Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

1

Từ nhỏ, tôi và mẹ cứ liên tục dọn nhà, hết chỗ này đến chỗ khác.

Mẹ thường nói với tôi rằng, ở ngoài làm ăn lớn, sau này sẽ để tôi đi tìm ông ấy.

Nhưng tôi là đứa hiểu chuyện, tôi biết người lớn mà nói vậy thì thường chỉ có một lý do — tôi đã chết rồi, mẹ không muốn tôi buồn nên mới bịa ra cớ như thế.

Vì vậy, mỗi tôi đâu, tôi đều đáp: “Chết rồi.”

Cho đến mẹ để lại cho tôi một mảnh giấy, trên đó ghi địa chỉ của .

Thì ra, ông ấy vẫn còn sống!

2

Tôi đeo túi vải nhỏ, cầm tờ địa chỉ mẹ đưa, cuối cùng cũng đến được Phong Thành.

Tôi đứng một căn biệt thự sang trọng, nhìn kỹ lại tên biệt thự.

Không sai — chính là “Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành”.

Thì ra tôi là đại gia!

Tôi định bước vào thì bảo vệ cổng đã chặn tôi lại.

Tôi giải thích rất nhiều lần rằng tôi sống ở .

Bảo vệ liếc tôi một , hừ lạnh một tiếng rồi tôi đi.

Hết cách, tôi đành đến đồn công an nhờ giúp.

Tôi ngồi đợi cùng một người khác cũng đi tìm người thân.

“Em , em cũng tới tìm người à?”

Tôi đầu, không nói gì thêm.

Thấy tôi chịu đáp lời, anh ta như được mở van nước, luyên thuyên không ngừng.

Mãi đến một chiếc BMW đỗ , anh ta mới chịu im lặng.

“Em , anh đi nhé, sau này có cơ hội anh sẽ bảo vệ em!”

Tôi lại “ừ” một tiếng, nhưng còn kịp thấy anh ta lên xe, thì ngay lại đỗ thêm một chiếc Maybach.

Một người từ trong xe bước ra, cảnh sát tên tôi.

Tôi bước đến gần, : “Chú là tôi à?”

Người đó vội lắc đầu: “Không phải, tiểu thư, cậu chủ bận không đến đón được, nên sai tôi đến đưa cô .”

Tôi đầu “ừ” một tiếng rồi lên xe theo ông ta.

Cho đến tôi rời đi, anh chàng nói nhiều lúc nãy vẫn còn giữ nguyên tư thế bước lên xe, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo hướng chiếc Maybach khuất.

3

Tài xế đưa tôi quay lại biệt thự Cảnh Uyển. Tôi hạ sổ xe xuống, nhìn ra cổng.

Chính là anh bảo vệ đã tôi đi , giờ cúi đầu nghênh đón chiếc xe mà tôi ngồi tiến vào khu biệt thự.

Đợi đến anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi ngồi trong xe, suýt nữa thì trợn trừng mắt mà lòi cả tròng ra ngoài.

Tôi xuống xe, tài xế nhanh chóng giao tôi lại cho gia rồi… phắn đi luôn, không quay đầu lại.

gia định túi vải nhỏ của tôi, nhưng tôi ôm chặt không buông.

Trong đó toàn là bảo bối của tôi mà.

Thấy vậy, gia đành đưa tôi đến phòng đã chuẩn sẵn để nghỉ ngơi.

gia áy náy nói:

“Tiểu thư đến gấp quá, tôi kịp sắp xếp chu đáo, mong tiểu thư chịu thiệt chút.”

Tôi nhìn căn phòng tràn ngập thú nhồi bông, bước vào trong còn có phòng thay đồ, phòng vệ sinh, phòng giải trí… Mỗi gian phòng đều rộng hơn cả chỗ tôi từng ở.

Tôi sững người, : “ là các người… chuẩn gấp á?”

gia có vô cùng áy náy, cúi đầu xin lỗi:

“Tiểu thư yên tâm, mấy thứ còn thiếu, tôi sẽ lập tức bổ sung cho đủ.”

Tôi vội vàng bảo không cần đâu, nhưng gia lại đầy khí thế như thể muốn chuyển cả căn biệt thự sang phòng tôi luôn vậy.

Hết cách, tôi đành phải mời gia ra ngoài cho mình yên tĩnh.

Sau một đêm nghỉ ngơi trong biệt thự, sáng sau, đại ca của tôi trở .

Tôi sững sờ — mẹ từng nói với tôi là tôi còn có anh trai cơ mà!

Mà anh tôi cũng ngạc nhiên kém — mẹ bỏ đi cả chục năm, anh hoàn toàn không ngờ lại có thêm một đứa em .

4

đến nhà, anh cả đã đến gặp tôi.

“Xin lỗi nhé, qua anh ở Hải Thành nên không kịp tới đón em.”

