Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta chào đời một ngày thiên địa giao hòa, linh quang giáng thế, trăm điểu triều phụng, điềm lành phủ xuống hoàng cung.
hoàng bế ta trong , đối diện văn võ bá quan cất tiếng cười sang sảng: “Hoàng nữ do trẫm ban đời, dung nhan, độ, quả như đúc khuôn của trẫm!”
【Há chẳng phải vậy sao? Trong cung của người nuôi đủ vị hoàng tử, chỉ mỗi ta… là cốt nhục . Không giống mới là lạ đấy.】
Nụ cười của hoàng bỗng khựng lại.
01
Không trong đại điện thoáng chốc ngưng đọng, ánh của tất cả mọi người đều tập trung khóe môi đã đông cứng của người.
Tiếng cười ấy nghẹn lại nơi cổ họng, không không xuống, tựa như một con vịt bóp cổ.
Cánh tay đang ôm ta của hoàng bỗng siết chặt lại, lực đạo lớn đến mức tưởng như muốn nghiền nát xương cốt mảnh mai của ta.
ôm đến mức khó chịu, ta nhíu mày.
hoàng ta, Hạ , lúc đang trải qua khoảnh khắc ly nhất kể khi đăng cơ.
Người ngỡ rằng thân vì quá mức phấn khích sinh ảo thính.
Thanh âm kia, non nớt lại rõ ràng, vang ngay trong , hoàn không giống như ngoài tai truyền .
Người cúi , lại lần nữa nhìn về phía ta – vị công chúa người hằng mong đợi, cốt nhục của người cùng ái phi Tô Nguyệt Nga.
Ta ngọc tuyết khắc thành, dung mạo gần như giống người như đúc, lúc đang tròn đen lay láy ngây thơ nhìn lại.
Trong người thầm niệm một tiếng: Nữ nhi ngoan của trẫm.
【Thôi xin, người đừng gọi thế, vị hảo nhi tử của người nghe được thì lại ganh tỵ đấy.】
Thanh âm ấy lại vang !
Lần , Hạ xác định thân không nghe lầm.
Tim người đập loạn, như một bàn tay vô hình siết chặt, cảm giác hoang đường quặc ập đến khắp thân thể.
Thanh âm … là đứa bé đỏ hỏn trong người truyền đến?
Người cố nén sóng gió trong , giữ vững uy nghi đế vương, gượng gạo nặn một nụ cười, phất tay với bá quan văn võ:
“Hôm nay yến tiệc vui mừng, chư khanh cứ việc tận hứng, công chúa nhỏ, cần phải tĩnh dưỡng, trẫm trước tiên đưa công chúa hồi cung.”
Dứt lời, người gần như ôm ta chạy trối chết khỏi đại điện yến tiệc.
Về đến tẩm cung, người lập tức hạ lệnh cho lui bộ cung nhân, chỉ lưu lại thái giám tâm phúc – Lý Đức .
“Bất ai đến gần, chém!”
Thanh âm lạnh lẽo khiến Lý Đức thân run rẩy, cả đời ông ta chưa thấy hoàng đế thất thố như thế.
Trong tẩm điện chỉ lại ta và hoàng.
Người nhẹ nhàng đặt ta long sàng, tự mình ngồi cạnh mép giường, ánh phức tạp nhìn ta, kinh nghi, sợ hãi, lại vọng khó nói thành lời.
Người thử đưa tay , lại bế ta .
【Vị thân tiện nghi cuối cùng cũng phản ứng lại rồi, phát hiện bí kíp vàng kim đi kèm hệ của thân là ta đây.】
Thanh âm rõ mồn một.
Đồng tử Hạ đột ngột co lại.
Chỉ cần ôm ta, người thể nghe được tâm tiếng của ta!
【Chỉ là người cũng thật đáng thương, trên xanh rì một mảnh, đủ để thả ngựa rong ruổi khắp thảo nguyên. Chiếc mũ xanh đội trọn , xem con người ta sinh là con ruột thương yêu hết mực, chậc chậc.】
!
Mũ xanh!
Mấy chữ ấy như những nhát búa tạ nện Hạ .
Niềm hân hoan vừa bùng vì ngộ chợt chốc hàn thấu xương và lửa giận ngút trời nhấn chìm.
Một luồng sát hung bạo trào dâng, người suýt chút nữa không khống chế nổi ném ta ngoài.
Nhưng ánh người vừa chạm đến gương mặt nhỏ xíu gần như y hệt thân, luồng kích động muốn hủy diệt tất cả ấy liền người cưỡng ép đè nén.
Ta là vô tội.
Ta là cốt nhục duy nhất tay người tạo .
Người hít sâu một hơi, nhắm lại, cưỡng ép thân bắt hồi tưởng.
Đại hoàng tử Hạ Tông, con của Chu hoàng , thông tuệ hơn người, được Thái phó khen ngợi không dứt.
Nhị hoàng tử Hạ Đức, con của Thục phi, hoạt bát hiếu động, giỏi cưỡi ngựa bắn cung.
Tam hoàng tử Hạ Hựu, con của Ninh tần, trầm ổn ít nói, yêu thích binh thư.
…
vị hoàng tử, người người đều khiến người tự hào.
Nhưng giờ nghĩ lại, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
Dung mạo của đại hoàng tử, nhìn kỹ, giữa chân mày lại mấy phần giống đại cữu huynh – anh ruột của hoàng .
Đôi của nhị hoàng tử, cứ luôn khiến người cảm thấy quen quen…
【Đừng nghĩ nữa, hoàng.】
Tâm thanh của ta lại vang không đúng lúc, ngữ nhàn nhã như đang xem kịch hay.
【Để con giúp người sắp xếp lại mối.】
【Đại hoàng tử Hạ Tông, đúng là huyết của đại cữu hoàng , cháu ruột nàng ta, gọi là thân càng thêm thân.】
【Nhị hoàng tử Hạ Đức, là kết quả của Thục phi nhà người cùng thanh mai trúc mã biểu ca của ả, vì để che , mang cung mạo danh long chủng.】
【Tam hoàng tử Hạ Hựu, là con riêng của Ninh tần với phó lĩnh cấm quân, trời ơi, bàn tay vươn thẳng cấm quân rồi cơ đấy.】
【Tứ hoàng tử… Ngũ hoàng tử…】
【Chậc, cung của người đúng là cái nhà trẻ khổng lồ, con người ta cứ tấp nập đưa tới gửi nuôi, chỉ mong người – cái to đội sừng – nuôi giúp lớn rồi truyền ngôi cho thôi.】
【Một ổ luôn rồi, đủ mở đại hội bách gia tính thị.】
câu chữ trong tâm thanh của ta, khiến sắc mặt Hạ xanh mét chuyển sang trắng bệch, cuối cùng chỉ một mảnh chết lặng.
Bàn tay đặt nơi mép giường của người, ngón tay siết đến trắng bệch, gân xanh nổi cuồn cuộn như rễ cây già cỗi chằng chịt.
Phẫn nộ, khuất nhục, phản bội…