Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

14

tôi yêu , rồi gặp gia đình bên.

Hôm gặp mẹ anh, đúng là một tình huống dở khóc dở cười.

Hôm đó, khu dân cư gỡ phong tỏa được một tuần, Chu Hạ làm, bận tối mắt.

tôi đã lâu không gặp, gặp là ôm cuồng nhiệt.

Mở cửa xong, anh bế tôi đặt bàn, tiếp tục…

Quá nhập tâm, cả đều không nhận ra nhà người.

Cho đến một chiếc chổi lông gà vút vào lưng Chu Hạ.

Tôi giật mình suýt nhảy xuống bàn, còn Chu Hạ sững người, quay thấy người đánh mình thì hét :
“Mẹ! Sao mẹ ở đây?”

Mẹ?!

Tôi còn chưa kịp “Chào bác”, thì mẹ anh đã vung chổi đánh túi bụi vào người anh, đánh mắng:
“Đánh chết anh! Con bé học sinh cấp ba mà anh không tha! Người ta còn nhỏ thế! Mẹ dạy anh thế nào hả! Anh còn là người không?!”

Nghe vậy, Chu Hạ không trốn nữa, đưa tay giữ lấy chiếc chổi, giải thích:
“Không phải, mẹ ơi! Cô ấy lớn hơn con! Cô ấy 25 tuổi rồi!”

Mẹ anh không tin, cho đến tôi đưa ra chứng minh nhân dân, bà mới tin rằng đây không phải “bắt cóc trẻ vị thành niên” mà là một chuyện tình chị em chính hiệu.

Mẹ của Chu Hạ là một người tốt, quan tâm đến tôi.

Bà thường tự tay nướng bánh mì hoặc làm vài món ăn nhỏ rồi mang sang cho tôi.

Hơn nữa, mẹ anh là giáo viên mỹ thuật tiểu học, cả tôi đều yêu thích hội họa, nên nhiều chuyện để .

tôi hòa hợp vui vẻ, bên gia đình đã gặp , đã đính , giờ chỉ chờ hoàn tất thủ tục xét duyệt lý lịch để đăng ký kết tổ chức lễ cưới.

Phiên ngoại:

bạn thân nghe tôi Chu Hạ sẽ lễ hội âm nhạc điện tử, cô ấy phấn khích chạy ngay đến nhà tôi.

Cô ấy tháo kính của tôi, trang điểm kỹ càng, còn chọn cho tôi một chiếc váy cổ chữ V trưởng thành.

Tôi mình gương, cảm giác đang mặc trộm đồ người lớn, trông không hợp chút nào:
này… không ổn lắm đâu.”

Cô ấy nhíu mày :
“Đúng là không hợp… Sao trông cậu nhỏ nhắn thế nhỉ, Chu Hạ, người ta chắc tưởng người là anh em mất.”

ra là đấy!

Lần tôi Chu Hạ dạo trung tâm thương mại, một cô đến xin số WeChat của anh ấy, còn hiểu lầm tôi là em anh.

Cô ấy nhiệt tình mua kem cho tôi, còn khen:
“Em dễ thương ghê.”

câu “em ” ấy, Chu Hạ liền cúi xuống môi tôi, tuyên bố chủ quyền:
“Không phải em , là vợ.”

Cuối , tôi vẫn mặc bộ đồ của mình, một chiếc váy sơ mi cổ búp bê, để hẹn hò với Chu Hạ.

Anh ấy phải hơn 6 giờ tối mới ra khỏi trạm được, mà lễ hội âm nhạc điện tử tiện đường, nên tôi từ chối việc anh đến nhà đón, hẹn gặp ngay cửa trạm .

“Em yêu!”

Chu Hạ chạy ra từ trạm , anh là một nhóm người rón rén theo.

Đó chính là mấy anh lính lần tôi gặp thang máy.

“Em chờ lâu chưa?”

“Không, không đâu, em đến thôi.”

Tôi Chu Hạ đứng đối diện , dù đã yêu , thậm chí ngủ , nhưng đối diện với anh đám bạn đồng đội đang hóng hớt , tôi vẫn cảm thấy xấu hổ.

Tôi ngượng ngùng đưa túi đồ trên tay cho anh:
“Trời nóng lắm, em mua ít kem… Anh chia cho mọi người nhé.”

Ngay lập tức, đám “anh em áo xanh” ùa ra từ trạm , vây quanh Chu Hạ, tranh chia kem.

Họ không ngừng gọi tôi:
“Cảm ơn chị dâu!”

“Cảm ơn em dâu!”

Mấy lời đó khiến mặt tôi đỏ rần, phấn không che nổi.

tôi Chu Hạ rời , đội trưởng còn tặng tôi một mô hình xe mời tôi đến gói bánh chưng họ vào dịp Tết Đoan Ngọ.

tôi ăn tối nhẹ nhàng, rồi đến lễ hội âm nhạc.

Người đông, Chu Hạ sợ tôi không thấy gì, liền bế tôi vai.

Tôi sợ anh mệt, nên đề nghị ra thuê đệm khí để ngồi.

Anh đồng ý, kéo tôi ra .

Khu vực thoáng đãng hơn hẳn, tôi ngồi trên đệm khí.

Trên sân khấu đang biểu diễn gì đó, nhưng tôi không nghe vào, chỉ mãi Chu Hạ bên cạnh.

Anh cắt tóc ngắn gọn hơn , trông càng gọn gàng, nãy dưới ánh sáng tự nhiên tôi còn phát hiện anh dường rám nắng hơn chút.

Ở góc này, lông mi anh dài đấy, mũi cao nữa…

“Anh còn đẹp hơn cả sân khấu hả?”

Anh bất ngờ quay sang, ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Sao em cứ anh tượng vọng phu thế kia?”

Giọng anh nhẹ nhàng nhưng mang chút khàn khàn trầm ấm, khiến tôi thấy ngứa ngáy lòng.

bị mê hoặc, tôi trả lời:
“Đẹp .”

Anh nhẹ chóp mũi tôi, cười :
“Vậy thì, cả đời nhé.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương