Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

“Tháng thứ nhất, Viện đầu cầu xin . bé gọi tên tôi trước ống kính, giọng rất nhỏ. Thẩm Giai nói nó đang giả vờ đáng thương, không mủi lòng.”

“Tháng thứ ba, Viện hình như điên . Nó nói chuyện với mèo hoang, bảo đó là nó. Tôi nghĩ nên dừng lại, nhưng Tôn Việt nói chưa đủ độ.”

“Tháng thứ sáu, nó không kêu la nữa. Ánh mắt nó vào ống kính sâu hoắm như một miệng giếng. Tôi muốn ôm nó, nhưng tôi phải duy trì sự công bằng của mình. Đợi nó nhận lỗi, tôi đón nó về nhà.”

Bố nuôi những dòng chữ này, tim thắt lại đau đớn, một ngụm máu tươi trào ra khỏi cổ họng.

“Lũ súc vật… chúng mày đều là lũ súc vật!” Ông đốt thẻ nhớ tro bụi, nhưng không thể đốt sạch cảm giác tội lỗi sâu thẳm trong lòng.

Mỗi năm vào giỗ, bố nuôi đều mang một miếng bánh táo đến trước mộ. Đó là thứ mà người giáo viên tình nguyện thường mang cho tôi ăn.

Ông bên bia mộ, không nói gì, cứ lặng lẽ . Gió thổi cánh hoa tường vi rơi vai ông, giống như sự vuốt ve nhẹ nhàng của tôi.

Viện, bố sắp đến bầu bạn với .”

Ông nhắm mắt lại, để nước mắt chảy vào những nếp nhăn hằn sâu. Gia đình này không còn tiếng cười nữa, chỉ còn lại sự hối hận vô biên và sự im lặng vĩnh hằng.

tôi mở mắt ra, ánh nắng thật chan hòa. Không có mùi hôi thối, không có xiềng xích lạnh lẽo, không có những chiếc camera gây ngạt thở. Tôi ngửi thấy một mùi hương tuyết tùng thoang thoảng. Đó là mùi hương riêng biệt người anh trai tôi – Cố Niên.

“Cố Chỉ, tỉnh à? Uống ly sữa nóng này đã.” Cố Niên đẩy cửa bước vào, anh mặc một chiếc sơ mi trắng sạch , cặp kính gọng vàng là đôi mắt tràn đầy hơi ấm.

Tôi bật dậy thật mạnh, do cử động quá nhanh nên làm đổ cả chiếc đồng hồ báo thức đầu giường.

“Anh?” Tôi thử gọi một tiếng, giọng khàn đến mức khó tin.

“Sao ? Ác mộng à?” Cố Niên đặt khay xuống, bên mép giường. Theo thói quen, anh đưa tay định xoa đầu tôi.

Tôi theo bản năng rụt cổ lại, đôi bàn tay run rẩy dữ dội vì quá sợ hãi. Đó là thói quen hình trong một năm kinh hoàng kia. Mỗi có người tiến lại gần, phản ứng đầu tiên của tôi là sắp bị đánh.

Tay Cố Niên khựng lại giữa không trung. Sự xót xa trong mắt anh gần như tràn ra ngoài, nhưng anh không ép buộc tôi mà thu tay lại, giọng nói cực kỳ dịu dàng: “Đừng sợ, Cố Chỉ. Đây là nhà họ Cố, không ai có thể làm hại em đâu.”

Tôi xuống đôi bàn tay mình. Móng tay cắt tỉa gọn gàng, làn da trắng trẻo, không có những vết bỏng thuốc lá chi chít.

Tôi kéo tay ngủ lên, cánh tay chỉ có một vết sẹo nhỏ do hồi bé nghịch ngợm ngã. Không vết kim tiêm.

Không lở loét. Không bầm tím.

Tôi phát điên lao vào phòng vệ , soi gương xé toạc quần mình ra. Lưng tôi rất mịn màng.

Những vết roi hành hạ tôi suốt 365 đêm đã biến mất. Tôi khuỵu xuống sàn gạch, khóc nức nở. Đó là sự may mắn vì sống sót tai nạn, là sự tiếc thương cho Viện ở giới kia.

Cố Niên lao vào, bế bổng tôi vào lòng. Lồng ngực rộng lớn của anh như một pháo đài, che chắn cho tôi khỏi mọi giông bão.

“Cố Chỉ, nói cho anh biết, em mơ thấy gì?”

Tôi siết chặt sơ mi của anh, móng tay lún sâu vào da thịt anh. “Em mơ thấy em không phải em gái ruột của anh… Em mơ thấy mình nhận lại bởi một gia đình khác… Ở đó có một anh trai, một em gái. Nhưng họ bán em vào khe núi, họ em làm kỹ nữ cho thôn, em liên tục lại phá thai…”

Tôi nói đứt quãng, nước mắt thấm ướt vai anh. Cơ thể Cố Niên cứng đờ lại một nhịp. Anh không giống những người lớn khác thường nói “đó chỉ là mơ thôi”, mà ôm tôi chặt hơn.

“Nếu đó là sự thật, anh nhất định giết chết bọn họ trước chúng kịp ra tay.” Giọng anh bình thản, nhưng mang theo một sự tàn khốc không thể nghi ngờ.

Những đó, Cố Niên dừng mọi công việc, đặc biệt đưa tôi điều dưỡng ở vùng biển. Mỗi sớm, anh đều nắm tay tôi dạo bãi cát.

“Anh ơi, nếu một anh phát hiện em không phải em gái ruột của anh, anh còn đối xử tốt với em này không?” Tôi sóng biển, khẽ hỏi.

Cố Niên dừng bước, nghiêm túc tôi: “Cố Chỉ, em nhớ cho kỹ đây. Tình thân chưa bao giờ do huyết thống quyết định. Cho dù trong người em không chảy chung dòng máu với anh, em vẫn là em gái của Cố Niên này. Em gái của Cố Niên không cần phải cúi đầu nhận lỗi với bất kỳ ai, càng không cần phải lòng ai cả.”

Anh trong túi ra một hộp trang sức, bên trong là một chiếc ghim cài đặt làm riêng. “Đây là quà bù cho nhật tuổi 21 của em.”

Tôi đón . Đó là một bông hoa tường vi đúc bằng vàng ròng. Ở giới kia, tôi chết ngay trước thềm nhật tuổi 21.

Ở nghĩa trang nơi đó, trồng đầy những đóa tường vi đắng chát. Còn ở đây, nó trở huân chương cho cuộc đời mới của tôi.

Nửa năm , trạng thái tinh thần của tôi dần hồi phục.

Tôi cầm lại cọ vẽ và đầu tác. Bức tranh đầu tiên của tôi vẽ một cô gái đang nhảy múa giữa tuyết lớn.

Cô ấy mặc chiếc bông đỏ lộng lẫy nhất, mặt nở nụ cười giải thoát.

Bức tranh đó đã đoạt giải trong một cuộc thi quốc tế.

Ban giám khảo nói rằng trong tác phẩm toát ra một sức mạnh vượt qua cái chết để sống tiếp.

Tôi trong phòng triển lãm, nghe những lời khen ngợi của mọi người. Cố Niên tới, khoác thêm cho tôi.

“Cố Chỉ, về nhà thôi, mẹ làm món em thích nhất đấy.”

Tôi gật đầu, khoác tay anh. bước ra khỏi phòng triển lãm, tôi ngoảnh lại một cái.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính hắt lên bức tranh, cô gái trong tuyết dường như đang vẫy tay chào tạm biệt tôi.

Viện, bạn thấy không? Trong những tháng năm tăm tối không lối thoát đó, người anh trai mà bạn hằng mong đợi, thực ra vẫn luôn tồn tại. Chỉ là anh ấy không ở gia, mà ở Cố gia.

Sự cứu rỗi mà bạn cầu xin, tôi đã giúp bạn lại . Người đàn ông tên kia phải ở song sắt, trong những cơn ác mộng vĩnh viễn không dứt, từng lần một trả lại món nợ máu cho bạn.

Còn Thẩm Giai, huyết thống và thân phận mà cô ấy hãm hại bạn để có , cuối cùng hóa xương khô trong bốn bức tường cao.

“Nghĩ gì ?” Cố Niên mở cửa xe cho tôi.

“Không có gì ạ.” Tôi mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả trời sao. “Em đang nghĩ, mai em muốn ăn bánh táo, loại bánh vẫn còn hơi ấm ấy.”

Cố Niên cưng chiều gõ nhẹ vào trán tôi: “, sớm mai anh đích thân mua.”

Chiếc xe khởi động, lao về phía bình minh. Ký thực đẫm máu và nhục nhã ấy rốt cuộc đã bị tôi khóa chặt cánh cửa quá khứ.

Tôi không còn là chó hoang cầu trong khe núi nữa.

Tôi là Cố Chỉ.

Cuộc đời tôi, bây giờ mới thực sự đầu.

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ này mình phần mềm dịch.

này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ thôi chứ chưa làm giàu đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có làm liền 1 bộ mới

🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương