Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 9

“Vì lòng tự trọng, tư duy và bản thể của tôi rất quan trọng.”

“Mà anh thì vĩnh viễn không hiểu điều đó. Anh chỉ quan tâm đến cảm xúc của chính mình.”

Tôi hít một hơi sâu, nói hết lời cuối cùng:

“Còn chuyện anh thay tôi chịu cú đó — đừng mong tôi ơn.”

“Bởi nếu không có anh, tôi vốn dĩ chẳng cần chịu đựng sự độc ác của Phùng Tư Tư.”

“Thế còn cái tên Lộ Khanh thì sao?”

“Ồ không, giờ phải gọi ‘Tổng giám đốc Phùng nhỏ’ rồi.”

Phó Tư nhếch môi cười nhạt, cau .

“Em tưởng hắn người tốt à?”

“Sáng nay nhà họ Phùng tổ chức nghi thức long trọng, chúc mừng hắn về.”

“Nếu hắn thật lòng em, sao có thể nhanh như vậy người một nhà đám người từng em?”

Tôi khựng lại, cúi mắt xuống.

“Chắc chắn anh ấy có lý do riêng.”

“Nhưng dù thế nào, anh ấy chưa từng tổn thương tôi. Tôi tin anh ấy.”

Nói xong, tôi không cho anh cơ hội dây dưa nữa, xoay người bỏ , không hề ngoái lại.

18

Mùa hè sau kỳ thi đại , tôi làm một việc mà mình luôn muốn làm.

Tôi tổng hợp toàn bộ bằng Phùng Tư Tư tôi suốt nhiều năm qua, gửi đến hộp thư tuyển sinh của tất trường đại nước ngoài mà cô ta nộp đơn.

Phùng Tư Tư nổi điên, gọi điện đến dọa .

“Giang ! dám hủy hoại tương lai của tao?!”

Tôi cầm điện thoại, đứng trước cửa sổ, nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài kia, bình tĩnh nói:

“Trước đây tôi im lặng nhẫn nhịn, vì tôi còn cần ở đây.”

“Nhưng giờ thi đại xong rồi, tôi không cần phải sợ cô nữa.”

Phùng Tư Tư giận đến mức giọng run rẩy:

không sợ tao trả thù sao?”

“Tao nói cho , tao sẽ không bỏ qua cho đâu!”

“Tôi cô có thế , quyền to che trời.”

“Nên tôi mới luôn đợi — đợi một cơ hội duy nhất, tay một lần đủ khiến người không ngóc đầu được.”

Ngày bố kết quả thi đại , tôi thủ khoa khối Tự nhiên toàn huyện.

buổi phỏng vấn truyền hình trực tiếp của đài địa phương, phóng viên hỏi tôi có lời nào muốn gửi đến em khóa dưới không.

Tôi nhìn vào ống kính, chậm rãi :

“Tôi muốn nói về tác hại của bạo đường.”

“Tôi muốn dùng trải nghiệm của bản thân nhắn nhủ đến bạn đang bị : Hãy dũng cảm , giữ lại bằng và tìm kiếm sự giúp đỡ.”

“Đồng thời, tôi cũng muốn nhân cơ hội này, gửi vài lời đến mẹ tôi — những người mất vụ tai nạn ở trường nửa năm trước.”

Tôi lấy tài liệu chuẩn bị sẵn, đối diện máy quay, kể rõ sự thật về cái chết của bố mẹ, kể về cách nhà họ Phùng che giấu tai nạn, vu khống bố mẹ tôi, và dùng quyền bịt miệng.

Buổi phát sóng bị cắt đột ngột. Nhưng quá muộn.

Dư luận bùng như lửa cháy rừng.

Phó Tư mọi chuyện từ bản tin.

Anh ta phát cuồng gọi cho tôi, nhưng tôi chặn toàn bộ liên lạc từ anh ta.

Ngay sau đó, nhà họ Phó nhanh chóng thông cắt đứt quan hệ nhà họ Phùng.

Mọi chuyện vốn không dễ dàng đến vậy.

Nhà trường muốn dẹp yên dư luận giữ thể diện. Đơn vị thi thì chối bỏ trách nhiệm khỏi bồi thường. thế liên tục gây áp .

Cho đến khi một tập hồ sơ tố nặc danh xuất hiện trên bàn Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật:

— Bằng rõ ràng về hành vi trốn thuế nhiều năm của nhà họ Phùng, tài liệu kế toán chi tiết, chuyển khoản ngầm, thậm chí còn có đoạn ghi âm ông Phùng khoe khoang “quan hệ cứng” khi nhậu.

Truyền thông lập tức vào cuộc.

“Nguồn tin nội bộ cho hay, người tố người chính nhà họ Phùng. thu thập đủ cứ, người này nhiều lần mạo hiểm, ghi lại hàng loạt thông tin đen tối…”

Chẳng bao lâu sau, ty nhà họ Phùng phá sản.

Phùng bị , đối mặt hàng loạt buộc.

Phùng Tư Tư thân bại danh liệt, kẻ bị xã hội khinh bỉ.

Cô ta tìm đến Phó Tư , quỳ gối trước cổng nhà họ Phó khóc lóc.

Phó Tư lệnh cho vệ sĩ đè cô ta xuống bể hoa nước, nói rằng cô ta cũng nếm thử cảm giác bị .

Tối hôm đó, Phùng Tư Tư như kẻ tuyệt vọng, rốt cuộc cũng đợi được lúc Phó Tư ngoài.

Cô ta đạp ga, lao thẳng xe về phía anh ta.

phanh, va chạm, hét chói tai.

Phó Tư bị hất văng, ngã ngửa xuống đất.

Bác sĩ nói, có lẽ anh ta sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.

19

Bảy năm sau.

Tôi một luật sư chuyên về quyền lợi lao động, làm việc tại một văn phòng luật nổi ở tỉnh .

Tan làm, đồng nghiệp kéo tôi uống rượu: “ , tớ mới phát hiện một quán bar cực xịn, ông chủ đẹp trai muốn xỉu luôn, pha chế thì đỉnh miễn bàn.”

Tôi bất cười: “Tớ còn hai vụ án tay.”

“Trời ơi, đồ cuồng việc, chẳng tận hưởng gì !”

Mắt cô ấy sáng rực:

“Tớ nói thật, ông chủ đẹp trai cực kỳ luôn, mặt mộc còn đè bẹp đám tiểu minh tinh.”

tên quán bar cũng siêu đặc biệt, gọi ‘Mậu ’ — trùng chữ ‘ tên cậu đấy. Cậu xem, có duyên chưa kìa.”

“Mậu ?”

Tim tôi khẽ run , không từ chối nữa.

Quán bar nằm trên một con phố rợp bóng ngô đồng yên tĩnh, mặt tiền rất khiêm tốn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương