Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đợi thêm một cũng không sao, cứ vậy .
Lục Chinh thở phào nhẹ nhõm.
“Đợi anh đến, anh nấu sườn xào chua ngọt cho mẹ ăn. đây mẹ toàn khen tay nghề anh giỏi, chắc cũng vài năm rồi mẹ chưa được ăn nhỉ. Lần anh tuyệt đối …”
“Em mệt rồi, muốn ngủ một lát.”
Tôi ngắt lời sự vọng của anh, nước không kìm được mà tuôn rơi.
Tôi rất muốn hét thật lớn.
Mẹ tôi không ăn được nữa rồi! anh đâu mà bây giờ !
Nhưng tôi mệt rồi.
Tôi không muốn tranh cãi nữa.
Cãi vã quá , cãi đến mức bản cũng thấy mệt nhoài.
Cứ như thể tôi là một kẻ không có lòng tự trọng, mặt dày mày dạn cầu xin sự chú ý từ anh vậy.
Anh đến được là tốt rồi.
Đến để dập đầu, thắp một nén nhang cho mẹ tôi thấy là được.
Cũng không uổng công mẹ thương anh bao nhiêu năm .
Cũng không uổng công năm đó khi anh bị gia đình đuổi ra khỏi , mẹ tôi đã cưu mang cho anh ở lại suốt ba năm trời.
Nhưng, tôi vẫn đánh giá quá cao anh.
Thấy tôi lại về một , sắc mặt bác trai không được tốt lắm.
Buổi tối, bác gái ướm lời hỏi:
“Có phải cháu với Tiểu Chinh cãi nhau không? Thật ra hồi mẹ cháu nằm viện cũng nhận ra điều gì đó rồi, chỉ là sợ cháu buồn nên không nhắc tới. Cháu cũng nên bớt cái tính khí ấy lại, cha mẹ đều không còn nữa, quân hôn khó ly hôn lắm. Tranh thủ thời gian sinh lấy đứa là việc hệ trọng nhất .”
Tôi im lặng lắng nghe, rồi bảo bác rằng hôm Lục Chinh sang. Tôi còn giải thích thêm:
“Nhiệm vụ ở đơn vị anh ấy , kỷ luật nghiêm, khi bất do kỷ. Hồi mẹ nằm viện anh ấy cũng luôn muốn về, bác cứ yên tâm, chúng cháu không có chuyện gì đâu.”
Tôi không muốn để người biết ý định chuẩn bị ly của . Tôi cũng lười phải đối phó với những lời khuyên giải của họ. nhưng, tôi không ngờ Lục Chinh lại thất một lần nữa.
Sáng sớm anh bảo đang trên đường ra ga tàu. Bác trai đặc biệt thịt gà đã nuôi một năm, bác gái dậy sớm chợ mua thức ăn.
“Về là tốt rồi, đám tang mẹ cháu nó không xuất hiện, người làng cứ bàn ra tán vào. Giờ về là để chặn miệng bọn họ. cũng phải năng về đây chơi.”
Bác gái vừa bận rộn bếp vừa .
Nhưng khi cơm canh đã bày đầy bàn, tôi bao nhiêu cuộc điện thoại Lục Chinh cũng không bắt máy.
“Chúng ta ăn .”
Tôi nén cảm xúc, họ đầy áy náy. Hai bác nhau rồi gật đầu: “Được được, vậy ăn thôi. Để bác họ và em họ cháu sang, thức ăn ăn không hết. Tiện thể lát nữa để tụi nó đưa cháu núi.”
Mâm cơm mùa đông để trên bàn nửa tiếng đã nguội ngắt. Tôi cố nuốt nước , gượng cười một cách khó khăn. Bác trai bỗng ngồi xuống cạnh tôi, xoa đầu tôi:
“Từ nhỏ cháu đã là đứa có chủ kiến, muốn làm gì thì cứ làm. Nếu bố cháu còn sống, ông ấy cũng không nỡ để cháu chịu ấm ức . bác mãi là của cháu, cháu vẫn còn người mà. Đừng nghe lời bác gái cháu, người ta phải sống cho tự tại một chút.”
Tôi mỉm cười bác rồi vào vệ sinh. Khóc xong dám ra ngoài. hai bác đang hâm lại thức ăn bếp, điện thoại tôi vang . Là Lục Chinh tới.
“ bị thương khi huấn luyện, đang ở bệnh viện quân y. Anh là đại đội trưởng của cô ấy, anh có nhiệm phải lo. Tô Niệm, đợi mai, mai anh nhất định . Tiện thể đón mẹ đây ở vài luôn.”
Tôi nghe những lời đó một cách tê dại, cảm xúc lòng cuộn trào. Tôi vốn không muốn nổi giận, mẹ tôi vẫn thường :
“Niệm Niệm à, đừng có hở chút là nổi nóng không đáng đâu. Làm vợ lính vốn đã không dễ dàng, nghề nghiệp của nó đặc thù. Cứ nhắm cho , vài mươi năm là hết một đời.”
nhưng, Lục Chinh thật sự quá bắt nạt người rồi!
“Anh không cần đến nữa đâu, đợi tôi về rồi có chuyện tìm anh.”
Tôi lạnh lùng xong liền cúp máy. Lục Chinh lại, tôi ngắt máy. Tin nhắn của anh gửi tới:
【 Em đừng có vô lý như , đây là vấn đề nhiệm. Nếu có cán bộ khác ở đây, anh cũng không bắt buộc phải ở lại. Chuyện lần , cô ấy vốn định xin lỗi em nhưng anh không cho. Tô Niệm, em biết tính mà, anh sợ em lại bốc đồng. Chúng ta sống tốt cuộc sống của không được sao? Cứ phải vì chút chuyện nhỏ mà làm làm mẩy. 】
Anh gửi rất , tôi chỉ lướt vài dòng. họ và em họ đã đến, tôi tắt máy không buồn quan tâm đến Lục Chinh nữa.
Bữa cơm trôi bầu không khí gượng gạo. Đến mộ mẹ, và em họ đứng đợi đằng xa. Tôi ngồi bệt xuống đất, người ảnh, mãi rồi nước lã chã rơi. lòng có muôn vàn lời muốn nhưng chẳng thốt nên lời.
sắp , tôi khẽ bảo:
“Xin lỗi mẹ nhé, rể mẹ ưng ý, làm mất rồi. Mẹ không chứ?”
Gió nổi , như những ngón tay dịu dàng lướt gò má.
Tôi kìm nước , không ngoảnh đầu lại mà thẳng xuống núi.
hôm , tôi tàu cao tốc quay về căn cứ. Ở trên tàu, bản thỏa thuận ly mà tôi nhờ luật sư soạn thảo đã được gửi đến điện thoại.
Tôi xem kỹ lại rồi bảo họ sửa vài chi tiết nhỏ. Tài sản hôn nhân tôi không lấy của anh, tôi có công việc riêng. Nhưng tôi yêu cầu quyền cư trú tại căn hộ nhỏ đứng tên hai vợ chồng.
Không ngờ, tôi lại gặp Lục Chinh ngay tại ga tàu. Chúng tôi nhau, bên cạnh anh là – người đáng lẽ đang nằm viện hôm . Xem ra vết thương cũng chẳng nặng nề gì, bởi hôm nay cô ấy đã có thể ra viện, ăn mặc chỉn chu.
đỏ hoe , vội vàng tiếng:
“ dâu, đừng đại đội trưởng, là em nhất định đòi theo để xin lỗi! Em biết em không nên làm phiền anh ấy, nhưng đó trên bãi tập chỉ có anh ấy ở gần nhất… Em thật sự không biết hai người có kế hoạch cho năm , em xin lỗi. không anh ấy chứ?”
Lục Chinh hoàn hồn, vô thức nhích về phía tôi nửa bước. Tôi và từng có xung đột, từ đó về Lục Chinh chưa bao giờ để tôi gặp riêng cô ấy. Anh trầm giọng :