Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

“Không phải lỗi của em, đừng tự trách mình. Kẻ tâm , dối trá như cô ta, sớm muộn gì cũng phải cút khỏi nhà họ Hà.”

Nói thì nói vậy, nhưng đêm đó, khi trở về biệt thự Thanh Nguyệt Lâu – nơi anh từng bỏ tiền ra để xây cho người phụ nữ ấy – Hà Đại Nam lại mất ngủ.

Căn nhà vắng lặng đến đáng sợ. Không có mùi cháo gà ninh nhừ thoang thoảng từ bếp, không có bóng dáng gầy gò cuộn tròn trên sô pha chờ anh về, cũng chẳng có ly nước mật ong giải rượu đặt sẵn trên bàn.

Hà Đại Nam bực bội nới lỏng cà vạt, bước thẳng vào thư phòng. Anh mở ngăn có khóa vân tay dưới cùng, lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn được cất giữ vô cùng cẩn thận. trong hộp, nằm trên lớp nhung đỏ là một chiếc khảm xà cừ đã cũ, mép còn vương một vết nứt nhỏ.

Ngón tay anh run run vuốt ve chiếc . Ký ức của bốn năm trước lại ùa về như một thước phim quay chậm.

Năm đó, gia tộc họ Hà xảy ra cố tranh giành quyền lực. Anh bị người của chú ruột truy sát, xe lật xuống vách núi, đôi mắt bị dập dây thần kinh dẫn đến mù tạm thời. Trong những tháng ngày trốn chui trốn nhủi tại một căn nhà ở ngoại ô, chịu đựng cơn đau đớn tột cùng và bóng tối tuyệt vọng, đã có một cô gái xuất hiện.

Cô gái ấy mang trên người hương hoa linh lan thoang thoảng. Mỗi ngày, cô đều lén mang thuốc, nấu cháo cho anh. Khi anh đau đớn phát điên muốn đập phá đồ đạc, cô không bỏ chạy mà lấy anh, dùng đôi bàn tay mềm mại gảy từng khúc tỳ bà êm ái để xoa dịu linh hồn anh.

Trong bóng tối đưa tay không thấy ngón, anh từng nắm chặt tay cô, khàn giọng hỏi: “Em tên gì?”

Cô gái ấy đáp, giọng nói trong veo như nước suối: “Em là Thanh Nguyệt.”

Sau đó, mắt anh dần hồi phục, nhưng vào ngày anh tháo băng, cô gái ấy đã mất, chỉ để lại chiếc khảm xà cừ này. Anh điên cuồng tìm kiếm “Thanh Nguyệt” suốt một năm trời.

Cho đến đêm định mệnh ba năm trước, khi bị bỏ thuốc, anh gặp cô. Hương linh lan quen thuộc, cái tên “Bối Thanh Nguyệt”, mọi thứ trùng khớp một cách hoàn hảo. Anh đinh ninh mình đã tìm được ánh sáng của đời mình, hận không thể dâng cả sinh mạng để sủng ái cô.

Nhưng rồi… bi kịch ập đến vào đúng đêm tân hôn.

Bối Khê Hoa cầm theo chiếc khảm xà cừ này cùng một cuốn nhật ký đã ngả vàng gõ cửa thư phòng anh. Cuốn nhật ký ghi chép tỉ mỉ từng ngày chăm sóc người đàn ông mù trong căn nhà , từng đoạn thoại, từng bản nhạc tỳ bà.

Khê Hoa khóc đến lịm đi, nói rằng người năm xưa anh là cô ta. Vì sợ gia đình phát hiện nên cô ta mới lấy bừa cái tên “Thanh Nguyệt” để giấu thân phận. Cô ta nói Bối Thanh Nguyệt đã lén đọc nhật ký, ăn cắp kỷ vật, và vì biết anh đang tìm người nên đêm đó đã cố tình chuốc thuốc anh để mạo danh trèo cao.

Mọi thứ sụp đổ. Niềm tin, tình yêu, sự biết ơn của Hà Đại Nam thành sự ghê tởm tột độ. Hóa ra, người con gái anh sủng ái lại là một kẻ lừa đảo đê tiện, cướp đi công lao của chính em gái mình.

“Cô ta lấy tên Thanh Nguyệt, thì ra chỉ là trùng tên với lời nói dối của Khê Hoa năm xưa. Thật nực cười!”

Hà Đại Nam đóng sầm chiếc hộp lại, ánh mắt rực lên ngọn lửa căm hận. Bảy ngày nữa, anh nhất định sẽ bắt cô ta trả lại vị trí cho Khê Hoa!

Sáng hôm sau.

Trái ngược với sự ngột ngạt tại Thanh Nguyệt Lâu, tại một tứ hợp cổ kính nằm ẩn mình lòng Bắc Thành nhộn nhịp, không khí lại trong trẻo và bình yên đến lạ.

Bối Thanh Nguyệt mặc một chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích đơn giản, mái dài được búi hờ bằng một cây trâm gỗ. Cô ngồi trước hiên nhà, cẩn thận dùng khăn mềm lau chùi cây tỳ bà bằng gỗ lim đã theo cô nhiều năm. Khí chất u uất của “Hà thiếu phu nhân” đã hoàn toàn bị gột rửa, thay vào đó là sự thanh tao, thoát tục như đóa lan rừng.

“A Nguyệt, tay nghề của con vẫn không hề mai một.”

Một ông lão râu bạc phơ, mặc áo đường trang bước ra từ nhà trong, ánh mắt hiền từ nhìn cô. chính là Tề Mặc — bậc thầy tỳ bà quốc bảo của giới âm nhạc cổ truyền, người mà cả giới thượng có vung tiền tỷ cũng khó mời được một khúc nhạc. Và Bối Thanh Nguyệt, chính là học trò chân truyền duy nhất của ông.

“Sư phụ, hai năm qua con bất hiếu, để người phải bận tâm rồi.” Thanh Nguyệt đặt cây đàn xuống, cung kính rót một chén trà nóng đưa bằng hai tay cho ông.

Tề lão thở dài nhận lấy chén trà: “Người trẻ tuổi, ai chẳng có lúc mù quáng vì tình. Nhưng bảo vật thì dẫu có bị vùi trong bùn, rửa sạch đi vẫn là bảo vật. Sự kiện giao nghệ thuật tinh hoa của Bắc Thành sắp tới, con định thế nào?”

Thanh Nguyệt cụp mắt, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên dây đàn: “Đã đến lúc ‘Tịch Nhan’ trở lại rồi ạ.”

“Tốt lắm.”

Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp, từ tính vang lên từ phía cổng , xen lẫn tiếng bước chân trầm ổn.

Bối Thanh Nguyệt ngẩng đầu.

Dưới ánh nắng nhạt của buổi sáng, một người đàn ông thân cao lớn, vận âu phục đen cắt may thủ công đang chậm rãi bước tới. Ngũ quan anh sắc sảo như tạc, đôi mắt phượng đen láy sâu thẳm tỏa ra áp bách bức người của kẻ ở trên vạn người. Trên cổ tay vắt ngang chiếc ô đen của anh là một chuỗi Phật châu bằng gỗ trầm hương — điểm nhấn duy nhất phá vỡ vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường thấy.

Tưởng Mộ Thần — Thái tử gia của Tưởng thị, gia tộc nắm giữ mạch máu kinh tế của cả Bắc Thành. Người đàn ông chỉ cần dậm chân một cái, giới thượng Bắc Thành cũng phải rung chuyển.

“Tưởng tiên sinh đến sớm vậy.” Tề lão mỉm cười gật đầu chào.

Tưởng Mộ Thần giao ô cho trợ lý, bước lên bậc thềm. Ánh mắt anh vượt qua Tề lão, dừng lại trên người Bối Thanh Nguyệt. Không có sự khinh miệt, không có sự soi mói, chỉ có một sự trân trọng và dịu dàng được giấu kín dưới đáy mắt.

“Bắc Thành này, đã chờ Tịch Nhan tiểu thư quá lâu rồi.” Anh cất giọng, âm sắc trầm ấm vang vọng khoảnh sân nhỏ.

Bối Thanh Nguyệt giật mình. Trong hai năm qua, cô đã quen với những ánh mắt chán ghét của Hà Đại Nam, quen với những lời mỉa mai của giới danh gia vọng tộc khi gọi cô là “kẻ bám đuôi”. Lần đầu tiên, có một người dùng sự kính trọng tuyệt đối để gọi cái tên thuộc về bản ngã thực sự của cô.

“Tưởng tiên sinh quá lời.” Thanh Nguyệt gật đầu đáp lễ, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

Tưởng Mộ Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, phong thái ung dung, cao quý. Anh lấy từ trong túi áo ngực ra một tấm thiệp mời mạ vàng tinh xảo, đẩy về phía cô.

diễn nghệ thuật tinh hoa lần này Tưởng thị tài trợ. Tôi đến , muốn đích thân mời Tịch Nhan tiểu thư diễn tấu khúc mở màn.” Anh dừng một nhịp, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt. “Đồng thời, cũng muốn thông báo cho em một tin thú vị.”

“Tin gì ?”

