lột da róc xương tôi, tôi chẳng còn tâm trạng đôi co với nó.

“Rõ rồi.” Nó cười hì hì chạy vào nhà.

Tôi hít sâu một , chậm rãi bước tới trước mặt Cận Nhiên.

Không nhìn anh, đầu dùng mũi giày đá đá bông tuyết: “Anh tới làm gì?”

Sau hôm đó rời khách sạn, anh chưa từng liên lạc với tôi.

Biến mất rất triệt .

Tôi cứ tưởng… thế là hết.

Gió thổi dọc con đường ngô đồng dài, làm tuyết trên cành rơi .

Tôi nghiêng người né.

Tuyết thì chưa né được – đã bị anh kéo thẳng vào lòng.

Ngay sau đó môi anh ép , mang chút trừng phạt.

Giữa trời băng đất tuyết, vốn dĩ tôi lạnh run.

Chỉ một lúc… người đã nóng lên.

Dù tôi có làm mình làm mẩy thế nào cũng phải thừa nhận – cái kiểu bá đạo “đè là hôn” của anh… đối với tôi thật sự rất có tác dụng.

Mỗi lần.

Chưa từng thất thủ.

Anh mắt nhìn tôi, đuôi mắt lướt qua ý cười lưu manh lạnh lẽo: “Chơi dữ vậy?”

Tôi sững, lập tức hiểu ra – anh đang nói cảnh vừa rồi tôi với thằng em họ khoác vai thân mật.

Cái vị giấm này… nồng thật.

“Dữ đấy thì sao?” Tôi cố tình không giải thích.

Ừ.

Cứ thích làm vậy.

Cận Nhiên hừ lạnh: “Gọi nó qua , tôi hỏi nó chọn cánh tay hay chọn cái chân?”

Tim tôi khựng lại.

Trong đầu lướt qua anh từng nói – có thằng nhóc nào dám đuổi tôi, anh sẽ tháo tay tháo chân nó.

“…Con trai nhà dì em, nó cố ý chọc thôi.” Tôi lập tức ngoan.

Cận Nhiên lúc này mới hài lòng, khóe môi nhếch lên.

Tôi có cảm giác bị anh nắm thóp, bực bội lườm anh một cái.

Ánh mắt vừa lướt qua – tôi nhìn thấy vết thương mới trên mu bàn tay phải của anh.

Rách da.

Đóng vảy m//áu.

Đặc biệt là khớp xương nắm đấm – sưng đỏ thấy rõ.

Tôi nhíu mày: “Sao lại bị thương?”

Có đau lòng không?

lời là – có.

Hồi còn yêu anh, lúc anh huấn luyện khó tránh khỏi mang về vài vết thương.

Tính tôi mềm.

Mỗi lần thấy anh bị thương là tôi khóc.

Không phải làm bộ.

Nước mắt thật sự không kìm được.

Khóc là thật lòng.

Yêu… cũng ăn vào tận xương.

Cận Nhiên thần kinh thô.

Anh chẳng thấy đau mấy, thấy tôi khóc còn dở khóc dở cười.

Nhưng vẫn phải dỗ.

Rất nhiều lần anh đùa: “Mỗi lần bị thương là anh phải soạn sẵn kịch bản dỗ con quỷ hay khóc ở nhà, phiền thật.”

Miệng thì chê.

Nhưng ôm tôi… lực tay còn chẳng dám mạnh thêm chút nào.

Người đàn ông này – miệng chê nhưng thân thể rất thật.

Cận Nhiên liếc tay mình, thản nhiên nói: “Đấm một thằng già rùa, không khống chế được.”

Tôi lập tức nghĩ tới Dương Khai.

Đột nhiên… cảm thấy ông ta thương.

Với cái thân hình của Dương Khai, chắc không chịu nổi mấy cú của Cận Nhiên.

Đã khiến tay anh ra thế này… ước chừng Dương Khai không ch//ết cũng tàn.

Hơn nữa ông ta còn kiêng dè nhà họ Cận.

Không dám hé răng.

Chỉ có thể nuốt.

Tôi thật sự bị chạm tới.

Cái cảm giác muốn khóc lại dâng lên – vừa thấy hổ.

“Đừng làm mấy chuyện ngốc vậy.”

Tôi quay mặt sang chỗ khác, bị anh nhìn ra cảm xúc, “Không vì loại người đó.”

Cận Nhiên kéo môi cười lạnh: “Nhiều người nhìn thấy rồi – ông ta tự nguyện lên sàn đấu với tôi. Tôi có ép đâu?”

Tôi khẽ thở phào.

Anh đúng là trưởng hơn rồi.

Biết lo toàn.

Biết xử lý hậu quả.

Trong người… có thủ đoạn.

Anh bóp cằm tôi xoay lại, nhìn ngang tầm mắt tôi: “Ông chỉ thấy thiệt.”

“Vì cái chuyện này… em với ông giày vò nhau năm năm.”

21

nói đó không lệch không sai – móc trúng cái gai trong tim tôi.

Tôi hít sâu, cố giữ tĩnh: “Thật ra anh rất rõ… Dương Khai có bắt nạt em thế nào cũng không đủ em chia tay anh.”

Điểm trào phúng của việc chúng tôi chia tay là – chúng tôi đều quá rõ lòng nhau.

Quá chắc về tình yêu đó.

Nhưng vẫn chia tay.

Cận Nhiên giữ nguyên tư thế nhìn tôi.

Rồi im .

Anh hiểu ý tôi.

Chỉ là… anh có thể ra tay với Dương Khai.

Nhưng căn nguyên lớn nhất – là mẹ anh.

Đặt vào ai… cũng là lựa chọn khó.

Tôi không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, ép nỗi bức bối trong lòng, nói chậm rãi: “Ba mẹ em nhỏ đã dạy… con gái nhất định phải có kiêu ngạo và tự tôn của mình.”

“Dù rất muốn một thứ gì đó – nhưng thứ đó sẽ làm mình bị tổn thương… cũng phải biết kiềm chế.”

Tôi chưa bao giờ phủ nhận tình cảm với Cận Nhiên.

Trước khi mẹ anh xuất hiện – tôi thậm chí còn nghĩ tới sau này già đi chúng tôi chọn mộ kiểu gì.

Tình cảm rất dài.

Dài đến tận điểm cuối.

Chỉ là… không ảnh hưởng việc tôi lẽ chôn nó trong năm tháng.

Nói ra một đoạn dài như vậy, tim tôi đau rất thật.

Nhưng tôi luôn tin – vết thương rồi sẽ lành.

tôi không có chút năng lực tự an ủi đó… thì năm đó chia tay tôi đã không chịu nổi.

Đã sớm vứt bỏ tự tôn đi cầu xin anh quay lại vô số lần rồi.

“Xong chưa?” Cận Nhiên thẳng, hai tay đút túi, mắt nhìn tôi, “Tới lượt tôi rồi chứ?”

Tôi không lên tiếng.

Anh lại cười rất ngông: “Đầu tiên – em muốn cắt đứt với ông , đúng là chuyện hoang đường.”

Tôi câm nín.

Đại gia Cận nói chuyện đúng là cứng.

Ngay cả đường phản bác cũng không chừa cho tôi.

Tôi chỉ còn nước ngoan ngoãn nghe.

em không muốn bước vào cửa nhà họ Cận, gọi bà ấy một tiếng mẹ – thì không gọi.”

“Tôi cũng không muốn thấy em phải đầu nịnh nọt bà ấy.”

“Càng không nỡ bà ấy làm em chịu uất ức.”

“Bà ấy là mẹ tôi – chuyện này tôi không thay đổi được.”

“Cũng như em là lựa chọn duy nhất đời này của tôi – vĩnh viễn không thay đổi.”

em không muốn kết hôn – chúng ta không kết.”

“Nhưng chúng ta phải tuyệt đối trung với nhau.”

Làn sóng nóng trong tim cuộn lên.

Gần như muốn nhấn chìm tôi.

Anh không phải kiểu người thích nói lời sướt mướt.

Những lời hôm nay… chắc đã cân nhắc rất nhiều ngày.

Trong lặp đi lặp lại… tình ý vẫn trào dâng không giấu nổi.

Da mặt tôi mỏng.

Cãi nhau với anh, làm mình làm mẩy với anh – tôi thạo.

Nhưng đối diện với lời tỏ tình nghiêm túc sâu sắc thế này… tôi lại hổ.

“Đồ chó…”

Tai tôi đỏ bừng, “Giỏi nói đấy.”

“Có bản lĩnh thì anh đi nói mấy lời này trước mặt ba mẹ em thử xem.”

Tôi thừa nhận.

Tôi là kẻ nhát gan không dám đối mặt với sự chân của anh.

Rõ ràng đã bị anh thuyết phục… vẫn không chịu buông miệng.

rất sớm tôi đã không còn chấp niệm chuyện kết hôn.

Yêu hay không – chưa bao giờ do một tờ giấy quyết định.

Bởi vì tôi có đủ tự tin.

Có tiền.

Có sắc.

Có năng lực yêu hết mình.

Cũng có dũng khí rời đi.

Nỗi lo “sắc suy tình nhạt”… chỉ là tự làm khổ mình.

Với tôi – dù có hôn nhân, không còn yêu… cũng không một xu.

Thà không làm người giữ mộ cho hôn nhân.

Chi bằng đi về phía tự do.

Cận Nhiên nhướng mày cười tà: “Được thôi.”

“Dẫn tôi về nhà ăn cơm tất niên.”

“Tôi nói với họ.”

22

Anh đúng là dám thật!

“Anh nằm mơ à.”

Tôi chùn rồi, “Giờ em chưa thể cho anh đáp án, anh về trước đi.”

Người nhà tôi vốn có ý kiến với nhà họ Cận.

Cận Nhiên thật sự dám nói mấy lời đó… chắc bị xé xác mất.

Điện thoại đúng lúc reo lên – là mẹ tôi.

“Mẹ gọi em vào ăn cơm rồi.”

Tôi chột dạ liếc về phía cổng, có người đi ra , cầm điện thoại chạy về nhà.

Chạy được mấy mét… rốt cuộc vẫn không nhịn được, lại lạch bạch chạy ngược về.

Đâm thẳng vào lòng anh.

Tôi nhón chân ôm cổ anh, hôn cái chụt thật nhanh: “Chúc mừng năm mới.”

Cận Nhiên khựng lại một nhịp.

Tôi nhân cơ hội rút ra, co giò chạy biến.

Chỉ cần tôi chậm một chút thôi – chắc không đi nổi.

Trùng hợp là tôi vừa vào sân đã mẹ đại nhân đi ra .

“Ai tới vậy?” Mẹ tôi thò đầu nhìn ra .

Tôi vội khoác tay bà kéo vào nhà: “Không ai đâu, con chỉ ra gọi điện thôi.”

Mẹ tôi liếc tôi một cái, không nói gì.

Bàn ăn náo nhiệt rộn ràng.

Tôi nghĩ tới việc đêm giao thừa Cận Nhiên một mình lái xe trên đường… liền có chút thất thần.

Đúng là không nên nghĩ tới anh.

Vừa nghĩ – tin nhắn của anh đã tới.

Tôi lén mở ra dưới ánh mắt mọi người trên bàn.

Chỉ có một tấm ảnh.

Bối cảnh là một quán mì nhỏ.

Trên bàn là một bát mì đơn giản.

Không một chữ.

Mà tôi… hiểu hết.

Chơi trò đoán lòng với tôi chứ gì?

Rõ ràng là đang tố tôi lòng dạ độc ác – mình ăn tiệc sum vầy, bỏ mặc anh một mình đêm giao thừa ăn mì lạnh lẽo.

Tôi biết rõ ý đồ của anh.

Nhưng tôi không cho anh toại nguyện.

Ngón tay gõ nhanh trên màn hình, lời rất thiếu đòn: Ôi chà, Cận đại gia sa sút vậy rồi à? Đến một quả trứng cũng không nỡ thêm?

