Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

【Chương 12】

Ba năm trôi qua.

Căn nhà ven giờ phủ đầy dây leo, cây hòe già nở rồi lại tàn, mảnh vườn nhỏ sân lúc xanh mướt lúc lại úa vàng.

Vãn vẫn chìm giấc ngủ sâu.

Tóc bạc trắng một nửa, lưng hơi còng, ánh mắt lại ngày càng trở nên điềm tĩnh.

Anh học cách nấu ăn, học trồng rau, học tất kỹ năng sống mà trước đây anh luôn cần thiết”.

“Vãn Vãn, hôm nay anh món sủi cảo nhân thịt heo bắp cải em thích nhất đây, tiếc em chưa nếm được vị.” Anh vừa đút thức ăn lỏng vừa khẽ : “ sao, đợi em tỉnh lại, anh em ăn mỗi ngày.”

Người hộ lý khuyên anh: “ tiên sinh, anh nên nghĩ bản thân mình một chút. Tình trạng tiểu thư có lẽ…”

ấy tỉnh lại thôi.” ngắt lời, giọng đầy kiên định: “ ấy hứa với tôi mãi mãi ở bên anh mà.”

Hộ lý thở dài, thêm nữa.

Lại một xuân nữa đến, đào ven nở rộ, từng mảng màu hồng phấn rặng mây rớt xuống bên bờ.

đẩy Vãn đi dạo dọc bờ , giống hàng ngàn ngày qua.

“Vãn Vãn, em xem, đào lại nở rồi.” Anh ngồi xổm xuống để thẳng vào mắt : “Em thích xuân nhất, vì em xuân mọi thứ đều có bắt đầu lại từ đầu.”

Anh nắm lấy tay , áp vào má mình:

“Chúng ta bắt đầu lại nhé, có được em? Anh đội trưởng nữa, em còn người lính anh. Anh chỉ , còn em Vãn. Chúng ta sống người bình thường bên bờ này, nuôi một chú c.h.ó, trồng một vườn .”

Nước mắt nhòe đi tầm mắt, anh nhận rèm mi Vãn đang khẽ rung động.

“Anh đợi em, đợi một đời.” Anh thì thầm: “Đây nợ anh thiếu em, Vãn Vãn.”

Gió thổi qua, cánh đào bay lả tả, vương tóc, vai và chiếc xe lăn Vãn.

Một cánh rụng xuống, vương mí mắt .

đưa tay , nhẹ nhàng phủi nó đi.

Sau đó, anh bàng hoàng thấy một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền Vãn.

Một năm sau.

một sân nhỏ ven , một người phụ nữ mặc váy nhí ngồi xe lăn, đầu gối đắp một chiếc chăn mỏng.

Ánh mắt vẫn còn chút đờ đẫn, chậm rãi quay đầu, về phía người đàn ông đang tưới sân.

“Anh… …” khó khăn thốt hai chữ, giọng khàn đặc gần nghe rõ.

Chiếc bình tưới cây tay người đàn ông rơi “choảng” xuống đất.

Anh quay người lại , mấp máy môi chẳng phát âm thanh nào.

Chỉ có giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.

Người phụ nữ anh, rồi chậm rãi, cực kỳ chậm rãi nhếch môi, nở một nụ cười dù nhỏ bé vô cùng rõ ràng.

Gió thổi qua, lá cây hòe già xào xạc đang thầm thì kể về một câu chuyện xưa cũ.

lỗi lầm phải dùng đời để bù đắp.

sự tha thứ cần phải có phép màu mới có xảy .

dù thế nào đi nữa, cuối cùng xuân về.

-HẾT-

Tùy chỉnh
Danh sách chương