Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3 - 4

6
Dưới sự đe dọa của Họa Đạm, tôi đau lòng “bỏ nuôi” mấy chú chó nhỏ.
Tôi xoa đầu “chó một”, khẽ nói: “Xin lỗi nha, mẹ tôi không cho tôi chơi với cậu .”

Chó một hoảng loạn, mắt hoe đỏ, da trắng như sữa: “Chủ nhân Y Y ơi, em ngoan lắm mà…”
“Đừng bỏ em, được không…”

Tôi xót , lập tức ôm chầm lấy cậu ta, hôn một cái vào má trắng nõn ấy.

Tôi bày kế: “Mẹ không cho nuôi chó, nhưng cậu có thể làm… nô lệ của tôi mà!”
“Được không?”

Chó một ngượng ngùng: “… em vẫn được gọi chị là chủ nhân chứ?”

Chó đen và chó vàng lập tức nhảy ra, hai cái tai cảnh giác dựng đứng: “Tại sao cậu ta được?” “Không công bằng! Em cũng muốn!”

Tôi thở dài một hơi, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt cực kỳ tủi thân:
“Ban đầu tôi định dẫn các cậu đến ra mắt mẹ, cho các cậu có danh phận đàng hoàng, không lén lút theo tôi…”
“Nhưng ai ngờ mẹ tôi nổi giận vậy chứ, tối còn mắng tôi một trận ra trò.”

Chó vàng và chó đen giận dữ: “Hắn dọa bọn em đã đành, lại còn mắng cả chị!” “Xấu tính thật! em không thèm chơi với hắn !”

Tôi ép ra hai giọt nước mắt:
“Dù sao… ảnh cũng là mẹ tôi mà…”

“Không sao đâu, không sao đâu!” – nó ghé tai thì thầm –
em sẽ lén làm chó cho chị, không cho ảnh biết đâu!”

Tôi sững người, ừm… cũng được .

vài câu dỗ ngọt mà chó cũng chẳng cần ăn, còn tranh xin được làm.】
【Nữ phụ ác độc, quả thật đáng mà…】

Ngay sau đó, tôi quay người đi tìm Hàn Tử Hàn: “Tôi bỏ chó rồi, búp bê của tôi .”

Hàn Tử Hàn giữ đúng lời hứa, búp bê Elsa cho tôi, còn hăng hái đấm đấm :
“Xem tớ nè!” “Họa Đạm thật đáng ghét, may mà mẹ tớ không như vậy.”

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Bây giờ cậu chẳng còn một con chó nào .”

【Thương nữ chính của chúng ta ghê.】
【Mọi người đều bị nữ phụ ác độc xoay như chong chóng!】
【Tự dưng lại ngưỡng mộ sức mạnh của chị ấy ghê…】

Tôi ôm con búp bê Elsa, híp mắt. Elsa ơi, chụt chụt chụt~

7
Nhưng rồi chuyện cũng bại lộ. Nguyên nhân là do chó đen đi mua cho tôi gói bánh cay.

Chó vàng không chịu, chạy nhanh hơn giành mua . Chó đen tức , là hai đứa… đánh !

Chó đen gầm lên “Tôi đã nhịn cậu lâu lắm rồi , là nhiệm vụ Y Y giao cho tôi!”

Chó vàng phản bác: “Ai bảo cậu chậm như rùa! Tôi mới là con cún ngoan nhất, được Y Y yêu thích nhất!”

【Oa, lũ trẻ con mà cũng có chiến trường cảm này à!】
【Bên kia Tùng Diệp đang âm thầm tranh thủ cơ hội kìa.】
【IQ của Tùng Diệp cao lắm, là không hiểu sao lại mù mắt đi thích nữ phụ, sau này nữ chính chịu khổ với cậu ta không ít.】
【Nhỏ vậy mà đã tâm cơ rồi.】

Chó một rất ngoan, xé gói bánh cay, tận miệng tôi. “Y Y ăn nè.”

Ánh mắt của chó đen và chó vàng lập tức đổ dồn tới. Chó một vẫn ngọt ngào, mềm mại.

là… ba người đánh .

Đánh đến mức cô giáo chạy tới can. Ầm một cái – mọi chuyện vỡ lở.

Tôi um sùm chạy đi tìm Họa Đạm: “Mẹ ơiiii—”

Nhà họ Tần đặt kỳ vọng khác lên tôi và Họa Đạm.

Họa Đạm là con của bạn chiến hữu ông nội, từ nhỏ đã được chuẩn bị trở về nhà họ Họa.
Từ tiểu học, cậu ấy đã bắt đầu huấn luyện đủ kiểu, còn nhảy lớp, thành tích nào cũng đứng đầu.

Ông bà nội tôi gần như mặc kệ tôi, còn mọi chuyện của tôi trường thì đều do Họa Đạm phụ trách.
——Bao gồm cả việc kèm bài.

Tôi mà rớt hạng, bài kiểm tra đều do cậu ấy ký tên. Nên tôi gọi cậu ấy là “mẹ” cũng có lý cả thôi.

Họa Đạm bị gọi tới, xong đầu đuôi sự việc.

Cô giáo nói rất uyển chuyển: “Ừm… bạn Tần Y có vẻ đang lợi dụng mấy món quà vặt thu mua các bạn lớp, em có biết không?”

Cậu ấy nổi trận lôi đình: “Chẳng tôi đã cảnh cáo cậu không được lại gần Y Y rồi sao?! Y Y ngoan cơ mà!”
“Là cậu làm hư bé ấy!”
“Đừng tin mấy lời tào lao của nó, tôi không cho bé nuôi chó là vì chó bẩn.”
“Chính cậu…”

Chó đen gào lên: “Cậu là một bà mẹ độc ác! Cậu chính là bà mẹ chồng khét tiếng truyền thuyết đó!”

Cô giáo không nhịn được : “Vậy ra… các em đều biết chuyện này rồi à.”

là giấu sao được . Cô giáo liền gọi phụ huynh.

Tút… tút… tút…
Họa Đạm ngượng ngùng giơ cái đồng hồ thông minh lên.Cô giáo mở danh bạ khẩn cấp, gọi cho ông bà tôi.

đầu tôi cũng không lo, vì ông bà vốn cưng chiều tôi, lại chẳng mấy khi quan tâm chuyện học hành.
Nhưng xui cái là—Hai vị phụ huynh đang đào than châu Phi, vốn chẳng bao giờ quản tôi, nay lại vừa về nước!

8
【Ghi dấu màn nữ phụ lật xe huyền thoại.】
【Drama thù giữa mấy đứa nhóc, đáng yêu thật .】
【Cảm giác như trở lại thời còn chưa trở thành “nữ phụ độc ác”…】

văn , náo nhiệt vô cùng, mấy phụ huynh cùng con cái đều có mặt.
Tôi trốn sau lưng Họa Đạm.

Đứng mặt tôi là hai người lạ đen nhẻm. Một người to như tinh tinh, một người gầy như khỉ.
nói là ba mẹ tôi .

Tết vừa rồi họ còn không về. Tính ra cũng đã hai năm không gặp, tôi hoàn toàn không nhận ra họ.
Nhưng… hình dáng này đúng là hợp với ấn tượng mơ hồ mà họ lại tôi.

Tôi lớn rồi, biết rằng ba mẹ cũng là người. Nhưng tại sao, một người tài giỏi như tôi, lại không xứng có một cặp ba mẹ nhìn cho đỡ quê vậy hả trời?

Mỗi lần nghĩ tới, tim tôi lại đau nhói thêm một lần.
Họ thật sự khiến tôi mất mặt, đúng là ông trời mù mắt.Ừm, vẫn là nhìn mẹ một cái cho đỡ nhức mắt thì hơn.

“Khỉ đen” rõ ràng chẳng xem chuyện này ra gì.
Bà ta là bạn học cũ của mẹ “chó một”, vừa vừa khách sáo chào hỏi.

“Bọn trẻ chơi đùa tí thôi, có gì to tát đâu.” “Y Y xinh xắn như vậy, mấy cậu bé thích là chuyện bình thường.”
“Nói cho cùng thì chuyện này cũng bắt nguồn từ Y Y, xin lỗi một tiếng là xong rồi.”

Khỉ đen , nụ khiến những nếp nhăn đen sì tụ lại như mặt mụ phù thủy.

Họa Đạm đứng chắn tôi, dù nơi nghiêm túc này cậu ấy vốn không có quyền lên tiếng, nhưng vẫn cố chấp cãi lý vì tôi: “Chuyện này thì liên quan gì đến Y Y chứ?”
“Cô ấy đâu có bảo bọn họ đánh .” “Tôi đã cảnh cáo nó từ rồi, là nó cố gây chuyện.”

Tôi cảm động níu lấy vạt áo cậu ấy, ngẩng đầu rạng rỡ: “Mẹ, mẹ thật tốt.”

Khỉ đen nãy còn tỏ vẻ thản nhiên, giờ đứng sững lại: “Con gọi nó là gì cơ?”

Tôi nhìn mặt bà ta mà càng , liền trốn sau lưng Họa Đạm, nắm chặt lấy áo không dám nói gì.

Bà ta bất ngờ kéo mạnh tôi ra, siết đến mức đau điếng.Ánh mắt như sắp lồi ra, gằn giọng: “Gọi tôi một tiếng!”

Cuối cùng tôi không nhịn nổi , bật , vươn về phía Họa Đạm: “Mẹ ơi… con …”

Sắc mặt Khỉ đen lập tức thay đổi: “Con gọi mẹ mới đúng!” “Con đang gọi ai !?”

9
Tôi bị nhốt lại biệt thự. Khỉ đen tên thật là Tần Hương Lan – mẹ ruột tôi.

Bà ta vốn chẳng chơi mấy trò đóng vai trường học là vấn đề gì.
Nhưng lại không thể chấp nhận việc đứa con mang nặng đẻ đau mười tháng không chịu gọi “mẹ”, lại chạy đi gọi một đứa bằng tuổi là “mẹ” thay vào.

Bà càng sốt ruột, tôi lại càng hoảng loạn, co rúm người trốn trên giường.

Họa Đạm cũng không được phép gặp tôi. Cửa bị Khỉ đen khóa lại, cậu ấy ngồi ngoài tôi.

tối om như mực, như thể đầy rẫy quái vật. Nhưng tôi không muốn bật đèn.

Tấm thảm kiểu Âu trải dưới sàn, tôi bò rón rén lại gần cửa, tựa lưng ngồi xuống bên cạnh.
Gõ “cộc cộc” hai cái.

Bên ngoài, Họa Đạm cũng gõ hai tiếng trả lời, tôi biết cậu ấy vẫn đó.

Một sau có tiếng lộn xộn bên ngoài, Họa Đạm bị kéo đi.

Khỉ đột cũng tới gõ cửa tôi: “Con lấy búp bê của Hàn Tử Hàn đúng không? , ba mẹ bạn ấy tới đòi rồi.”
“Chuyện này làm mẹ con buồn lắm .” “ cần con xin lỗi là xong, mẹ con sẽ không trách con đâu.”

Tôi đâu cần cái người như Khỉ đen làm mẹ. Tôi rúc sâu vào góc tường, cố chấp nói:
“Bà ta không mẹ tôi!”

“Bọn ta làm việc vất vả bên ngoài có bao giờ con thiếu thốn thứ gì? Vậy mà ngay cả một tiếng ‘ba mẹ’ con cũng không chịu gọi, như vậy là đúng à?”

Giọng ông ta khàn đặc, như tiếng quạ kêu. Tôi đúng là công chúa bị điềm gở đè ép đến không thể thở nổi.

“Tôi không cần! Tôi không quen biết hai người!”

Khỉ đột tôi nấc lên, mất kiên nhẫn nói: “, lại ! Suốt ngày biết , nói lý thì không bao giờ chịu !”
“Đúng là bị nuông chiều mà hư!” – ông ta ngừng lại, ánh mắt như có ẩn ý. “ búp bê ra mau.”

“Tôi không ! Là cô ấy tặng cho tôi cơ mà!” Tôi lấy hết can đảm hét lên.

Nhưng Khỉ đột chẳng có tí kiên nhẫn nào.

Tiếng chìa khóa vặn kêu lách cách, như siết chặt lấy trái tim tôi.

Cái bóng to lớn đứng chắn ánh đèn, gương mặt đen sì không rõ biểu cảm.

Là đại ma vương! Là con quỷ ăn thịt người!Tôi run rẩy trốn vào góc, ôm chặt lấy con búp bê .

【Nữ phụ cũng đáng thương thật mà.】

【Ba mẹ không bên cạnh từ nhỏ, không nhận ra cũng là chuyện bình thường thôi mà, sao lại dữ vậy chứ.】
【Vậy ra nữ phụ sau này lăng nhăng là vì thiếu thốn cảm đúng không…】
【Nhưng mà thiếu cảm cũng không thể đùa giỡn cảm người khác được mà.】
【Muốn ôm cô bé ấy đi mất.】

Nhưng khỉ đột thì không hề muốn ôm tôi. Ông ta chẳng thèm ý, đi thẳng tới tủ búp bê của tôi.

Những con búp bê được tôi sắp xếp cẩn thận bị ông ta hất tung xuống, rơi lộn xộn khắp sàn.
Tìm không ra con búp bê muốn, ông ta bắt đầu nóng nảy giậm chân: “Chơi mấy thứ này hỏng hết đầu óc!”

Ánh mắt như tia sét lóe thẳng vào tôi. “Hóa ra là con đang ôm !”

Tôi theo bản năng tính chạy, nhưng bước chân ông ta dài , mới hai bước đã tóm được tôi.
Ông túm lấy cổ áo tôi, giật mạnh con búp bê khỏi tôi.

Tôi cắn thật mạnh vào bàn ông ta. Ông ta đau đến rít lên, định đánh tôi, nhưng lại bị tiếng động bên ngoài thu hút.

“Đợi , tao còn chưa xử mày xong đâu.”

khi đi, khỉ đột không quên khóa cửa lại.

Bên ngoài im lặng đến rợn người, trống trải chẳng có ai. Tôi gõ cửa mấy lần nhưng không có tiếng trả lời.

Tôi không kìm được lại bật , thì bất ngờ tiếng động vang lên từ phía cửa sổ.

10
tôi có cửa sổ sát đất.
Bên ngoài là vườn sau nhà tôi, trồng đầy hoa hướng dương.

Ban ngày trông rực rỡ bao nhiêu, thì ban đêm lại đáng bấy nhiêu.
Bình thường tôi đều kéo rèm dày lại, đợi đến sáng hôm sau mới mở ra ánh nắng tràn vào.

này, rèm dày hơi lay động, cửa kính bị gõ hai cái.
Tôi hãi nhìn cái bóng lạ lùng lấp ló bên ngoài, đến cũng quên mất.

Bên kia vang lên tiếng lẩm bẩm: “Không nhầm đâu nhỉ, chắc là này rồi.”

Mắt tôi sáng lên, nhón chân kéo rèm ra — “ồ la ồ la” — tôi hiện ra, làm Tử Hàn giật cả .

“Cậu làm cái gì hả?” Tôi hừ một tiếng, “Sao cậu tìm được vậy?”

Hàn Tử Hàn đắc ý hừ hừ, dí mặt vào kính làm thành một cái mũi heo dễ thương:
“Tớ tới cứu cậu đó! Tớ nói cậu bị gấu đen bắt đi, nên tới luôn nè, tớ giỏi không?”

Tôi đặt lên kính, áp vào cô ấy. “Cũng… bình thường thôi.”

Tôi kéo ghế lại, mở cửa sổ ra, chui vào cốp sau xe nhà cô ấy, lén lút trốn về.

Lợi dụng ba mẹ cô ấy vào bếp hâm sữa, tôi lẻn vào Tử Hàn. đến khi vùi vào chăn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tử Hàn bê ly sữa vào, trên miệng còn vệt sữa trắng như râu, cho tôi một ly :
“Gì mà ghê vậy, mẹ tớ có ăn thịt cậu đâu.”

Tôi tủi thân lí nhí: “Người lớn ai chẳng cùng phe với !” “Nếu họ biết tớ , chắc chắn sẽ bắt tớ về liền.”
“Y như công chúa tóc mây bị nhốt trên tháp cao, không được ra ngoài, còn thả tóc xuống cho bọn họ trèo lên…” “Tớ thảm lắm đó—”

Tử Hàn tôi kể mà đến nổi da gà, run rẩy rồi lặng lẽ bịt miệng: “Không nói .”
Cô ấy đảo mắt, thì thầm: “Tớ sẽ không nói đâu.”

“Tử Hàn à,” – giọng nói nhẹ nhàng của mẹ cô ấy vang lên.

Két…
Cánh cửa bị đẩy ra.

Tiếng mở cửa y hệt khỉ đột làm tôi run bắn, theo phản xạ chui tọt người vào chăn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương