Ngày đầu tiên bước chân vào hậu cung, việc đầu tiên ta làm không phải bái kiến ai, mà là tự gieo cho mình một quẻ.
Một cơn gió tây lướt qua chân tường, cuốn theo ba chiếc lá khô. Hai chiếc bị thổi rơi xuống rãnh nước, chỉ còn một chiếc đáp ngay trước mũi giày của ta.
Ta lặng lẽ nhìn chiếc lá ấy thật lâu, rồi đưa ra kết luận.
Không tranh, mới sống được.
Rất tốt.
Thế là ngay lúc đó, ta quyết định từ nay sẽ làm một “con cá mặn” ngoan ngoãn, an phận thủ thường.