Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thật ra cô đã sớm không đọc những thứ đó nữa, vì Lý Lăng Vân từ lâu đã đập tan mọi mộng tưởng cô rồi.
“Ừ, vậy được.”
“ thôi, vở diễn Vân Cẩm sắp bắt rồi.” Lý Lăng Vân xong quay người trước, bước vội vàng, hoàn toàn không có ý đợi Tô Niệm Từ.
Chỉ trong vài giây, anh đã bỏ cô lại một đoạn khá xa.
Cảnh tượng như vậy, Tô Niệm Từ đã không nhớ nổi đã xảy ra bao nhiêu lần.
……
Hội quân khu.
Dù Tô Niệm Từ đã rảo bước nhanh, bọn họ vẫn đến muộn.
Lúc vào hội , vở sân đã bắt .
hàng ghế khán giả đã ngồi đầy người, chỉ vài chỗ trống ở hàng cuối cùng.
Tô Niệm Từ và Lý Lăng Vân lặng lẽ bước qua hàng ghế, ngồi xuống cẩn thận, tay vô tình chạm vào cánh tay anh.
Người đàn ông lập tức hỏi: “Sao tay vậy?”
Tô Niệm Từ buột miệng: “Chắc là vì trời về đêm.”
Thật ra, không chỉ tay cô .
Để hoàn thành bài kiểm tra, từ sáng đến giờ cô chỉ ăn một cái bánh bao, đói đến mức không sức , vậy mà lại bị kéo đến đây xem .
Ngay đó, một chiếc áo khoác quân phục mang hơi ấm đặt vai Tô Niệm Từ.
Tô Niệm Từ nhìn Lý Lăng Vân chỉ mặc một lớp áo mỏng bên trong, ngẩn người kinh ngạc.
Lại nghe anh : “Cảm cúm phiền lắm, anh không có thời gian chăm sóc đâu.”
Tô Niệm Từ im lặng thật lâu.
đến khi giọng Lê Vân Cẩm vang sân .
Tô Niệm Từ nhận ra, vở hôm nay là về đề tài tranh.
Kể về một cặp tình nhân buộc phải chia xa vì tranh, trước khi nam chính ra trận, hai người đã hứa hẹn: đợi anh trở về sẽ cưới nhau.
tranh quá tàn khốc, nam chính đã chết .
Nữ chính tuyệt vọng lòng, dưới sự sắp đặt gia đình gả người khác.
Không ngờ, nam chính lại đột nhiên sống sót trở về, phát hiện nữ chính đã kết và sinh con.
Cả nam chính và nữ chính đều đau khổ tột cùng, cũng đành bất lực.
Câu chuyện kết thúc bằng việc nam chính cả đời không kết .
Khi hạ màn, khán giả lần lượt đứng dậy vỗ tay.
“ tranh thật đáng ghét, đã chia cắt biết bao nhiêu người!”
“Số phận thật trêu ngươi, ước họ có thể bên nhau!”
Khán giả ai nấy đều xúc động, buồn bã thay chuyện tình bi hai nhân vật chính.
Tô Niệm Từ nhìn Lê Vân Cẩm đang cúi cảm ơn sân , tâm trạng phức tạp.
“Lê Vân Cẩm từ vùng biên giới xa xôi trở về, phát hiện người mình yêu đã kết . Cô không cách nào chấp nhận được sự thật , Tô Niệm Từ cũng có thể hiểu được điều đó.”
Chỉ là dùng cách này để tuyên bố cái gọi là “chủ quyền” thật sự quá vô vị.
Dù sao trong lòng Lý Lăng Vân cũng chỉ có cô .
Giống như lúc này, người đàn ông bên cạnh ánh chăm chú nhìn sân , biểu cảm nghiêm nghị, trong như cuộn trào nỗi xót xa.
khi Lê Vân Cẩm tuyên bố kết thúc và rời sân .
Lý Lăng Vân lập tức đứng dậy, không lời nào thẳng về phía hậu .
Tô Niệm Từ chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh, miệng như vừa nuốt phải một ngụm hoàng liên, đắng đến thấu tim gan.
Chờ đến khi đám đông tản bớt, Tô Niệm Từ ngồi rất lâu lấy lại được chút sức lực để rời khỏi hội .
Vừa ra đến cửa đại hội đường, có người gọi cô lại.
“Tô Niệm Từ.”
Tô Niệm Từ quay lại nhìn, ra là Lê Vân Cẩm đang khóc đỏ cả .
“Có chuyện sao?”
Tô Niệm Từ theo phản xạ nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Lý Lăng Vân.
“Cô đừng tìm nữa, anh đang ở hậu chờ tôi.”
Ánh Lê Vân Cẩm nhìn cô sắc bén hơn hẳn, cô bước tới gần Tô Niệm Từ, ngẩng cằm :
“Tô Niệm Từ, cô bám lấy A Lăng cưới anh , lại không biết người anh yêu nhất là tôi.”
“Nếu không có cô, khi tôi trở về đã có thể kết với anh rồi. Giờ người hạnh phúc nhất lẽ ra phải là tôi đúng!”
Tô Niệm Từ sững người.
Lê Vân Cẩm coi cô là tình địch, rằng cô là người xen vào.
cô đâu có nghĩ rằng, Tô Niệm Từ chính là người vô tội nhất trong câu chuyện tình yêu này.
Cô kết với Lý Lăng Vân trong hoàn cảnh hoàn toàn không biết .
Cô chỉ mong người chồng mình có thể dành trái tim mình, chẳng lẽ như vậy là sai sao?
Mọi người đều tiếc nuối cặp đôi trong vở , chẳng ai quan tâm đến người mà nữ chính kết trong bản là ai — anh không có tên, như một người qua đường.
Giống như trong câu chuyện ba người này, từ đến cuối chẳng ai để ý đến Tô Niệm Từ cả.
Gió chiều thổi qua, Tô Niệm Từ cất lời theo gió: “Lần đừng làm mấy chuyện thế này nữa, chỉ khiến cô trông thật đáng thương thôi.”
Dù sao nữa, ít nhất cô vẫn là người có danh phận chính thức, Lê Vân Cẩm mãi mãi mang tiếng “người thứ ba”.
Dứt lời, Tô Niệm Từ vòng qua cô định rời .
bị Lê Vân Cẩm bất ngờ kéo tay lại: “Cô đừng ! Câu đó cô là có ý ?”
Tô Niệm Từ không muốn dây dưa với cô , lập tức rút tay ra.
Lê Vân Cẩm đang mang giày múa đứng không vững ngã lăn ra đất.
Tô Niệm Từ sững người, theo phản xạ định đưa tay đỡ cô .
Phía vang tiếng Lý Lăng Vân giận dữ: “Tô Niệm Từ, đang làm đấy!”
gương mặt người đàn ông đầy vẻ giận dữ, Tô Niệm Từ ngẩn người mấy giây.
Cô không ngờ rằng, ngay giây , Lý Lăng Vân lại lao nhanh đến đẩy cô ra.
Tô Niệm Từ chưa kịp đứng vững ngã ngửa ra , trẹo dữ dội, cơn đau nhói bắn từ cá .
Lê Vân Cẩm rấm rứt khóc: “A Lăng, đau quá…”
Đến khi Tô Niệm Từ khó nhọc ngẩng .
Lý Lăng Vân đã bế Lê Vân Cẩm , lùng nhìn cô: “Tô Niệm Từ, từ khi nào lại trở nên độc ác và nhỏ nhen như thế?”
“Vân Cẩm là văn công, nếu cô xảy ra chuyện , gánh nổi hậu quả không?”