Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi từng biết rõ năm tháng sống không lành mạnh, cộng thêm lo âu kéo dài sẽ sớm cơ thể phản ứng.
không ngờ nó nhanh thế, dữ dội thế… và cay nghiệt đúng vậy.
Rõ ràng vừa mới tia sáng le lói, cánh cổng đen kịt ập xuống.
Chính khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu, mình không thể thắng nổi số phận.
Tôi chối cơ hội Bắc Kinh, nghe theo lời khuyên bác sĩ, ở để chuẩn bị phẫu thuật và hóa trị.
tháng dài đằng đẵng, mịt mù hy vọng… lặng lẽ bắt đầu.
đêm, tôi đổ mồ hôi lạnh vì tác dụng phụ thuốc nên tỉnh dậy giữa khuya.
Vừa ngồi dậy, tôi liền người đang cuộn tròn nằm trên chiếc ghế sofa nhỏ đối diện.
Hình anh nghe động tĩnh, bất chợt tỉnh giấc, bật dậy với gương mặt đầy lo lắng:
“Không thoải mái à, Tiểu Lộc?”
cậu bé tôi.
12
Tôi không biết bao nhiêu đã khuyên anh rời viện, bảo anh cứ lo công việc mình, thậm chí tôi cố tình đuổi anh .
chẳng bao giờ nghe lời.
Anh cứ cố chấp ở viện, đưa bố mẹ tôi về quê, suốt chạy theo bác sĩ, mức hiểu tình còn kỹ hơn cả tôi.
Giai đoạn đó, do ảnh hưởng tật và thuốc men, tôi cả người lẫn tinh thần đều rất tệ.
Anh thuê căn nhà nhỏ gần viện, mỗi nấu cơm mang cho tôi – món nào cũng đúng khẩu vị, không sai nào.
Thỉnh thoảng anh quay tiệm rửa xe, trước dặn dò y tá trông chừng tôi, chuyện gì lập tức gọi cho anh.
Các chị trong phòng cứ tưởng anh bạn trai tôi, mỗi khen tôi phúc.
Mỗi thế, nháy mắt với tôi:
“ chưa, mắt nhìn người mấy chị siêu ghê á.”
Anh vẫn vui vẻ, hay chọc ghẹo, tôi bật cười, chưa từng coi tôi nhân ung thư.
Không thể phủ nhận, chính sự đồng hành anh đã chuỗi đau đớn đó bớt tăm tối hơn rất nhiều.
Đêm trước phẫu thuật, bác sĩ dặn tôi nghỉ ngơi thật nhiều, tôi trằn trọc không ngủ được.
Tắt đèn rồi, lén lút chạy qua, hai đứa học sinh trốn ra ngoài chơi, lén trốn khỏi tầm mắt y tá, lén rời khỏi viện.
Anh dẫn tôi rạp chiếu ngoài trời.
Hôm đó chiếu bộ cũ không mấy hay, tiếng ồn ào màn hình tôi cảm an tâm lạ kỳ.
gần kết , tôi đột nhiên hỏi anh câu mà bao năm qua vẫn nghẹn trong lòng:
“ , anh sợ chết không?”
“ chứ.” – anh đáp.
“Tại ?”
“Vì anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ. Nếu bây giờ mà chết … chẳng quá lỗ ?”
Tôi im lặng , rồi nói khẽ:
“Nếu chết trên bàn mổ…”
“ cũng sợ!” – anh đột nhiên ngắt lời tôi.
“ nhất định sợ! nghĩ việc sống tiếp!
điều tốt đẹp còn đang chờ phía trước!”
Tôi quay đầu nhìn anh – gương mặt anh dưới ánh sáng màn hình lớn… đẹp lạ thường.
“ mà không còn nữa… điều anh tiếc nuối làm đây?” – anh nói.
Hôm đó, kết thúc, tụi tôi vẫn không rời , thể không ai muốn quay về đối mặt với hiện thực phũ phàng.
Cho nhân viên rạp ra nhắc nhở, trước , tôi anh khóc.
đầu tiên trong đời, tôi khóc – đứa trẻ.
Tôi bật cười. Không kìm được.