Cuộc Gọi Định Mệnh Trong Biển Lửa

Cuộc Gọi Định Mệnh Trong Biển Lửa

Hoàn thành
6 Chương
171

Nhà bị ch/áy. Vốn dĩ mẹ con tôi hoàn toàn có thể kịp thời thoát thân, nhưng ba lại gọi điện, bảo chúng tôi quay vào tìm hai mẹ con người bạn thân từ nhỏ của ông ta.

Chính cuộc gọi đó khiến chúng tôi bỏ lỡ thời gian vàng để chạy trốn.

Sau đó, ba tôi với thân phận lính cứu hỏa, đã ưu tiên cứu họ trước.

Đến khi quay lại tìm mẹ con tôi, một thanh xà ngang rơi xuống, chặn kín lối vào.

Mẹ tôi bị thieusong.

Còn tôi, toàn thân bỏ/ng nặng, sống sót trong thoi thóp, lại bị quy chụp thành kẻ gây ra hoahoan, hứng chịu vô số lời chửi rủa từ cộng đồng mạng.

Tôi muốn tự mình minh oan, nhưng ba lại bảo tôi ráng chịu đựng.

“Con minh oan rồi thì mẹ con nhà cô An Dung phải làm sao? Rộng lượng chút đi, nhận tội thay họ thì có làm sao?”

Tôi không cam lòng, muốn báo cảnh sát. Ba tôi đỏ mắt, rút thẳng ống thở của tôi.

“Con bị thương nặng quá rồi. Cho dù có sống tiếp cũng chỉ là đau đớn. Cứ coi như con sợ tội 44, kết quả này tốt cho tất cả mọi người.”

Tôi chec, mang theo oán hận, trên giường bệnh.

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày xảy ra hoahoan.