Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nhưng cuối lại vòng sang hậu cung.

Bởi xưởng may trách đặt làm áo bông lại đứng tên nhà ngoại của Thái hậu.

Thái hậu lâm bệnh.

Hoàng hậu cũng lâm bệnh.

Hoàng thượng không muốn kinh động đến hai cung, bèn ném toàn bộ ta.

chồng dày cộp trước mặt, lần đầu tiên ta muốn chui chăn không bước ra nữa.

“Hoàng thượng.”

Ta vô nghiêm túc.

“Thần thiếp là một Tiệp dư.”

“Bây giờ là Chiêu Nghi .”

“Vậy cũng đâu phải Thượng thư Hộ Bộ.”

Hắn thản nhiên đáp:

“Nàng xem nhanh.”

Ta chẳng hề muốn nhận lời khen kiểu .

Nhưng áo bông liên quan đến biên quân.

thân ta năm xưa bỏ mạng trên đường cứu tế Biên Chây, người hận nhất chính là những kẻ tham ô vật tư cứu mạng.

Ta lật xem suốt ba đêm.

Cuối phát hiện vấn đề không nằm xưởng may.

nằm khâu cân trọng lượng.

Mỗi chiếc áo bông xuất kho đều đủ cân.

Nhập kho cũng đủ cân.

Phần bị đ.á.n.h tráo là lúc đem bông ra phơi.

Người trách phơi bông là một lão thái giám chẳng mấy ai để ý trong phủ Nội Vụ.

Lão có một người cháu trai làm chưởng quỹ cửa hàng lương thực của .

Lại là .

Vụ án Phong Thương, vụ Quý bị tuyệt đường con cái, đến vụ áo bông nhét bông cũ…

Ba vụ án chồng lên nhau, lần không đường xoay chuyển.

Hoàng thượng xem xong , sắc mặt lạnh đến đáng .

“Phủ Trấn Bắc hầu…Quả là giỏi lắm.”

Ta buồn ngủ đến mức đầu cứ gật lên gật xuống.

Hoàng thượng bỗng hỏi:

“Ôn Chiếu Thủy, nàng không?”

“Có.”

“Đã , sao tra?”

“Có hay không với việc điều tra vốn không mâu thuẫn.”

Ta dụi .

của thần thiếp. Áo bông là của biên quân.”

Hoàng thượng ta lâu.

Ngày hôm Phủ Trấn Bắc hầu bị tịch thu sản.

Cũng trong tháng ấy, Hoàng thượng tấn phong ta làm Chiêu Nghi, thiên điện Lãnh Uyển, nói rằng:

“Nàng đó đã quen , không cần chuyển đi.”

Đối với đạo thánh , ta hoàn toàn không có ý kiến.

Quý ngồi trong Trường Lạc Cung suốt một đêm.

Cuối nói một câu:

“Tịch thu đáng.”

sụp đổ, trong triều bắt đầu có người dâng tấu hặc tội ta.

Nói ta yêu ngôn hoặc chúng.

Nói ta gà mái gáy sáng.

Nói nữ nhân trong hậu cung nhúng tay tiền triều, sớm muộn cũng sinh đại loạn.

Nghe xong…ta buồn.

Không phải vì bị .

vì ngoài mặt Hoàng thượng cắt phần điểm tâm ban thưởng ta ba ngày để “tránh hiềm nghi”, thế là Ngự Thiện Phòng thật sự không dám đưa thêm một miếng nào.

Ta cảm thấy đám đại thần đúng là quá độc ác.

cứ .

Tại sao lại cắt cả điểm tâm của ta?

Ba ngày , Hoàng thượng triệu ta đến Ngự Hoa Viên.

Hắn ta đang cúi đầu hành lễ.

“Ủy khuất?”

Ta bĩu môi, gật đầu lia lịa.

“Ủy khuất.”

Ánh hắn dịu đi đôi chút.

“Trẫm biết.”

“Nhưng hôm nay Ngự Thiện Phòng không mang bánh hoa sen đến.”

Hoàng thượng: “…”

Hắn im lặng một lát.

“Ngoài điểm tâm ra sao?”

Ta nghĩ một lúc.

“Không gì nữa.”

“Bọn họ nàng là yêu .”

“Thần thiếp chưa đủ phẩm vị để làm yêu .”

“Bọn họ nói nàng can thiệp triều chính.”

“Thần thiếp xem thôi.”

Hoàng thượng bỗng bật cười.

“Xem ra nàng thật sự không để bụng.”

“Có để bụng cũng vô ích. Người muốn mình kiểu gì cũng tìm được lý do.”

“Hồi nhỏ thần thiếp theo thân đi cứu tế, bách tính nhận được cháo chê cháo loãng.”

thân thần thiếp nói, cứ để họ . xong sức để sống tốt.”

Hoàng thượng im lặng.

Một lúc lâu , hắn khẽ thở dài.

thân nàng là một vị quan tốt.”

nói câu ấy, giọng hắn nhẹ.

Nhẹ như chạm vết thương cũ trong lòng ta.

Lần đầu tiên ta cảm thấy vị Hoàng thượng người cũng không hoàn toàn giống một lưỡi d.a.o.

Ta khẽ đáp:

“Vâng.”

“Nàng cũng vậy.”

Ta giật mình ngẩng đầu.

“Hoàng thượng, thần thiếp đâu phải quan.”

“Trẫm biết.”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Hắn lại nói:

“Nhưng việc nàng làm sạch sẽ hơn nhiều kẻ làm quan.”

Sống mũi ta bỗng cay xè.

Đêm hôm đó Ngự Thiện Phòng đưa đến hai phần bánh hoa sen.

Ta tha thứ Hoàng thượng .

Ngày Hoàng hậu qua đời, trong cung đổ một trận mưa lớn.

Trước lúc lâm chung, người gặp Hoàng thượng và ta.

Ta quỳ trước giường, lắng nghe từng lời thều thào yếu ớt của người.

Người mở , ta.

“Chiếu Thủy.”

Ta nắm lấy bàn tay lạnh buốt của người, muốn sưởi ấm…

Nhưng thế nào cũng không làm ấm được.

“Nương nương.”

“Cả đời của bản cung đã làm quá nhiều bản cung không muốn làm.”

“Quản hậu cung, quản tần, quản hoàng tự, quản từng đôi của các thế đưa cung.”

Người khẽ cười.

“Mệt lắm.”

Sống mũi ta cay xè.

“Ngươi…đừng học theo bản cung.”

Ta gật đầu.

“Thần thiếp nhất định sẽ làm ít việc hơn.”

Không ngờ Hoàng hậu lại bật cười thành tiếng.

Cười xong, người sang Hoàng thượng.

“Bệ hạ, nếu có lập Hoàng hậu, xin đừng lập một người quá thông minh, lại quá muốn thắng.”

Hoàng thượng im lặng.

Ta không dám ngẩng đầu.

Nhưng có thể cảm nhận được ánh hắn đang dừng trên người ta.

Không hề né tránh.

Hoàng hậu lại ta.

“Hãy lập một người không muốn thắng, nhưng có thể giữ cán cân luôn công bằng.”

Trong lòng ta chợt thắt lại.

Câu nói …không lành chút nào.

Thật sự không lành chút nào.

Ta định lùi về .

Nhưng Hoàng hậu lại nắm lấy tay ta.

“Đừng . Hậu vị không phải để ngươi đi tranh, là để người khác bớt tranh.”

“Chiếu Thủy…Ngươi không có d.ụ.c vọng sẽ không dễ thiên vị.”

Nước ta rơi xuống.

Ta ít khóc.

Vì khóc cũng mệt.

Nhưng khoảnh khắc ấy…ta bỗng thấy Hoàng hậu nương nương giống như một ngọn đèn.

Cháy đến tận giây phút cuối vậy cố soi đường người khác.

người rời đi, Phượng Nghi Cung trống vắng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.