“Hà Đại Nam đang điên cuồng treo thưởng mười triệu tệ, tìm mọi cách để mời bằng được ‘Tịch Nhan’ đến biểu diễn đệm đàn cho Bối Khê Hoa trong chính sự kiện này.” Tưởng Mộ Thần nhấp một ngụm trà, đôi mắt phượng xẹt qua một tia trào phúng lạnh lẽo. “Nghe nói, anh ta muốn dùng danh tiếng của ‘Tịch Nhan’ để trải thảm đỏ cho em gái em bước chân vào giới thượng .”

Động tác rót trà của Bối Thanh Nguyệt khựng lại. Sau đó, khóe môi cô từ từ cong lên, một nụ cười rạng rỡ, sắc bén như đóa hoa hồng có gai.

Cô vừa buông tay, anh ta đã nóng lòng muốn dùng tiền đắp lên người tình nhỏ của mình như vậy sao? Lại còn muốn dùng chính “cô” để nâng đỡ cô ta?

“Mười triệu tệ sao? Hà thiếu gia quả nhiên hào phóng.” Bối Thanh Nguyệt vươn tay, lấy tấm thiệp mời mạ vàng. Trong mắt cô rực lên ngọn lửa của sự kiêu hãnh đã ngủ vùi suốt hai năm.

“Được. Khúc tỳ bà này, tôi sẽ đích thân đến gảy cho bọn họ nghe.”

Tưởng Mộ Thần nhìn nụ cười của cô, yết hầu chuyển động. Anh đã âm thầm chứng kiến đóa hoa này tự bẻ gãy gai nhọn, tự giam mình trong bùn lầy vì một kẻ không xứng đáng. Hôm nay, rốt cuộc cô cũng chịu nở rộ trở lại.

“Cần tôi giúp gì không?” Anh hỏi, giọng nói như mang theo lời hứa bảo hộ vô kiện.

Bối Thanh Nguyệt lắc đầu, đứng thẳng dậy, đón lấy ánh nắng rực rỡ của buổi ban mai.

“Không cần. Vở kịch của Hà Đại Nam và Bối Khê Hoa, phải chính tay tôi hạ màn mới thú vị.”

diễn nghệ thuật tinh hoa Bắc Thành được tổ chức tại sảnh tiệc lộng lẫy nhất của khách sạn Đế Vương. Ánh đèn pha lê rực rỡ chiếu rọi những gương mặt danh gia vọng tộc đang lên mình những lễ phục xa hoa nhất.

Hà Đại Nam mặc vest xám khói, đứng đám đông nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột. Mười triệu tệ tiền thưởng đã tung ra, nhưng đến tận phút chót, vị đại sư tỳ bà bí ẩn “Tịch Nhan” vẫn bặt vô âm tín.

Bối Khê Hoa đứng cạnh anh ta, diện một chiếc váy dạ Haute Couture màu trắng tinh khôi, trên tay khư khư cây “Tử Đàn Khảm Xà Cừ Tỳ Bà” — bảo vật mà Hà Đại Nam từng đấu giá tặng Bối Thanh Nguyệt, nay lại lấy lý “Thanh Nguyệt không xứng” để tước đoạt đưa cho cô ta.

“Anh Đại Nam, Tịch Nhan đại sư không đến cũng không sao.” Bối Khê Hoa rụt rè cắn môi, tỏ vẻ hiểu chuyện: “Em đã tập luyện rất kỹ khúc nhạc năm xưa rồi, nhất định sẽ không làm anh mất mặt.”

Hà Đại Nam nhìn cô ta, ánh mắt thoáng hiện nét dịu dàng: “Đừng áp lực. Em là ân nhân của anh, chỉ cần em vui là được.”

Đúng lúc này, MC trên sân khấu cất giọng thông báo tiết mục của buổi tiệc: Màn độc tấu Tỳ Bà của Bối nhị tiểu thư.

Bối Khê Hoa hít sâu một , yểu điệu bước lên sân khấu. Cô ta ngồi xuống chiếc ghế trung tâm, chỉnh lại tư thế, mười ngón tay được làm móng cầu kỳ bắt đầu gảy lên dây đàn.

Ting… Từng…

Những nốt nhạc đầu tiên vang lên. Khúc nhạc này tên là “Phá Kén”, chính là khúc nhạc đã Hà Đại Nam khỏi vực thẳm tuyệt vọng trong căn nhà năm đó.

Nhưng chỉ sau vài nhịp, những cái nhíu mày bắt đầu xuất hiện dưới khán đài. Những vị khách sành sỏi giới thượng ghé tai nhau xì xầm.

Giai điệu lộn xộn, kỹ thuật gượng gạo, nhịp phách hoàn toàn trật lất. Cây đàn Tử Đàn Khảm Xà Cừ trong tay Bối Khê Hoa lúc này chẳng khác nào một khúc gỗ vô hồn, phát ra những âm thanh khô khốc, chói tai.

Bối Khê Hoa hoảng loạn, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô ta vốn chỉ học lỏm vài ngón đàn bản, làm sao có thể gảy được một khúc nhạc đòi hỏi kỹ thuật thượng thừa như “Phá Kén”? Càng luống cuống, cô ta càng gảy sai, đến mức một tiếng phập vang lên — một dây đàn bị đứt, cứa vào ngón tay cô ta ứa máu.

Tiếng xì xầm dưới khán đài thành những tiếng cười nhạo công khai. Sắc mặt Hà Đại Nam tối sầm lại, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Đúng lúc Bối Khê Hoa bẽ bàng định khóc chạy xuống sân khấu, cánh cửa lớn bằng gỗ lim mạ vàng của sảnh tiệc đột ngột mở toang.

Mọi âm thanh ồn ào lập tức im bặt.

Một luồng ánh sáng chói lòa hắt vào. Tưởng Mộ Thần — Thái tử gia quyền lực nhất Bắc Thành — sải những bước dài trầm ổn tiến vào sảnh. Khí tràng áp bức của anh khiến đám đông vô thức dạt ra hai nhường đường.

Nhưng khiến tất cả mọi người nín thở không phải là Tưởng Mộ Thần, mà là người phụ nữ đang tay anh.

Bối Thanh Nguyệt diện một chiếc sườn xám cách tân màu đen tuyền thêu những đóa hoa linh lan bằng chỉ bạc, sát đường cong thể hoàn mỹ. Mái đen dài được búi cao kiêu hãnh bằng một cây trâm ngọc bích. Lớp trang điểm sắc sảo tôn lên ngũ quan thanh tao, lạnh lùng và rực rỡ đến mức bức người. Không còn bóng dáng của một “Hà thiếu phu nhân” u uất. Cô lúc này là một nữ vương thực sự.

“Trời ơi, đó có phải là Bối Thanh Nguyệt không?”

“Sao cô ta lại đi cùng Tưởng Thái tử gia? Khí chất này… hoàn toàn khác hẳn!”

Hà Đại Nam đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt anh ta mở to, gắt gao nhìn chằm chằm vào người phụ nữ rực rỡ kia. Trái tim anh ta đập thình thịch một cách mất kiểm soát. … là Bối Thanh Nguyệt ư? Người vợ luôn cúi đầu mặc tạp dề nấu cháo cho anh ta sao?

Bối Thanh Nguyệt không thèm ban cho Hà Đại Nam một ánh nhìn. Cô buông tay Tưởng Mộ Thần, nện gót giày cao gót bước thẳng lên sân khấu, dừng lại trước mặt Bối Khê Hoa đang run rẩy.

“Đứng lên.” Thanh Nguyệt lạnh nhạt cất lời, thanh âm trong trẻo vang vọng khắp sảnh.

“Chị… chị định làm gì? là sân khấu của em…” Bối Khê Hoa lắp bắp.

“Sân khấu của cô? Dùng cây đàn của tôi, gảy khúc nhạc của tôi, làm bẩn tai khán giả, rồi gọi đó là sân khấu của cô?” Bối Thanh Nguyệt cong môi cười lạnh, trực tiếp vươn tay giật lấy cây Tử Đàn Tỳ Bà từ tay Bối Khê Hoa.

Cô ta lảo đảo ngã phịch xuống sàn, khóc nức nở nhìn về phía Hà Đại Nam: “Anh Đại Nam… em…”

Hà Đại Nam bừng tỉnh, định bước lên ngăn cản thì giọng nói trầm lạnh, mang theo sát khí của Tưởng Mộ Thần vang lên cắt ngang:

“Hôm nay ai dám bước lên sân khấu làm phiền Tịch Nhan tiểu thư biểu diễn, Tưởng thị sẽ tính sổ kẻ đó đến cùng.”

Tịch Nhan?!

Hai chữ này như một quả bom ném xuống mặt phẳng lặng. Cả sảnh tiệc bùng nổ. Hà Đại Nam như bị sét đánh ngang tai, bước chân khựng lại không trung. Bối Thanh Nguyệt… là Tịch Nhan?!

Trên sân khấu, Thanh Nguyệt bình thản ngồi xuống. Cô cây đàn vào lòng, nhắm mắt lại. Khi cô mở mắt ra, khí chất toàn thân thay đổi kinh người.

Bàn tay ngọc ngà gảy xuống dây đàn.

Tranh! Âm thanh hùng hồn, réo rắt xé toạc không gian. Không có dây đàn bị đứt nào có thể cản trở cô. Từng nốt nhạc tuôn trào như thác đổ, u oán mà kiên cường, vỡ nát mà tái sinh. Chính là khúc “Phá Kén” tuyệt mỹ! Kỹ thuật của cô điêu luyện đến mức cả sảnh tiệc chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối, nổi da gà vì rung động.

