Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

Tôi không nhịn được, cười rộ ra.

Bình luận nhảy ra ngay:

【Nữ chính, tiếng cười của cô làm phiền người chồng vỡ vụn nhà cô rồi đấy.】

gân xanh nổi trên cánh tay nam chính kìa, tối nay nữ chính lại mệt rồi, nhớ mua thêm vài hộp men tiêu hoá !】

【Người ta sắp nát cả rồi, cô còn cười hề hề, đầu óc to bằng quả óc chó mấy chuyện đó ra thì chứa được gì nữa.】

【Nói đến to…】

11

Nụ cười trên tôi cứng đờ.

Tôi quay phắt lại.

Đoàn Dự cụp mắt, sắc tối tăm khó đoán.

Nửa người anh dựa vào cửa, không biết đang nghĩ gì.

rồi.

Một lúc trò chuyện quá đà, suýt quên mất vị chồng siêu nhạy này.

đời, bình thường nữ chính vô tình lơ đãng thôi anh ta cũng lén khóc lóc ầm ĩ rồi, vợ còn vui vẻ trò chuyện với bạn trai cũ, lại còn bàn chuyện trị mắt? Quay người một nhảy lầu cho xem.】

【Công bằng nói, bạn trai cũ cũng có nhan sắc phết, cơ ngực thế kia, cắn một chắc cũng ngon.】

【Lo cho nam chính đi! Mắt anh ta đỏ rồi kìa!】

【Còn chữa mắt, trái tim đã vỡ vụn.】

【Có dự chồng vỡ vụn sắp bỏ chạy rồi.】

Đoàn Dự nhấc chân, lùi lại nửa bước.

Tôi hoảng hốt:

“Chồng ơi!”

Bình luận đồng loạt im lặng.

Bước chân Đoàn Dự khựng lại.

Từ lúc kết hôn đến , tôi từng anh vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, Đoàn Dự sững người, yết hầu trượt lên xuống không ngừng:

“Man Man… vừa tôi sao?”

Tôi bước nhanh về phía anh.

Kéo anh ngồi xuống ghế, mỉm cười với :

“Giới thiệu một chút, đây chồng tôi, Đoàn Dự. Hai năm trước anh ấy bị tai nạn, mắt gặp vấn đề.”

Đoàn Dự dõi theo giọng tôi, vui mừng :

“Vừa nãy tôi chồng ư? Có thể lại một lần nữa không? Làm ơn.”

“…”

Nghiện nghe rồi đấy.

Tôi cười gượng, tiếp tục dỗ dành:

“Chồng , ngoan, mắt trước đã ?”

Nụ cười của cứng:

“Cô kết hôn rồi ?”

Rồi nhanh chóng trở lại tự nhiên:

“Xin lỗi, vừa rồi bạn gái cũ trước chồng cô, có phần thất lễ.”

Tôi còn kịp mở miệng, thì Đoàn Dự đã nhanh hơn:

“Không sao cả. Vợ , ra trước đi, anh phối hợp cùng vị bác sĩ nổi tiếng mắt được.”

【Ô hô, nam chính da nhạy dám tranh giành rồi kìa?】

【Nữ chính dỗ thêm hai câu nữa, nửa đêm nam chính tự chui ra ăn cỏ dại trị mắt luôn ấy.】

【Mọi người có thấy bạn trai cũ hình vẫn còn tình với nữ chính không?】

12

về nhà.

Chân tôi còn chạm đất, đã bị Đoàn Dự bế ngang, ép thẳng vào phòng tắm.

Vòi sen va vào tường, nước bắn tung tóe.

Tôi hoảng hốt kéo anh:

“Anh chạy nhanh thế làm gì! Vừa , lỡ va chạm vào đâu lại đập trúng mắt thì sao!”

Bị nước tạt ướt, Đoàn Dự chẳng mấy bận tâm.

Giọt nước lăn dọc theo gương anh, chảy xuống xương quai xanh, làm ướt đẫm sơ .

Anh cong môi cười:

“Ngôi nhà này ở bao nhiêu năm, dù có mù thật tôi cũng biết đường đi.”

Anh tùy ý vuốt tóc ra sau, lộ trán sáng và hàng lông mày tinh xảo.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Đôi mắt của Đoàn Dự vốn dĩ rất đẹp.

Đuôi mắt nhếch, đồng tử hổ phách trong trẻo mê người.

Lần đầu tôi rung động, cũng chính vì đôi mắt ấy, khi anh tôi rất lâu rất lâu.

Đến mức tim tôi muốn ngừng đập.

Mãi sau anh mới chậm rãi tiến gần, đưa tay che xương quai xanh tôi, thì thầm bảo có một con sâu ở đó.

Còn bây .

Cũng đôi mắt ấy, bị năm tháng làm mờ, thay đôi tay ngày trước, áp vào xương quai xanh tôi, chớp nhẹ từng nhịp.

Lông run rẩy, gãi ngứa nơi da thịt.

Tôi quay né đi, khe nói:

“Đoàn Dự, ngứa quá.”

Anh không lùi tiến:

“Muốn thưởng.”

Bị anh mê hoặc đến hồn vía rối loạn, tôi chỉ có thể mặc anh làm gì thì làm.

Khó nhọc :

“Thưởng… gì?”

“Anh ngoan ngoãn chữa mắt, muốn thưởng.”

Lời dứt đã bị lồng ngực anh che lại.

Đoàn Dự rên, thấp giọng:

“Muốn vợ đầy hôn trên người anh.”

【Đây vòi sen đang nói hay bồn tắm đang nói? Sao câu này lại có thể từ miệng nam chính nhạy bật ra vậy?】

【Nam chính sớm đã bị hai tiếng “chồng ơi” của nữ chính làm thành bùn nhão rồi, tranh nhau khoe công trống!】

【Toàn thân đầy hôn? Tôi có một câu muốn không biết có nên …】

【Tôi hiểu, tôi cũng con gái dám thế đây!】

【Cấm tắt đèn ! Không được làm gì hết, cứ hôn hít lại hôn cho mọi người xem đã!】

Tôi chẳng thể nào từ chối được sự mê hoặc của Đoàn Dự.

Vì vậy, tắt đèn.

13

“Nóng quá, hình điều hòa ở phòng bác sĩ không mát lắm, tôi cởi hai nút .”

Khi tôi nhận ra Đoàn Dự định làm gì thì đã muộn.

Anh ngẩng đầu, bàn tay giật.

Tiếng “xoẹt” vang lên, nút văng tung tóe.

…Có mạnh tay quá rồi.

lồng ngực chi chít hôn của anh, tôi nhắm nghiền mắt, chỉ muốn biến mất ngay lập tức.

Có lẽ nhận ra mình lỡ đà, nụ cười của Đoàn Dự khựng lại, níu chặt cổ , cứng đờ không nhúc nhích.

nén cười:

“Ngài Đoàn định cởi trần ra khỏi phòng của tôi thật ?”

Bình luận tràn ra:

【Rốt cuộc cảnh trong phòng tắm tối qua kéo dài bao lâu, mãi không thấy, thấy thì hai người lại mặc quần rồi.】

ngực anh ta đầy hôn thế kia, chắc phải hôn cả tiếng đồng hồ.】

【Môi nữ chính dữ thật, chị gái, cho năm đồng, tan học giúp hôn một phát đi.】

【Nam chính nhạy thế sắp biến thành cún con kiêu ngạo rồi, chẳng lẽ trước đây đều giả vờ?】

【Chỉ có tôi quan tâm, rách này lát nữa anh ta mặc gì ra sao?】

Bàn tay bên cạnh nắm lấy tay tôi.

Đoàn Dự ngơ ngác, hiếm hoi lộ ra chút lúng túng:

“Vợ , có thể mua giúp anh không?”

“…”

14

Mua quay lại, Đoàn Dự đã làm lần kiểm tra thứ hai.

“Giang Man, ra đây nói chuyện một chút.”

cầm báo cáo, ngẩng cằm ra hiệu với tôi.

“Hai người muốn ra nói chuyện ? Vậy tôi lùi hai bước ngồi nghe .”

Đoàn Dự bỗng căng thẳng.

Tôi bất lực: “Đoàn Dự.”

Anh nghiêng đầu, giọng có phần nặng nề: “Vậy anh ra chờ trước.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương