Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

13

“Xin chào, xin hỏi cô có là người nhà của bà Tần Tố Chỉ không? Hiện bà Bệnh viện Trung tâm, xin cô lập tức đến ngay.”

Nhận được cuộc gọi này từ bệnh viện, tôi tác tỉnh cạnh.

mẹ tôi đột nhiên lại bị ung thư não?

Mấy hôm trước bà còn vui vẻ gọi điện cho tôi mà.

Tôi cầm điện thoại định đặt vé về ngay, vé máy lẫn tàu hỏa đều đã bán hết.

Tôi sốt ruột đi vòng vòng khách sạn, may mà An Kỳ mượn được xe, hai đứa cùng lái từ tỉnh cạnh về.

Mười tiếng đồng hồ liền, thẳng tới Bệnh viện Trung tâm.

khi chuyện xong với sĩ, chân tôi mềm nhũn, ngã quỵ đất.

Đầu gối quỳ sàn, cũng không đứng dậy nổi.

An Kỳ đỡ tôi lên:

“Uyển Thanh, vào thăm đi.”

Nước tôi không ngừng rơi, không biết đối mặt với mẹ .

Tôi đứng ngoài hành lang do dự rất lâu, khóc đến cạn cả nước .

Cuối cùng lấy hết can đảm đặt tay lên tay nắm cửa, còn chưa mở thì đã nghe tiếng của mẹ tôi từ .

Hả?

Tôi mở cửa.

Triệu Trình Chu ngồi trên ghế gọt táo, nhìn nụ của mẹ tôi, chắc hẳn chuyện rất vui.

nhìn lên trên — tóc mẹ tôi đã cạo sạch rồi.

Tôi lau nước , nghẹn ngào gọi:

“Mẹ.”

Bà vẫy tay gọi tôi qua, tôi nhào vào lòng bà.

“Khóc mà khóc? Khóc này phúc khí cũng bị con khóc hết đó!”

“Con không cần phúc khí, con chỉ cần mẹ thôi.”

Mẹ tôi đưa tay vỗ về tôi:

“Sinh lão bệnh tử là chuyện bình thường. Năm đó bố con mất mẹ còn chẳng khóc, con cũng mạnh mẽ như mẹ!”

“Ban đầu mẹ sắp xếp cho con đi xem có người chăm sóc con. Con cứ lao vào việc là sống qua loa, con mà chẳng biết đối xử tốt với bản thân.”

bây giờ thì không cần nữa. Cậu Triệu này rất được, con nắm cho chắc, mẹ xem cậu ấy.”

Cả đời lạc quan, bà Tần Tố Chỉ chẳng hề sợ hãi ch/ết, ngược lại còn lo cho chuyện chung thân của tôi.

Nỗi buồn của tôi treo lơ lửng, không lên không , tôi không thể tin nổi nhìn bà:

“Mẹ?”

Mẹ tôi ho khẽ một tiếng:

“Được rồi được rồi, cậu Triệu lại là vì mẹ, con ra tiễn người ta đi.”

Mẹ ngủ rồi tôi mới rời khỏi phòng bệnh.

Triệu Trình Chu vẫn đứng ngoài hành lang gọi điện thoại.

Hôm nay hình như anh có một cuộc thi, vì chuyện của mẹ tôi mà bỏ lỡ.

Anh cúp máy, tôi mới lên tiếng:

“Xin lỗi… cuộc thi đó chắc quan với cậu lắm nhỉ?Tôi làm lỡ mất rồi.”

Câu này nghe có chút xa cách, Triệu Trình Chu không vui.

“Thi đấu quan mấy cũng không quan bằng .”

Tôi ngây người gật đầu, coi như lời cảm ơn.

“Khi chị về?”

“Chuyến lúc ba giờ sáng.”

Tôi không thêm nữa, cảm câu ra cũng sai.

Triệu Trình Chu sắp đi rồi, tôi tiễn anh ra sân bị anh từ chối khéo.

bây giờ cần có người cạnh, chị quay lại đi.”

Tôi quay về phòng bệnh, mẹ tôi đã tỉnh, hoặc có lẽ nãy giờ bà chỉ giả vờ ngủ.

Phim hài trên TV làm bà đến nghiêng ngả.

tôi, bà còn ngừng lại, nghi hoặc hỏi:

con về sớm ? Cậu Triệu đi rồi, con không ra sân tiễn à?”

Tôi thuật lại nguyên văn lời Triệu Trình Chu.

Mẹ tôi tức không chịu nổi, chọc vào trán tôi một :

“Con người này có lúc thì tinh ranh, có lúc lại đần như khúc gỗ.”

“Cậu Triệu coi mẹ quan là vì lòng cậu ấy con rất quan .”

“Vậy mà con đến tiễn cũng không tiễn, này chắc chắn là di truyền từ bố con, không thể là gen của mẹ được.”

Lúc nãy tôi chỉ lo cho mẹ, lại không để ý rằng Triệu Trình Chu cũng luôn có đó khác thường.

Tôi giải thích, cầm điện thoại lên lại không biết .

Tình trạng của mẹ ngày càng xấu đi, tôi căn bản không còn tâm trí nghĩ chuyện khác.

Tôi tạm dừng việc, chuyển hẳn đến bệnh viện.

