Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Năm phút sau, trong phòng họp, run rẩy , vừa nhìn thấy Cố Vãn Tình liền bịch một tiếng quỳ .
“Chị… không, chị Vãn Tình, em , rồi.”
Cô khóc đến gần sụp đổ: “Em không nên giành chồng của chị, không nên dối chị, không nên xấu chị sau lưng… Em hối hận rồi, em… em chẳng còn gì …”
“ Viễn thất nghiệp, mẹ chồng đuổi em ra khỏi nhà, em chồng gọi điện mắng em là sao chổi… Em chịu không nổi nữa rồi…”
Cố Vãn Tình ngồi vững vàng sau bàn, hai tay đan nhau, chậm rãi nhìn cô: “Cô hối hận rồi?”
gật đầu gà mổ thóc: “Hối hận, em rồi… Em ngày xưa quá tham, quá ngu ngốc, em cầu xin chị, em một con đường sống, được không?”
Cố Vãn Tình đứng dậy, giẫm gót giày đến gần cô, trên cao nhìn .
“ , ngày trước cô ‘em may mắn hơn chị một chút’, bây thấy… cái đó gọi là — đời quá khổ chưa?” khóc đến vặn vẹo khuôn mặt:
“Chị cứ mắng em đi! Chị đánh em cũng được! Em là thứ rác rưởi đáng chết! Em xin chị đừng chặn hết đường sống của em…”
Cố Vãn Tình cười, nụ cười không ấm cũng chẳng lạnh, nhưng mang theo khí lạnh thấu xương.
“Cô rồi.”
“Cô không rác rưởi.”
“Cô là kẻ ngu ngốc.”
“Ngu đến mức nghĩ rằng cần quỳ , tôi sẽ mềm lòng.”
Cô cúi , giơ tay, khẽ vuốt má : “ , tôi xem cô em gái, còn cô thì xem tôi là đối thủ.”
“Tôi kéo cô nhà họ , vì tôi — cô sẽ không bao trèo lên được.”
“Còn bây cô quỳ , vì cuối cùng cô hiểu — những gì tôi nhẫn nhịn, cô một ngày cũng không chịu nổi.”
khóc nức nở: “Em lỗi rồi… Em thể làm đầu… Em sẽ không tranh giành với chị nữa…”
Cố Vãn Tình thu tay , đứng thẳng :
“Cô không xứng ‘làm đầu’.”
“Cô không phải bị vấp ngã — mà là tự mình quỳ bùn.”
“Còn tôi, lâu đích thân phong tỏa con đường mà cô hằng mơ trèo lên.”
hoàn toàn sụp đổ, ngã quỵ đất.
Cố Vãn Tình quay rời đi, không cô lấy một ánh mắt thương hại.
Khoảnh khắc ra khỏi phòng họp, gió khẽ lướt qua tà váy của cô.
Đây không phải là báo thù.
Đây là thu lưới.
Cô đơn giản — mời trong số bọn họ, những kẻ tưởng rằng thể cướp đi cuộc đời cô, rời khỏi bàn cờ.
Và đây, cô mới bắt đầu.
Một đêm nhiều gió, Cố Vãn Tình vừa ra khỏi buổi tiệc rượu thì xe dừng , điện thoại vang lên.
Là số lạ. Ban đầu cô định tắt máy, nhưng rồi bắt.
Đầu dây bên kia là khàn khàn của Viễn: “Vãn Tình, là anh.”
Cô không đáp.
Anh hít sâu một hơi, gom hết can đảm tích tụ bấy lâu, cuối cùng :
“Chúng ta… thể quay xưa không?”
Cô suýt nữa bật cười thành tiếng.
Anh vẫn còn đang mơ mộng.
Viễn tiếp tục:“Thời gian này, anh nghĩ thông suốt mọi chuyện.”
“Cưới — là ; tin cô ta — là ngu; làm tổn thương em — là tội.”
“ anh chẳng còn gì , ngay mẹ anh cũng bà nhìn nhầm… em, là duy nhất đối xử tốt với anh.”
“Vãn Tình, anh một cơ hội.”
“Chúng ta làm đầu, được không?”
Cố Vãn Tình tựa đầu cửa sổ xe, nghe quen thuộc nhưng trở nên xa lạ, cô nhạt không:
“ Viễn, anh đang ở đâu?”
Anh sững : “Anh… chuyển ra ngoài rồi, đang ở nhờ nhà bạn, nằm sofa.”
“Ồ.” Cô gật đầu, “Còn ăn uống? Ai lo?”
“Anh tự đặt đồ ăn.”
“Chân anh bị thương, ai chăm?”
“…Không ai .”
“Nếu anh bệnh thì sao?”
anh càng lúc càng nhỏ: “Vãn Tình, anh em vẫn còn quan tâm anh…”
“Anh rồi.” Cô bật cười khẽ, “Tôi đang xác nhận xem hiện tại anh khổ bằng lúc tôi sống không.”
“Xác nhận xong rồi — còn lâu mới bằng.”
Anh im lặng một lúc, mới thấp hỏi: “Em… không định quay đầu sao?”
Cố Vãn Tình bỗng lạnh lùng:
“Tôi anh , tôi không phải là không định quay đầu.”