Tôi ngơ ngác trả lời, không sao đâu ạ.

Anh cả cũng rất bất đắc dĩ, không ngờ mẹ tôi lại tặng cho anh món quà “bất ngờ” đến thế.

“Mẹ và ba ly hôn xong là rời đi luôn, mười mấy năm qua tụi anh vẫn có liên lạc với mẹ, vậy mà bà ấy từng nhắc gì tới em cả.”

Tôi đầu tỏ ý thông cảm — dù sao mẹ tôi đúng là kiểu người không đáng tin cho lắm.

Anh cả nói tiếp, rằng anh hai và anh ba hiện đều không có ở nhà, ba cũng vậy, đợi họ sẽ giới thiệu tôi với mọi người.

Tôi ngoan ngoãn đầu.

đầy vài giây sau, tôi bỗng khựng lại: Khoan đã, tôi còn có… anh hai với anh ba?

Sắc mặt tôi biến đổi, sững sờ khiến anh cả không nhịn được bật cười, lập tức xoá đi khoảng cách xa lạ ban đầu giữa chúng tôi.

“Đừng ngạc nhiên thế chứ, em còn có mấy ông anh họ nữa cơ. Em là cô duy nhất trong thế hệ này của nhà chúng ta đó.”{Đọc full tại page Vân hạ tương tư}

Ừ thì… là tôi thiếu bình tĩnh thật rồi.

Sau trò chuyện một lúc, anh cả bắt đầu han mẹ. Nhưng tôi cũng không biết mẹ làm gì đâu — tôi thường xuyên ở nhà một mình.

Nghe vậy, ánh mắt anh cả thoáng hiện lên xót xa.

Tôi lại thấy khó hiểu — ở nhà một mình phải rất sướng sao?

Anh cả ôm chặt tôi: “Yên tâm, sau này có anh ở bên em rồi.”

Ờm… cũng được. Tôi vui đón nhận sự quan tâm của anh.

5

Sau vài ngày ở biệt thự Cảnh Uyển, anh cả đã giúp tôi làm xong thủ tục nhập học. Ăn sáng xong là tôi có thể đến luôn.

Tôi vui mừng đến mức phớt lờ luôn anh cả, thúc giục Tiểu Ngô nhanh lên đưa tôi đến .

Tiểu Ngô là người anh cả đặc biệt sắp xếp để đưa đón tôi đi học mỗi ngày.

Nhưng anh cả lại có không vui, nhận chìa khóa từ tay Tiểu Ngô:

nay là ngày đầu tiên, để anh đưa em đi.”

Tôi ngoan ngoãn đầu đồng ý, hoàn toàn không thấy ánh mắt lườm cháy mặt mà anh cả dành cho Tiểu Ngô.

Anh đưa tôi đến tận bên trong , dặn dò mãi không dứt, bảo rằng tôi không cần nhìn sắc mặt cả, bắt nạt tôi thì cứ đáp trả lại, có anh chống lưng cho…

Nhưng chuông vào học vang lên rồi mà anh vẫn chịu nói xong.

Tôi tranh thủ cơ hội, bịt miệng anh lại, vội vàng nói: “Anh, em biết rồi! Em đi !”

Nói xong là tôi chạy như bay , sợ anh mà theo nói tiếp thì bao giờ dứt được.

Anh cả nhìn bóng tôi chạy biến mất, chỉ đành bất lực bật cười, rồi điện thoại ra gọi:

“Em tôi nhập học ở cậu rồi, nhớ giúp tôi để ý nó một chút.”

6

Tôi bước vào thì giáo viên đã đến.

Thầy chỉ liếc tôi một , mặt không vui, rồi bảo tôi ngồi xuống cuối .

Tôi không có ý kiến gì.

Nhưng người khác thì có. Một nữ sinh tóc dài buông xõa lạnh giọng nói: “Thầy Hứa, bạn ấy đến muộn, còn được vào sao?”

nói xong, lập tức có vài người phụ họa theo cô ta.

Thầy Hứa trên bục cau mày, trừng mắt nhìn tôi:

“Tiết học này em ra ngoài đứng, tự suy nghĩ lại lỗi của mình.”

Tôi bình tĩnh nhìn đám người này, vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Nếu tôi thật sự sai, tôi sẽ chấp nhận phạt. Nhưng rõ ràng là cố ý bắt nạt học sinh mới mà.

Thầy thấy tôi không chịu ra ngoài, mất mặt, giơ tay định tát tôi một .

Tôi theo phản xạ nắm tay thầy, suýt nữa thì phản đòn.

May mà tôi kịp dừng lại.

“Buông tay!”

Mặt thầy Hứa đỏ bừng vì tức giận và bẽ mặt. Thầy không ngờ lại một con nhóc con giữ tay không vùng ra được.

Tôi buông tay thầy ra.

“Em lập tức theo tôi lên văn phòng hiệu trưởng!”

7

Tôi đi theo thầy Hứa đến văn phòng hiệu trưởng, trên đường đi không ngừng có người ló đầu ra bàn tán.

“Lại thêm một người đắc tội với Nguyệt Nguyệt nữa, mới đến đã sắp rồi.”

“Công nhận, nhìn cũng xinh mà.”

“Xinh thì làm được gì? Lần cô bạn tên Hứa Thanh kia xinh hơn, học giỏi hơn, cuối cùng cũng thôi. Nguyệt Nguyệt là người nhà họ đấy, đụng vào cô ta chứ.”

Vào đến văn phòng hiệu trưởng, tôi và thầy Hứa đứng giữa phòng.

Hiệu trưởng là một ông chú trung niên hói đầu, chỉ liếc mắt với thầy Hứa một là bắt đầu nói móc tôi:

“Em học sinh này, sao đến đã ra tay với giáo viên? chúng tôi chỉ nhận những học sinh có đạo đức tốt, em không cần đến nữa.”

Thầy Hứa bên cạnh đầu lia lịa, nịnh nọt không ngừng.

Tôi nói lời nào, chỉ nhìn hai người kẻ tung người hứng mặt.

“Còn trừng mắt nhìn tôi à? Hiệu trưởng, người này phải ngay lập tức!”

Thầy Hứa bắt đầu lớn tiếng, cố giận dữ để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

Bỗng một giọng nói vang lên từ :

“Ồ? Có người muốn em ấy sao?”

Một bóng dáng cao ráo xuất hiện ở văn phòng.

Hiệu trưởng thấy người đó, lập tức cười toe toét đứng bật dậy, vồn vã mời ngồi:

“Bác sĩ Giang, sao anh lại tới ?”

Người đàn ông tên Giang kia hoàn toàn không để ý đến hiệu trưởng, chỉ nhìn tôi một .

“Thì ra em ở , anh của em nhờ tôi đến trông chừng em.”

Thì ra là người do anh cả phái đến. Tôi đầu nhẹ.

Sắc mặt hiệu trưởng và thầy Hứa lập tức tái đi, kinh hãi nhìn bác sĩ Giang.

“Cô ấy là… em của cơ?”

Bác sĩ Giang không trả lời, chỉ nắm tay tôi kéo đi.

“Cô ấy tôi đưa đi, hiệu trưởng không ý kiến gì chứ?”

Miệng thì vậy, nhưng rõ ràng đã chuẩn sẵn để dắt tôi ra ngoài rồi.

“Không ý kiến, không ý kiến gì cả!”

Đi đến , bác sĩ Giang bỗng quay đầu lại, nói thêm:

“À đúng rồi, thầy Hứa này ngày mai khỏi cần đến nữa.”

“À không… là nay có thể đi luôn rồi.”

8

Bác sĩ Giang đưa tôi tận rồi mới rời đi.

Dọc đường, có người nhìn thấy tôi còn có thể quay lại học thì kinh ngạc định chuyện, nhưng thấy bác sĩ Giang đi bên cạnh nên mở miệng.

Tôi trở lại chỗ ngồi, cô tóc dài buông xõa kia lập tức dẫn theo một đám người bước đến, tức giận chất vấn tôi:

“Cô với bác sĩ Giang có quan hệ gì? Sao anh ấy lại đưa cô quay lại ?”

“Đúng đấy! Cô không biết bác sĩ Giang là người mà Nguyệt Nguyệt thích à?”

Tôi liếc qua đám người ấy bằng ánh mắt lạnh lùng, muốn trả lời.

này… mọi người đều rảnh rỗi đến mức vậy sao?

Thấy tôi không thèm để ý, Nguyệt Nguyệt giơ tay định đánh tôi, nhưng nghĩ đến cảnh tượng thảm hại của thầy Hứa qua, cô ta đành hạ tay xuống, chỉ gằn giọng uy hiếp:

“Cô chờ đấy, con hồ ly tinh, mai tôi sẽ khiến cô cút khỏi !”

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, ánh mắt sâu thẳm khiến cô ta bất giác lùi lại mấy bước, có hơi sợ.

Tôi mới chậm rãi lên tiếng, chỉ một chữ: “Ờ.”

Nguyệt Nguyệt tức đến mức mặt đỏ bừng, chỉ chỉ tay vào tôi lắp bắp: “Cô… cô… cô…”

Tiếng chuông vào học vang lên, cô ta liền xụ mặt bỏ đi.

Bạn cùng bàn của tôi nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

từng có chống lại Nguyệt Nguyệt đâu, cậu lợi hại thật!”

“Ừm.” Cũng thường thôi.

“Nhưng nhà cô ta ghê gớm lắm đấy, cậu có sao không?”

Tôi nghĩ đến anh cả của mình, chắc là… không sao đâu ha?

Tùy chỉnh
Danh sách chương