Dưới khán đài, sắc mặt Hà Đại Nam trắng bệch như tờ giấy.

Khúc nhạc này… nhịp điệu này… cách nhấn nhá ở nốt thứ bảy này… Giống hệt! Giống hệt từng chi tiết với âm thanh đã rỗi anh trong căn nhà tối tăm bốn năm trước!

Không chỉ vậy, khi cô đánh đàn, nóng từ ánh đèn sân khấu hắt xuống, mang theo một mùi hương hoa linh lan thanh mát, tự nhiên tản mác trong không khí. Không phải mùi nước hoa nhân tạo gay gắt mà Bối Khê Hoa hay xịt, mà là mùi hương mang theo cả sinh mệnh, ăn sâu vào trong ký ức của anh.

“Em tên gì?”

“Em là Thanh Nguyệt.”

Giọng nói trong veo năm xưa bỗng chốc vang vọng văng vẳng trong đầu Hà Đại Nam, hoàn toàn trùng khớp với giọng nói nhạt nhẽo của cô đêm qua: “Tôi buông tha cho anh. Cũng buông tha cho chính tôi.”

Tiếng đàn dứt. Cả trường vỡ òa trong tiếng pháo tay sấm dậy.

Bối Thanh Nguyệt đứng lên, tao nhã cúi chào. Cô xách cây đàn tỳ bà, bước qua Bối Khê Hoa đang thất thần dưới đất, đi thẳng về phía Tưởng Mộ Thần. Anh mỉm cười, cởi áo vest bọc lấy bờ vai gầy của cô, cẩn thận hộ tống cô rời đi.

Từ đầu đến , Bối Thanh Nguyệt không liếc nhìn Hà Đại Nam lấy nửa cái.

“Đại Nam! Chị ấy điên rồi! Chị ấy cố tình đến để phá nát buổi diễn của em!” Bối Khê Hoa chạy nhào tới, chặt lấy cánh tay Hà Đại Nam khóc lóc ỉ ôi.

Nhưng lần này, Hà Đại Nam không vỗ về cô ta. Anh từ từ quay đầu, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào Bối Khê Hoa như nhìn một con quái vật xa lạ.

“Khê Hoa.” Giọng anh khàn đặc, nghẹn lại ở cổ họng: “Khúc ‘Phá Kén’ năm đó… tại sao em lại không gảy được?”

Bối Khê Hoa giật thót mình, ánh mắt lảng tránh: “ lâu quá em không luyện tập… với lại dây đàn bị đứt…”

“Vậy sao?” Hà Đại Nam gạt mạnh tay cô ta ra. Sự lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân anh. Cảm giác nghi ngờ một khi đã nảy mầm sẽ lập tức lớn lên như dây leo độc, siết chặt lấy trái tim. Anh hất bước bỏ đi, mặc kệ Bối Khê Hoa đứng gọi gào trong tuyệt vọng.

Ngồi trong chiếc Maybach tối tăm, Hà Đại Nam gọi điện cho Trần — trợ lý thân tín nhất của mình.

“Trần . Đình chỉ mọi dự án đang hợp tác với nhà họ Bối. Ngay lập tức tra lại toàn sự việc ở căn nhà ngoại ô bốn năm trước cho tôi! Tìm cả chuyên gia giám định chữ viết, mang cuốn nhật ký của Bối Khê Hoa đi kiểm tra! Nhanh!”

Ba ngày sau.

Thời gian trôi qua như một sự tra tấn lăng trì. Chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ hạn 7 ngày ly hôn.

Trong phòng làm việc tối om, đầy mùi khói thuốc, Trần run rẩy đẩy cửa bước vào, đặt một xấp tài liệu dày cộp lên bàn làm việc của Hà Đại Nam.

“Hà tổng… Kết quả tra… đã có rồi.” Trần cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào ông chủ mình.

Hà Đại Nam dụi tàn thuốc đến mức bỏng cả ngón tay. Anh vớ lấy xấp sơ, xé toạc phong bì.

Tờ đầu tiên: Báo cáo giám định chữ viết.

“Nét chữ trong cuốn nhật ký hoàn toàn là nét chữ bắt chước, cố tình ép bút để tạo . Đối chiếu với vở bài tập cấp ba của Bối Khê Hoa và Bối Thanh Nguyệt, có thể khẳng định nội dung cuốn nhật ký là sao chép lại từ bản gốc của Bối Thanh Nguyệt.”

Hà Đại Nam thở hổn hển, lật giở trang tiếp theo. Tay anh run bần .

Tờ thứ hai: sơ bệnh án Bệnh số 1 Bắc Thành (4 năm trước).