Tưởng tượng cảnh anh đọc tin nhắn rồi nhướng mày tức giận…

Khóe môi tôi đã cong lên.

Đợi một lúc không thấy anh lời.

Tôi ăn xong rất gọn gàng, nhận bát canh mẹ đưa.

Một ngụm canh vừa vào miệng – điện thoại ting một tiếng.

Tôi mở ra: Thêm một quả… em chịu nổi không?

“Phụt!”

Ngụm canh suýt phun ra.

Tôi cuống cuồng đi lấy khăn giấy.

Mẹ tôi vỗ lưng tôi: “Uống canh thôi cũng sặc được, hậu đậu.”

Đồ biến thái!

Mặt tôi đỏ bừng.

Trong lòng đã chửi Cận Nhiên tám trăm lần.

Mấy trưởng bối trên bàn vẫn đang uống rượu nói chuyện.

Tôi ngồi đó cho có.

Nửa tiếng sau, thấy tôi không ý anh, Cận Nhiên chậm rãi gửi thêm một : Ở với ba mẹ xong chưa? Bao giờ mới tới lượt tôi?

Mí mắt tôi giật một cái: Anh không về rồi à?

Cận Nhiên: đi nửa đường lại không nhịn được quay về, nên khỏi lăn tăn nữa.

Cái đồ này!

Ý trong lời không phải là: tôi nhớ em sao?

Nhưng tôi cứ không nói ra.

Nhất định phải chơi trò chữ nghĩa với anh.

Miệng thì chê.

Tim lại sôi lên.

Tôi ngồi không yên nữa, dậy vớ áo khoác chạy ra :

“Mẹ, con hẹn bạn, ra một lát.”

“Đợi đã.”

Mẹ tôi đuổi , lén nhét vào tay tôi một bao lì xì: “Năm mới rồi, đưa cho nó đi.”

“Mẹ…” Tôi nhất thời không biết nói gì.

“Trong nhà đông người, không tiện cho nó vào, dù sao…”

Bà khựng lại, không muốn nhắc chuyện cũ.

Bà nắm tay tôi: “Mẹ không ngăn con chạy về phía người con yêu. Bất kể hai đứa sau này đi tới đâu, mẹ đều tin con gái mẹ nhất định có thể thản bước qua.”

Yêu ai cũng được.

Chỉ cần có thể chấp nhận kết cục tệ nhất… và có dũng khí chống đỡ là được.

Mắt tôi nóng lên: “Mẹ yên tâm. Con yêu anh ấy – nhưng con cũng biết tự yêu mình.”

23

Đêm lạnh.

Những chiếc đèn lồng đỏ trên ngọn cây hai bên đường đồng loạt sáng lên.

Tôi nhìn bóng người phía xa.

Bao nhiêu lần rồi… vẫn rung như thuở ban đầu.

Người này… từng là thanh xuân của tôi.

Cũng sẽ… cùng tôi đi đến tương lai.

Tôi mang trái tim nóng hổi… chạy về phía anh.

Trong mắt Cận Nhiên dập dềnh ý cưng chiều, anh bước về phía tôi.

Những năm qua… không chỉ mình tôi đi trên con đường yêu anh.

Anh cũng vì tôi… vượt núi băng biển mà đến.

Pháo hoa nở rực trên bầu trời đêm phía xa.

Anh mở rộng vòng tay.

Tôi như ngày trước – lao thẳng vào lòng anh.

Anh cười khẽ: “Lớn vậy rồi mà còn như con nít.”

“Ghét thật, đừng nói tuổi tác với mỹ nữ.”

“Dù em bao nhiêu tuổi… em mãi mãi là cô gái nhỏ trên đầu tim anh.”

【Ngoại truyện】 – Bảy năm sau

Thời gian như chiếc đồng hồ cát đặt trong góc phòng.

lẽ trôi qua từng năm một.

lẽ chứng kiến cuộc sống của mỗi người.

Nói ra cũng buồn cười.

Cận Nhiên đã điều về làm việc tại phố này.

Ngược lại tôi… lại suốt ngày không ở nhà.

Bận tối mặt tối mũi.

Thường xuyên hai ba tháng không thấy người.

Ban đầu Cận Nhiên còn khá bất đắc dĩ, tự giễu: “Mẹ nó chứ, anh sắp hòn vọng thê rồi.”

Sau đó anh cũng quen dần.

Công việc của anh vốn cũng chẳng nhàn.

Có lúc bận lên… tôi muốn anh một lần còn phải xin lịch.

Hai đứa chúng tôi xem như kẻ tám lạng người nửa cân.

Chẳng ai có tư cách trách ai.

Đương nhiên… cũng chẳng có thời gian mà trách.

Khó khăn lắm mới có lúc ở bên nhau.

Thời gian dính lấy nhau còn không đủ.

Ai rảnh đi cãi vã làm chuyện tổn đức.

Tháng Chín, tôi nhận một show chơi khăm hạng ba.

Bà Triệu không vui, càm ràm tôi: “Cái vị trí của em bây giờ, hoàn toàn có thể không nhận loại việc này.”

Tôi cười giải thích: “MC của chương trình từng giúp em, coi như ơn.”

Lúc đó tôi còn khá thoáng.

Nghĩ rằng dù là show chơi khăm… cũng không đến mức quá .

Đợi đến khi tôi ngồi trong trường quay… tôi mới biết.

Khinh suất rồi.

Tôi bị yêu cầu – gọi điện cho mối tình đầu trước mặt mọi người.

Còn phải xin quay lại.

Cái này đúng là tuyệt thật.

Tầm tuổi này rồi, ai mà người bên cạnh chưa thay vài lượt?

Gọi cho mối tình đầu xin quay lại…

Không chỉ đương sự hổ.

Người yêu hiện tại của đương sự cũng rất hổ được không!

Cả khán phòng chờ xem tôi mất mặt.

Tôi chỉ muốn nói: Mấy người vẫn còn quá trẻ.

Tôi cực kỳ tĩnh cầm điện thoại gọi cho Cận Nhiên.

Trong lòng còn có chút đắc ý nhỏ.

Không ngờ đúng không?

Người đang ở bên … chính là mối tình đầu của .

Khi anh bắt máy.

Tôi tự tin nói đó: “Cận Nhiên, chúng ta quay lại đi.”

Đầu dây bên kia, giọng anh đầy trêu ghẹo: “Gì vậy? Người tối qua cạnh tôi… không phải em à?”

“Woa…”

Cả trường quay bùng nổ tiếng hú đầy ám muội.

Mặt già của tôi đỏ bừng: “ lời nghiêm túc đi.”

Lần này Cận Nhiên không nói ngay.

Hình như đang suy nghĩ gì đó.

Im rất lâu.

Giọng trầm thấp của anh vang lên: “Tôi năm nay hai mươi bảy.”

“Chưa ch//ết sớm vậy đâu.”

Tôi: …

Anh bây giờ còn mặt mũi nói mình hai mươi bảy à?!

“Đó là lời bảy năm trước tôi chuẩn bị cho mình khi khẩu thị tâm phi.”

Anh có chút bực, nghiến răng tự giễu, “Không ngờ em chỉ muốn với tôi, căn bản không nghĩ tới quay lại.”

Cả trường quay cười ầm.

Tôi hổ đến mức muốn biến mất.

Đúng.

Chuyện này tôi từng làm.

“Đang ghi hình đó, anh đắn chút, mau lời đi.”

Tôi đã bắt đầu suy nghĩ chuyện rút khỏi giới rồi.

Thật đấy.

Không còn mặt mũi nữa.

Cận Nhiên cười thấp.

Là kiểu cười xa.

Anh rõ ràng là cố ý.

Chắc .

Tuyệt đối!

Màn tuyên bố chủ quyền này – đúng là vô địch.

Trong đầu tôi đã lướt qua vô số cách về nhà xử anh.

Cận Nhiên hoàn toàn không biết.

Vẫn ung dung thản.

Giọng trầm mang ý cười mê hoặc, là giọng điệu dỗ dành tôi quen thuộc: “Cận phu nhân, đừng quậy.”

(HẾT)

Tùy chỉnh
Danh sách chương