Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cô đỡ lấy bàn tay run rẩy, không còn sức lực nào của sản phụ, giúp cô ấy viết tên mình. Nét chữ dù méo mó, không hình nhưng sức mạnh của việc quyết định vận mệnh của chính mình lúc này bùng nổ mạnh mẽ trong lòng cô gái ấy.
May mắn thay, ca phẫu thuật diễn ra rất suôn sẻ, em bé đã chào đời an, cả mẹ lẫn con đều cơn nguy kịch.
Khi Ôn Đường bước ra khỏi phẫu thuật, cô mới thấy hai người được gọi là người nhà lật đật chạy đến.
“Bác , vợ tôi thế nào rồi?” Một người vội vã : “Con tôi sinh ? Có phải con trai không?”
Một người phụ nữ lớn tuổi đi cùng cũng sốt sắng: “Đứa bé có khỏe mạnh không bác ? Nếu là con trai thì tốt quá rồi.”
Nghe những câu dồn dập của họ, chân mày Ôn Đường càng nhíu chặt hơn. Lúc sản phụ nguy hiểm và khó khăn nhất thì không thấy mặt mũi họ , giờ việc tiên họ tâm lại chỉ là giới tính của đứa trẻ.
Cô không trả lời câu của họ mà lùng ngược lại: “Lúc sản phụ vào mổ, các người đã ở ? Lúc cần người nhà ký tên, các người đi mất rồi?”
Trong lòng cô đầy phẫn nộ nên ngữ khí cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Bà mẹ chồng nghe vậy thì lập tức sa sầm mặt mũi, nhưng vì nể cô là bác nên bà ta nén giận, lý sự một cách đầy đương nhiên: “Em gái nó ở nhà cứa cổ tay tử, tôi với con trai tôi phải nó đi cấp cứu trước chứ, có vấn đề gì à?”
“Đương nhiên là không có vấn đề gì.” Ôn Đường cười , nhìn sang người kia: “Nhưng hai người đi cùng nhau, chẳng lẽ không chia ra một người ở lại với sản phụ ? Anh có biết lúc nãy trên bàn mổ cô ấy suýt nữa là mất mạng không?”
“Anh làm chồng kiểu gì vậy?”
Người sững sờ, ràng là không biết tình hình lại nghiêm trọng đến thế, vẻ mặt lộ sự hối lỗi và lúng túng.
Ôn Đường dù không biết gia đình họ có mâu thuẫn gì, nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không nên để một sản phụ phải vượt cạn cô độc như vậy.
Bà mẹ chồng thấy Ôn Đường chỉ trích con trai mình thì lập tức “nhảy dựng” lên như đỉa phải vôi.
“Cô nói gì con trai tôi đấy? Nó là chồng thì không được làm anh trai nữa à?”
“Em gái nó cứa cổ tay sắp chết đến nơi rồi, nó lo lắng quá nên không chú ý đến bên này thì có làm ?”
“Vả lại sinh con thôi chứ có gì to tát , hồi tôi sinh con có õng ẹo như nó , cũng cần người phải túc trực bên cạnh.”
“Huống hồ, cô bảo em gái trọng hơn hay là cái thứ người ngoài gả về như nó trọng hơn?”
Bà ta cứ thế mắng xối xả hết câu này đến câu khác, dòng người hiếu kỳ tụ tập xung quanh ngày càng đông. Người chồng không muốn gây chuyện, ra sức kéo bà ta lại khuyên ngăn nhưng bà ta càng được đà, chỉ thẳng tay vào mặt Ôn Đường mà quát: “Cái loại bác như cô, không biết gì mà đã dám đổ tội cho con trai tôi, mau xin lỗi con trai tôi lập tức!”
Ôn Đường thản nhìn bà ta đang phát điên gào thét, cô không giận mà còn bật cười: “Bác à, tôi không biết xin lỗi người khác, tôi chỉ biết đỡ đẻ thôi. Bác xem con trai bác có cần tôi giúp một tay không?”
“Cô! Tôi sẽ khiếu nại cô… Tôi phải kiện cô!” Bà ta tức đến mức ôm ngực, gào lên: “Con trai tôi là luật sư lừng danh đấy, cô cẩn thận không nó kiện cho tán gia bại sản bây giờ!”
Bà ta vốn luôn lấy con trai làm niềm hào, cậy vào cái danh luật sư của con mà ngang ngược không sợ ai, thậm chí còn buông lời đe dọa. Bởi lẽ người thường chẳng ai muốn dính dáng đến luật sư, lại càng không muốn vướng vào kiện tụng. thường người ngoài nể nang nhường nhịn, ra bà ta càng ngày càng coi trời bằng vung.
Thế nhưng Ôn Đường nghe xong, gương mặt chẳng lộ lấy một nét sợ hãi, cả ngữ khí cũng nhạt nhẽo: “Mời bác cứ nhiên.”
Cô nói đều là sự thật, chẳng có gì phải sợ cả.
Nhìn người chồng và bà mẹ chồng trước mặt, Ôn Đường chỉ thấy xót xa thay cho sản phụ kia. Dù tình hình mẹ con họ đã ổn định, cô cũng chẳng muốn nhìn hai người này thêm một giây nào nữa, dứt lời liền định lách họ để rời đi.
Nhưng bà ta lại chộp lấy vạt áo cô, nhất quyết không buông: “Cô không xin lỗi con trai tôi thì hôm nay đừng hòng đi hết!”
“Tuyệt đối không có chuyện .” Ôn Đường quay lại mỉm cười, dứt khoát giật tay áo mình ra: “Tôi nói gì sai ? Nếu hôm nay sản phụ không được bàn mổ, chính là lỗi lầm do sự thờ ơ của các người gây ra!”
“Vừa đến nơi, các người chỉ tâm đứa bé là trai hay gái, có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của sản phụ không? Anh đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng ?”
“Cô nói nhăng nói cuội gì thế hả? Ai cho phép cô nói con trai tôi như vậy?!” Bà ta giận bầm gan tím ruột, vừa dứt lời đã giơ cao tay định giáng một bạt tai mặt Ôn Đường.
Thế nhưng Ôn Đường đã nhanh tay chộp lấy cổ tay bà ta, hất ngược trở lại.
Bà ta ràng không ngờ Ôn Đường lại khó bắt nạt đến thế, sức lực cũng không bằng cô nên bị hất đến mức loạng choạng lùi về .
Người vội vàng đỡ lấy mẹ mình, ánh mắt đầy vẻ trách cứ nhìn về phía Ôn Đường: “Cô là bác , có động thủ với mẹ tôi?”
Ôn Đường hiển nhiên không mắc bẫy thao túng tâm lý: “Làm bác thì phải nhẫn nhục chịu đựng, phải đứng yên đây cho người ta tát một cái vô cớ à?”
Anh ta nghẹn họng, còn bà ta thì càng điên tiết hơn. Bà ta lao tới, móng tay nhọn hoắt định quào cấu vào mặt Ôn Đường như một mụ bà đốn mạt.
Nhìn bộ dạng hung hăng kia, có vẻ rất khó để chống đỡ.
Đúng lúc này, một thân hình cao lớn, vững chãi đột ngột xuất hiện, chắn trước mặt Ôn Đường.
Nhìn tấm lưng rộng của người trước mắt, Ôn Đường không khỏi kinh ngạc.
Giang Kỳ An? anh ta lại ở đây?
Bóng dáng cao lớn của anh bao trùm lấy bà ta, anh lùng nhìn với vẻ khinh miệt, giọng điệu đầy sát khí: “Dám động vào cô ấy thêm lần nữa, đừng trách tôi không khách khí.”
Anh không mặc áo blouse, ràng không phải bác của bệnh viện này nên chẳng cần phải nể nang gì bệnh nhân hay người nhà.
Chạm phải ánh mắt thấu xương của anh, ngọn lửa hung hăng của bà ta lúc nãy bỗng chốc tắt ngóm, khí thế xì hơi hẳn.
Giang Kỳ An nhìn hai mẹ con họ, từng câu từng chữ đanh thép, tỏa ra luồng hơi đáng sợ: “Ai đúng ai sai các người hiểu , tốt nhất đừng có tìm cô ấy gây rắc rối nữa.”
Đối diện với một người cao lớn và đáng sợ như vậy, bà ta nhất thời không dám nói thêm gì, chỉ biết lúng túng gật .
Giang Kỳ An lúc này mới xoay người nắm lấy tay Ôn Đường dắt đi.
Ôn Đường nhíu mày, cố gắng giằng tay ra nhưng anh nắm quá chặt. Cho đến khi rẽ dãy hành lang, đi đến một lối thoát hiểm, Ôn Đường mới thoát được khỏi tay anh.
“Anh làm cái gì vậy?”
Giang Kỳ An nhìn Ôn Đường, ánh mắt không còn lùng, sắc lẹm nào như lúc đối diện với mẹ con nhà kia.
Hồi lâu , anh mới chua chát lên tiếng: “Ôn Đường, anh muốn… theo đuổi lại em.”
“Lần này anh tuyệt đối sẽ không để em phải nỗ lực một mình nữa, anh sẽ…”
Lời dứt, Ôn Đường đã nhạt cắt ngang, cô chẳng muốn nghe thêm: “Xin lỗi, anh đến muộn rồi, tôi đã có bạn trai.”
Giang Kỳ An nhất thời phản ứng kịp: “Cái gì?”
Anh không tin nổi nhìn vào mắt Ôn Đường, như muốn tìm ra một kẽ hở nào của sự nói dối.
“Em lừa anh đúng không?”
“Em chỉ muốn tìm đại một người để chọc tức anh thôi đúng không?”
Nghe những câu đầy vẻ lừa dối của anh, Ôn Đường không trả lời, chỉ thản nhìn đôi mắt anh dần đỏ hoe. sự im lặng của cô, anh dần xác định được câu trả lời.
Cô không lừa anh, cô thực sự đã có người khác rồi.
“Là người em về hôm trước phải không?” Giọng anh nghẹn lại, anh không muốn tin rằng trong mắt cô giờ đây đã không còn bóng hình mình nữa.
“Em thực sự… không còn anh nữa ?”
Anh cứ luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình chủ động, chỉ cần mình chấp nhận đánh đổi và bù đắp, cô nhất định sẽ tha thứ. Bởi vì từ anh bao giờ muốn ly hôn, anh vốn muốn cùng cô xây dựng một tổ ấm của riêng hai người.
“Phải.” Ôn Đường nhìn người mà mình từng cuồng nhiệt thời thanh xuân đang đứng trước mặt thấp hèn cầu xin, nhưng trong lòng cô không còn lấy một gợn sóng.
“Hiện tại tôi đã có người mình , và anh ấy cũng rất tôi.”
“Tại ? Tại lại là hắn ta?” Hơi thở đang tĩnh của Giang Kỳ An bỗng trở nên dồn dập.
“Bởi vì anh ấy biết tâm đến tôi.”
Kể từ khi xác định hệ, Úc Đình Mục vẫn luôn như vậy, mỗi lần gặp mặt chính thức anh đều tặng hoa cho cô. Những tin nhắn cô gửi đi, dù bận đến anh cũng sẽ tranh thủ trả lời, không bao giờ để cảm xúc của cô bị rơi vào hụt hẫng.
Thỉnh thoảng anh đi công tác nước ngoài, dù lệch múi giờ, anh vẫn sẽ gọi điện han xem khi không có anh ở bên thì chuyện gì đã xảy ra với cô. cả những buổi tiệc xã giao thông thường, mỗi khi về anh đều mang quà và sự bất ngờ cho Ôn Đường.
Khi thì là một phần đồ ăn đêm, khi thì một bó hoa, lúc lại là túi xách hay trang sức cao cấp, có khi lại là một chú mèo nhỏ nhặt được bên đường…
Những thứ cô vô tình nói là thích, thường thì ngày hôm đã được đặt vào tay cô rồi.
Sự tận tâm và coi trọng ấy, Giang Kỳ An bao giờ dành cho cô.