Thậm chí còn bắt đầu rửa tay vào bếp nấu canh cho mẹ.

chỉ một tuần , mẹ tôi vẫn qua đời.

May mắn là lúc ra đi, khóe miệng bà vẫn mang theo nụ .

Triệu Trình Chu cũng vội vã quay về, kịp gặp bà lần cuối.

“Tiểu Triệu à, con bé Thanh Thanh nhà chỉ là hay vặn vẹo, con chịu thiệt rồi.”

Triệu Trình Chu lắc đầu:

, cháu là miếng cao dán da chó, sẽ dán chặt lên người cô ấy, đuổi cũng không đi.”

Mẹ tôi bật , khen anh là cao dán da chó mạnh nhất trần đời.

Top of Form

Bottom of Form

14

tang lễ, Triệu Trình Chu đưa tôi về nhà.

Tôi mệt đến kiệt sức, không kìm được mà tựa đầu lên vai anh.

Rõ ràng có thể cảm nhận được chỗ tôi dựa vào bỗng cứng đờ ra.

Một lúc lâu anh mới thả lỏng lại.

Tôi nghe anh hỏi:

“Em chia tay anh… là vì dì bị bệnh ? Không kéo lụy anh?”

Anh cho rằng lúc đó anh sắp xuất ngoại, tôi giấu chuyện ấy là vì không anh lo lắng ư?

lại có người nghĩ về tôi tốt đẹp đến vậy?

Tôi ngẩng đầu lên, đường nét gương mặt trước mờ đi, đến khi giọt nước rơi má, tôi mới nhìn rõ sự xót xa anh.

Tôi quay mặt đi, thật:

“Em ích kỷ lắm. Lúc chia tay anh em còn chưa biết mẹ bệnh, chẳng qua là em không thích anh nhiều đến thôi. Đừng lúc cũng tự dát vàng lên mặt .”

Triệu Trình Chu sững người một chút, gượng nở một nụ còn khó coi hơn khóc:

“Không . Anh sẽ luôn em, cho đến một ngày đó em sẽ thích anh… giống như thích những món anh nấu vậy.”

“Vậy thì cứ chờ đi, nhóc con.”

15

Triệu Trình Chu vẫn đều đặn mỗi tuần về thăm tôi.

Có lúc không bận, anh còn lại vài ngày.

một lần tôi uống say rồi cưỡng hôn anh, anh bắt đầu khai khắp nơi rằng tôi là bạn anh.

Vậy mà lúc đó tôi lại có cảm giác căng thẳng như chính thức bố mối quan hệ.

Giống như quay lại thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, tôi bỗng hứng thú với mọi thứ liên quan đến Triệu Trình Chu.

Trước đây tôi đâu có như này.

Đến mức khi ngồi lên chuyến sang Ireland, tôi vẫn còn ngơ ngác:

lại mua vậy nhỉ?

Lễ tốt nghiệp của Triệu Trình Chu, tôi đã hứa sẽ đến.

Tôi còn mang theo một bó cát tường trắng — loài hoa anh thích.

Anh mặc áo cử nhân vừa bước sân khấu, vừa nhìn tôi đã lao tới, bế tôi lên xoay vòng.

Tôi còn lo cho bó hoa tay, lại sợ anh sơ ý làm rơi tôi.

“Ê ê ê ê! Đặt em ! Đừng xoay nữa! Ê! Em sắp ói rồi!”

Choangmột tiếng khẽ.

Tôi chiếc vốn giấu bó hoa văng ra ngoài.

Triệu Trình Chu đặt tôi để nhặt, tôi lập tức hít mạnh một hơi lạnh — ngăn cũng đã không kịp.

“Đây là… à?”

Tôi còn nghĩ xem nên bịa lý do , thì Triệu Trình Chu đã tự não bổ xong rồi:

“Ai tặng em vậy? Lại còn là kim cương! Nhãn hiệu này toàn dùng để cầu hôn. Có Bạch Sở Phong lại tới quấn lấy em không? Để anh mang trả cho hắn!”

Anh lải nhải một tràng, thậm chí còn thật sự cầm điện thoại lên.

Tôi vội vàng giữ tay anh lại — nếu thật sự đem trả thì ba tháng lương của tôi coi như đổ sông đổ biển mất.

“Anh xem… có khả năng là…”

“Hả?”

“Đây là em dùng để cầu hôn anh.”

Triệu Trình Chu đứng đờ người ra, đó nhìn quanh một vòng, chỉ vào chính :

“Em? Thật sự là em à?”

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch đó của anh, tôi đưa tay ra trêu, định giật lại chiếc .

“Không thì trả lại đi, em đổi người khác tặng.”

“Không được, của anh!”

Anh nâng niu như báu vật, nắm chặt tay tôi rồi kiên quyết đeo vào cho .

Bộ dạng đó đúng là như nàng dâu nhỏ nhìn vàng.

Tôi áp môi lên môi anh, khẽ chạm một :

“Vậy thì… vị hôn phu nhỏ của em, chúc mừng tốt nghiệp.”

Chú chó trung thành cuối cùng cũng mở được cánh cửa trái tim của chủ nhân.

Triệu Trình Chu kéo tôi lại, hôn thật sâu, như đáp lại quãng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng cuối cùng cũng có hồi đáp.

HẾT —

Tùy chỉnh
Danh sách chương