“Bệnh nhân Bối Thanh Nguyệt. Nhập trong tình trạng kiệt sức, suy dinh dưỡng nặng. Đặc biệt: Bả vai trái bị bỏng nặng cấp độ 3 thanh xà bần bốc cháy đè trúng, để lại sẹo vĩnh viễn không thể xóa mờ.”

Ký ức ùa về như một cái tát trời giáng. Trong đêm tối ở nhà năm đó, vì một mảng trần nhà bốc cháy sập xuống, cô gái ấy đã lao ra đỡ lấy anh. Anh nghe thấy tiếng cô rên rỉ đau đớn, nhưng cô vẫn nghiến răng nói: “Em không sao.”

Hai năm kết hôn, vì chán ghét cô, anh chưa từng chạm vào cô lấy một lần, càng không bao giờ thèm để mắt đến thể cô khi cô mặc áo hở vai. Anh nhớ lại, mùa hè dù nóng đến mấy, Bối Thanh Nguyệt cũng luôn mặc áo sơ mi dài tay, cài kín cổ.

Còn Bối Khê Hoa? Vai cô ta trắng ngần, nhẵn thín, chẳng hề có một vết xước!

Bịch.

Hà Đại Nam lảo đảo, tay vơ vội lấy tờ giấy cùng.

Tờ thứ ba: Báo cáo tung tích hiện tại. “Đêm đó, phu nhân đã bắt taxi đến Tứ hợp của Tề Mặc đại sư ở phía Nam thành phố. Hiện tại, cô ấy vẫn đang lại đó.”

Trần ngập ngừng lên tiếng: “Hà tổng… Tứ hợp đó là địa bàn được Tưởng thị bảo hộ nghiêm ngặt. Nhưng lạ một là, người của Tưởng Mộ Thần dường như… cố tình mở đường, không hề che giấu tung tích của phu nhân, cứ trơ mắt để chúng ta dễ dàng tra ra địa chỉ.”

Hà Đại Nam sững người, nhưng rất nhanh, nụ cười thảm hại nở rộ trên môi anh.

Tưởng Mộ Thần là đang khinh thường anh! Hắn ta cố tình rải mồi, mỉa mai sự ngu xuẩn của anh, để chính anh tự mò đến đó mà chuốc lấy nhục nhã!

Nhưng anh không còn quan tâm được nữa. Thế giới của anh đã ầm ầm sụp đổ. Những lời nói dối của Bối Khê Hoa, sự thiên vị mù quáng của nhà họ Bối, và… sự tàn nhẫn của chính bản thân anh trong suốt hai năm qua hiện lên rõ mồn một như một cuốn phim ác mộng.

Người con gái anh yêu bằng cả sinh mệnh, người đã bất chấp tính mạng để anh, người đã đánh tỳ bà xoa dịu nỗi đau của anh… không phải là Bối Khê Hoa.

Là cô. Là người vợ bần hàn luôn cúi đầu nấu cháo cho anh mỗi sáng. Là người bị anh chỉ thẳng mặt chửi rủa “cưới cô là vì nhận nhầm người”.

Anh đã làm cái quái gì thế này?!

“Tôi đã từng yêu một con chó, nhưng con chó đó lại thích bới rác để ăn.”

“Bảy ngày sau, 9 giờ sáng tại Cục Dân Chính.”

Sự thật sắc bén như hàng ngàn mũi dao lăng trì trái tim anh đầm đìa máu. Cảm giác hối hận tột cùng, xót xa đến mức không thở nổi như một bàn tay vô bóp nghẹt cổ họng anh.

Hà Đại Nam gục xuống bàn, hai tay lấy đầu, đôi vai rộng lớn run lên bần . Tiếng gầm gừ nghẹn ngào, tuyệt vọng của dã thú bị thương vang lên trong căn phòng tĩnh mịch:

“Thanh Nguyệt… anh sai rồi… Thanh Nguyệt!!!”

Anh vùng dậy, điên cuồng lao ra khỏi phòng làm việc. Mặc kệ cơn giông bão đang đến đen kịt cả bầu trời Bắc Thành, Hà Đại Nam đạp chân ga đến mức tối đa. Anh phải tìm cô! Anh phải quỳ xuống cầu xin cô tha thứ, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống này!

Trời Bắc Thành đổ mưa tầm tã, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm đen kịt.

Chiếc Maybach phanh gấp trước cổng lớn của Tứ hợp nhà họ Tề. Hà Đại Nam lảo đảo bước xuống xe, toàn thân ướt sũng, vest đắt tiền nhăn nhúm bám đầy bùn đất. Đôi mắt anh vằn lên những tia máu cạn kiệt hy vọng, lao đến đập cửa ầm ầm.

“Thanh Nguyệt! Mở cửa cho anh! Bối Thanh Nguyệt!!!”

Cánh cửa gỗ nặng nề vẫn đóng im ỉm. Hà Đại Nam quỳ sụp xuống bậc thềm đá lạnh buốt, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trên gương mặt góc cạnh. Sự kiêu ngạo của “Hà thiếu gia” nay đã vỡ nát thành từng mảnh tàn tạ.

“Anh biết hết rồi… Anh biết em mới là người anh năm đó! Anh biết em có vết sẹo trên vai… Thanh Nguyệt, anh sai rồi! Cầu xin em cho anh một chuộc lỗi…” Anh gào thét đến lạc cả giọng.

Đột nhiên, tiếng lạch cạch vang lên. Cánh cửa gỗ từ từ hé mở.

Hà Đại Nam mừng rỡ ngẩng phắt đầu lên. Bối Thanh Nguyệt mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, hờ một chiếc áo len mỏng. Gương mặt cô tĩnh lặng như mặt mùa thu, không có hận thù, không có xót xa, chỉ có sự dửng dưng đến gai người.

“Thanh Nguyệt…” Hà Đại Nam run rẩy đưa tay ra. “Anh đã tra ra sự thật rồi. Là Khê Hoa mạo danh em, là anh có mắt không tròng! Theo anh về nhà đi, nửa đời còn lại mạng sống của anh là của em…”

Bối Thanh Nguyệt nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Cô bình thản trễ một cổ áo, để lộ vết sẹo bỏng lớn nhăn nheo dài từ bả vai xuống tận xương quai xanh.

Hà Đại Nam đồng tử co rút, trái tim như bị ai bóp nát: “Thanh Nguyệt… đau lắm phải không em?”

“Đau chứ.” Thanh Nguyệt áo lên. “Nhưng Hà Đại Nam, anh đang hối hận vì gì? Anh đau lòng vì tôi, hay đau lòng vì vết sẹo này?”

Hà Đại Nam sững sờ.

“Nếu người anh năm đó thực sự là Bối Khê Hoa, thì anh vẫn sẽ chà đạp, sỉ nhục người vợ danh chính ngôn thuận là tôi như hai năm qua thôi.” Giọng cô nhẹ bẫng, dội thẳng một gáo nước lạnh vào chút ảo tưởng cùng của anh. “ chúng ta không phải là hiểu lầm, mà là bản chất của anh quá tàn nhẫn. Anh căn bản không hề biết yêu một con người, anh chỉ yêu cái ân huệ mà người đó mang lại.”

“Không… không phải vậy…” Hà Đại Nam hoảng loạn lắc đầu.

Đúng lúc này, một chiếc ô đen khổng lồ vươn ra, vững chãi che trên đỉnh đầu Bối Thanh Nguyệt. Tưởng Mộ Thần sải bước bước ra, một tay cầm ô, tay kia ném một tệp sơ ướt sũng thẳng vào mặt Hà Đại Nam.

“Hà tổng, thay vì ở diễn vai tình thánh, anh nên về xem lại cái ổ của mình đi.” Tưởng Mộ Thần lạnh lùng cất giọng, mang theo sự giễu cợt của kẻ bề trên. “Nửa tiếng trước, Bối Khê Hoa biết chuyện bại lộ, đã lén dùng con dấu của anh rút sạch 50 triệu tệ quỹ dự phòng của Hà thị, hiện đang ở sân bay chuẩn bị trốn ra nước ngoài cùng gã tình nhân cũ rồi.”

Lời nói của Tưởng Mộ Thần như một nhát búa tạ giáng thẳng xuống đỉnh đầu Hà Đại Nam.

Anh ta trợn tròn mắt, nhặt vội tệp sơ dưới đất lên. trong là ảnh sắc nét từ camera: Bối Khê Hoa ấp một gã đàn ông lạ mặt, trên tay là chiếc vali chứa đầy tài sản của Hà thị.

Bối Thanh Nguyệt cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai. Cô quay lưng bước vào trong, không buồn nhìn anh ta thêm một giây nào nữa.

Sự thật này đã tước đoạt nốt chút sĩ diện và tư cách cùng của Hà Đại Nam. Anh ta không những là một kẻ mù lòa bức tử tình yêu thật sự, mà còn là một thằng ngu nuôi ong tay áo, rước một ả đào mỏ lăng loàn về chà đạp chính ân nhân của mình.

Sự nhục nhã, ê chề và hối hận hòa quyện lại, thành một bàn tay vô bóp nghẹt cổ họng. Hà Đại Nam gục trán xuống bậc thềm đá lạnh ngắt, nghẹn ngào khóc không thành tiếng dưới cơn mưa xối xả của Bắc Thành.

Chín giờ sáng ngày hôm sau.

Bối Thanh Nguyệt mặc một vest trắng thanh lịch, bước ra từ Cục Dân Chính với cuốn sổ ly hôn màu đỏ trên tay.

Cách đó không xa, Hà Đại Nam tiều tụy, câm lặng ký tên. Anh không dám ngẩng đầu lên nhìn cô lấy một lần, chỉ lặng lẽ đứng nhìn cô mỉm cười bước lên chiếc xe Rolls-Royce của Tưởng Mộ Thần, hoàn toàn mất khỏi cuộc đời anh.

Ba năm sau.

Trong một căn hộ chung cư cũ nát, chật hẹp và sặc sụa mùi nấm mốc ở vùng ven Bắc Thành.

Xoảng!

Một chiếc bát sứ bay vèo qua phòng khách, vỡ tan tành trên bức tường cáu bẩn.

“Hà Đại Nam! Đồ vô dụng! Tháng này anh lại bị trừ lương đúng không? Tiền đâu mà mua túi xách cho tôi?!” Bối Khê Hoa đầu rũ rượi, mặc đồ ngủ nhăn nhúm, gào thét như một kẻ điên.

Cô ta không thoát được. Đêm đó ở sân bay, gã tình nhân đã lừa lấy sạch số tiền 50 triệu tệ rồi bỏ trốn một mình. Bối Khê Hoa tay trắng quay về, bị nhà họ Bối (lúc này đã phá sản) từ mặt. Cô ta không còn chỗ bám víu, đành dùng những bí mật bẩn thỉu trong kinh doanh của Hà thị trước để tống tiền, ép Hà Đại Nam phải cưu mang mình.

Còn Hà Đại Nam? Tập đoàn Hà thị vào khủng hoảng, cùng bị Tưởng thị thâu tóm. Hà thiếu gia cao ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một giám đốc chi nhánh quèn, còng lưng gánh những khoản nợ khổng lồ, ngày ngày chịu sự sai bảo của người khác.

Anh ta ngồi sụp trên chiếc sô pha rách, rít một thuốc lá thật sâu, mặc kệ những lời chửi rủa the thé của Bối Khê Hoa lọt vào tai.

Ghê tởm. Mệt mỏi. Uất hận.

Anh ta từng cố đuổi cô ta đi, nhưng cô ta như con đỉa hút máu, hễ mở miệng là dọa sẽ mang bằng chứng trốn thuế năm xưa của Hà thị ra ánh sáng để hai đứa cùng chết. Sự dằn vặt này giống như một bản án chung thân không có ngày ân xá, nhốt hai kẻ cặn bã vào chung một cái lồng chật hẹp, ngày ngày cắn xé lẫn nhau.

Hà Đại Nam vươn tay, cầm chiếc khiển tivi lên để át đi tiếng la hét của Bối Khê Hoa.

Trên màn LCD cũ kỹ đang phát trực tiếp Lễ trao giải Âm nhạc Nghệ thuật Toàn cầu tại Paris.

Dưới ánh đèn lộng lẫy, Bối Thanh Nguyệt mặc một chiếc đính ngọc trai thủ công, tao nhã và rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt. Cô nâng cao chiếc cúp vàng danh giá, nở nụ cười rạng rỡ.

Máy quay chuyển hướng xuống hàng ghế VIP đầu tiên. Thái tử gia Tưởng Mộ Thần mặc âu phục đen tuyền, đôi mắt phượng sắc bén ngày thường giờ phút này chỉ chứa đựng sự dịu dàng và cưng chiều tột độ, kiên nhẫn đứng lên vỗ tay cho vợ mình. Khi cô bước xuống sân khấu, anh lập tức bước tới, cởi áo lên vai cô, cẩn thận đỡ lấy vòng eo đã nhô lên của cô.

Hạnh phúc và viên mãn đến mức khiến người ta ghen tị.

Trong căn phòng tối tăm hôi hám, điếu thuốc trên tay Hà Đại Nam rơi rụng xuống sàn, bỏng rát.

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc, tiều tụy của anh. cùng anh cũng hiểu, cách trả thù tàn nhẫn nhất trên đời không phải là cái chết, mà là để anh sống, sống thật lâu, giữ sự tỉnh táo tuyệt đối để mỗi ngày đều phải đối diện với sự thảm hại của bản thân, và ngước nhìn người con gái mình từng chà đạp đứng trên đỉnh cao hạnh phúc cùng một người đàn ông khác.

Tiếng chửi bới của Bối Khê Hoa vẫn văng vẳng tai, giống như tiếng quỷ dữ vọng về từ địa ngục.

Hà Đại Nam nhắm nghiền mắt lại, chìm trong bóng tối vô tận của nửa đời còn lại.

(Hết)

Tùy chỉnh
Danh sách chương