“… Chỉ vì thế thôi ?” Bàn tay buông thõng bên hông của Giang Kỳ An dần siết chặt, nỗi không cam lòng trong lòng anh đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm: “Ôn Đường, tất cả những chuyện trước đây anh đều có sửa, anh sẽ tâm em hơn hắn, làm tốt hơn hắn…”
Ôn Đường sa sầm nét mặt, nhíu mày cắt ngang lời anh: “Anh không phải là anh ấy, lại càng không nào tốt hơn anh ấy được.”
“Giang Kỳ An, nếu từ tôi biết trong lòng anh từng buông bỏ Tống Từ, tôi đã chẳng bao giờ kết hôn với anh.”
“Tôi đúng là đã từng anh, nhưng kể từ lúc anh hết lần này đến lần khác chọn Tống Từ, tình đã bị mài mòn đến cạn kiệt rồi.”
“Anh có quyền do theo đuổi chân ái của mình, nhưng anh không nên vừa không nỡ buông tay người trong mộng, lại vừa muốn tham luyến hơi ấm của gia đình.”
Ánh sáng trong mắt Giang Kỳ An lịm dần theo từng câu từng chữ của Ôn Đường, trái tim anh như rơi vực thẳm không đáy.
Giọng nói của Ôn Đường vẫn thản, đôi mắt không một gợn sóng: “Giang Kỳ An, tôi thà giữ lại những ký ức đẹp nhất khi tình cảm hai ta còn mặn nồng, còn hơn là quay lại để rồi cả đời phải đối diện với những rạn nứt và khoảng cách nhếch nhác này.”
“Và cả đời này, tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”
“Đừng đến tìm tôi nữa, hành động này của anh chỉ khiến tôi thấy buồn nôn thôi.”
“Dẫu cũng cảm ơn anh vừa rồi đã giải vây cho tôi. Tôi cũng chúc anh và Tống Từ sớm ngày đôi, thỏa lòng mong ước.”
Câu nói ấy như đập tan toàn lớp thủ cuối cùng của Giang Kỳ An, nghiền nát trái tim anh từng mảnh vụn.
Ôn Đường dứt lời, không thèm ngoảnh lại nhìn lấy một lần, dứt khoát xoay người rời đi.
Cô như đã toàn bước ra khỏi thế giới của anh, để mặc anh đơn độc canh giữ những mảnh ký ức vụn vỡ, ôm lấy ảo tưởng về một gia đình hạnh phúc từng có với cô mà sống trong dằn vặt và hối hận khôn nguôi…
khi nói mọi chuyện với Giang Kỳ An, Ôn Đường cảm thấy cả người nhẹ bẫng, cô thong thả quay về làm việc của bác .
“Ting tong.”
Thông báo tin nhắn vang lên, là Úc Đình Mục gửi tới: [Vừa rồi anh bận họp. Tối nay không phải tăng ca, anh đón em đi ăn nhé.]
Ôn Đường nhìn màn hình điện thoại, khóe môi hơi nhếch lên, gõ chữ trả lời: [Vâng, em đợi anh.]
Gửi tin nhắn xong, cô đút điện thoại vào túi áo blouse trắng, trực tiếp đi kiểm tra bệnh.
Sản phụ kia đã được về hồi sức. Việc tiên cô ấy làm khi tỉnh lại là kiên quyết đề nghị ly hôn. Ngoài phần tài sản thuộc về mình, cô ấy còn muốn giành quyền nuôi con bên người.
Chẳng để lại bất cứ thứ gì cho cái gia đình khắc nghiệt ấy cả.
Cũng giống như Ôn Đường, ngoại trừ những hồi ức, cô chẳng để lại cho Giang Kỳ An bất cứ thứ gì.
…
Nửa năm .
Kể từ lần ở bệnh viện , Giang Kỳ An không còn xuất hiện trước mặt Ôn Đường nữa.
Mà anh và Tống Từ, cuối cùng cũng chẳng đến được với nhau.
Ôn Đường nhìn thấy tin tức về Tống Từ lần nữa là trên xu hướng tìm kiếm của tin tức phố.
Nuôi con là một khoản chi phí không hề nhỏ. Tống Từ đòi tiền cấp dưỡng từ chồng cũ không , còn bị phát hiện đứa trẻ vốn chẳng phải con ruột của anh ta. Giờ đây cô ta đang bị chồng cũ khởi tố, đòi truy thu lại toàn bộ tài sản đã bồi thường khi ly hôn trước .
Cuối cùng, khi đã vào đường cùng, cô ta đành đến cầu xin Giang Kỳ An nhưng bị từ chối thẳng thừng. Quá quẫn bách, cô ta liền chạy đến tận cổng hãng hàng không Phương Nam để gây chuyện.
Đoạn video bị người đường quay lại rồi phát tán lên mạng, cảnh tượng vô cùng khó coi. Giang Kỳ An buộc phải thôi việc ở hãng bay, cuối cùng chọn cách ra nước ngoài định cư.
Trước khi đi, anh dùng một số lạ gửi cho Ôn Đường tin nhắn cuối cùng: [Anh sẽ dùng cả đời hối hận này để em mãi mãi.]
Ôn Đường lặng lẽ nhìn dòng tin nhắn, không một do dự mà xóa bỏ rồi vào danh sách đen.
“Nhìn gì mà thẫn thờ thế, còn chịu đi tắm à?” Úc Đình Mục vừa kết thúc cuộc họp quốc tế trong làm việc bước ra, thấy Ôn Đường – người đã bảo đi tắm từ mười lăm phút trước – lúc này vẫn đang ngồi trên sofa dán mắt vào điện thoại.
Úc Đình Mục ngồi cạnh cô, một tay kéo người vào lòng ôm chặt, bày ra tư thế “ thật thì được khoan hồng” để tra : “Nói đi nào, lại là gã trai trẻ nào nhắn tin quyến rũ em đấy?”
Đúng là ngồi vị trí “chính cung”, nhưng lại mang cái phong thái ghen tuông của “tiểu tam”.
Ôn Đường phì cười, nhưng câu này cô chẳng dám nói trước mặt anh, bởi trêu chọc Úc Đình Mục cô chẳng bao giờ có kết quả tốt, kiểu gì ngày hôm cũng sẽ eo đau chân mỏi, làm gì cũng thấy mệt.
“Không có ai cả, chỉ là một tin nhắn rác thôi.”
Úc Đình Mục nhướn mày, đôi mắt đào hoa dài hẹp đầy vẻ quyến rũ: “Thế à? Anh không tin.”
“Em phải kể cho anh nghe xem, là loại tin nhắn rác gì.” Nói đoạn, anh bế bổng cô lên, vững chãi bước về phía tắm…
Thời gian thấm thoát thoi , kinh một vòng xuân hạ thu đông, Ôn Đường cùng Úc Đình Mục quay trở lại nơi anh sinh ra – Paris, Pháp.
Úc Đình Mục dắt tay cô, cùng đi những con đường anh từng đi khi còn nhỏ, đến những nơi anh từng đến, để lại dấu chân của cả hai người. một ngày dài với những điều bất ngờ nối tiếp nhau, Úc Đình Mục cô đến một nhà thờ cổ kính mang sắc trắng trang nghiêm.
Ôn Đường hai tay đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo.
Không gian giáo đường trống trải mở ra trước mắt cô, mặt đất đã được bài trí sẵn đầy hoa tươi và nến thơm, những ô cửa kính màu phản chiếu ánh sáng lung linh rực rỡ.
Trong phút chốc, Ôn Đường ngẩn người tại chỗ: “Hôm nay… là ngày kỷ niệm gì ?”
“Anh chỉ muốn dành cho em một ngày hảo nhất, không liên gì đến ngày kỷ niệm cả.”
“Đã rất hảo rồi… không còn gì hảo hơn thế này nữa…” Hốc mắt Ôn Đường nóng ran, nhưng lần này không phải vì đau buồn.
“Mới thế đã mãn nguyện rồi ?” Úc Đình Mục rủ mắt nhìn cô, khẽ mỉm cười: “Vẫn còn thiếu một nữa mới gọi là thực sự hảo.”
Nói xong, anh lấy ra một chiếc nhẫn, cầm lấy tay Ôn Đường, chậm rãi quỳ một gối .
“Kể từ hôm nay, ngày này cũng có trở ngày khởi cho một kỷ niệm nào của đôi ta.”
— —