Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

12

Hạ Hà nói vậy, Tạ Dữ sững lại trong một thoáng.

Chia tay?

Giải thoát?

Suốt một năm, anh làm một cái bóng thay thế.

Tóc , kính gọng , cổ cài kín đến tận trên cùng.

Không trốn học, không đánh nhau.

Thu lại hết góc cạnh, gắng trở thành “ trai dàng” trong tưởng tượng cô.

Giờ cô nói anh được giải thoát?

Dựa vào cái gì?

Anh có thể nhẫn nhịn làm một cái bóng.

Cô dựa vào cái gì mà nói chia tay là chia tay?

Chỉ vì “bạch nguyệt quang” thanh mai trúc mã cô quay , nên cô nóng lòng đá anh đi?

Tạ Dữ tự thấy mình đủ chuyện.

Từ đầu đến , anh cũng chỉ có tối Lục Thành nước là không nhịn được mà chất vấn cô một .

Kết quả lại đẩy cô xa hơn.

Cô không còn bám lấy anh, không còn sai vặt anh.

Thế nên anh giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, không nhắc đến chuyện “thế thân” nữa.

Vậy mà cô vẫn không cần anh.

Sau đá anh xong, Hạ Hà sẽ đi tìm Lục Thành ?

Cô cũng sẽ làm nũng anh ta?

Nắm tay, ôm ấp, thậm chí hôn anh ta?

Chỉ đến đó thôi, Tạ Dữ bực đến mức gần như phát điên.

Anh không kịp suy , kéo cô vào lòng, mở miệng muốn nói gì đó.

lại cô vùi vào cổ anh, giọng nghèn nghẹn:

“Xin lỗi… những chuyện trước em làm, đúng là khiến anh rất phiền.”

“… Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.”

Tạ Dữ xong, tức đến bật cười.

cùng nghiến răng nói một :

“Được thôi.”

Anh dần dần bình tĩnh lại, :

Chia tay thì chia tay.

Cũng vừa lúc.

Tạ Dữ anh đây đâu phải loại người sẽ mãi tự hạ mình làm kẻ thay thế.

13

Sau đó, cuộc sống tôi dần trở lại quỹ đạo bình lặng.

Tạ Dữ thoát khỏi cô gái phiền phức là tôi, toàn tâm toàn ý lao vào Tạ thị.

Anh dường như bận rộn hơn hẳn, ở trường cũng hiếm thấy bóng dáng.

Cho đến một , tôi vô tình thấy một bản tin được đề xuất.

Bấm vào xem, là tin nhà họ Tạ tuyên bố hủy bỏ hôn ước thương mại đối tác.

tiếp theo gặp lại anh, là ba tháng sau.

Vẫn là thân huých nhẹ tôi, thì thầm:

“Nhìn kìa, là ai?”

Tôi ngẩng đầu.

Tạ Dữ đứng giữa căng tin, cao ráo nổi bật, muốn không nhìn cũng khó.

Anh vẫn nhuộm tóc hồng ánh kim, chỉ là này… trên sống mũi lại đeo kính gọng .

Tôi chỉ liếc một cái rồi dời mắt đi.

Tưởng chỉ là tình cờ.

Không ngờ tối đó, tôi học đến giờ đóng cửa thư viện, lại thấy anh cũng bước ra, trên tay cầm hai quyển sách.

Anh thay quần khác, len xám nhạt phối quần .

Cầm thêm hai cuốn sách, cả người toát ra vẻ dàng, điềm tĩnh.

Nhớ lại đêm chia tay đầy khó chịu, chúng tôi ngầm mà không chào nhau.

mấy sau đó, tôi gần như nào cũng gặp anh ở thư viện.

Anh bắt đầu học hành nghiêm túc, cày điểm GPA.

Chỉ là… chuyện đó không còn liên quan gì đến tôi nữa.

tuần hoặc nghỉ nhà, tôi thường ghé thư viện thành phố gần đó.

Lục Thành cũng hay đến.

Qua lại vài , tôi dần quen anh.

trời tối, anh còn đợi tôi rồi đưa tôi .

Chỉ là mỗi tôi nói chuyện Lục Thành.

Tôi luôn có cảm giác sau gáy lạnh toát, như có ai đang nhìn.

Tôi không để tâm.

sau vẫn đến thư viện thành phố như thường.

mang cốc ra lấy nước, từ xa tôi thấy một bóng lưng mặc chiếc khoác xám giống hệt qua Lục Thành mặc.

Tôi theo phản xạ đó là anh.

Tiến lên vỗ vai, thuận miệng hỏi:

“Lục Thành, anh cũng lấy nước à?”

Người không trả lời.

Chờ nước đầy, tôi nghi ngờ vỗ thêm cái nữa:

“Lục Thành?”

Người đó cùng cũng quay lại.

Dưới ánh đèn, gương quen thuộc lộ ra.

Tạ Dữ.

Mái tóc hồng ánh kim được nhuộm lại thành .

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cổ họng nghẹn lại.

Anh nhìn vẻ sững sờ tôi, chậm rãi nhếch môi cười:

học, hình như em nhận nhầm thanh mai trúc mã rồi.”

14

Chuyện đó kết thúc bằng việc tôi hoảng hốt bỏ chạy.

Vài sau, tôi nhận được thông báo đi ăn liên hoan cùng lạc bộ.

Đến nơi mới phát hiện còn có thành viên các lạc bộ khác.

Tạ Dữ cũng ở đó.

Dù tôi nói hệ thống là bỏ vụ rồi, nó vẫn chưa chịu buông.

Vì vậy tôi vẫn nhìn thấy thanh điểm bực bội trên đầu anh.

Ừm… vẫn đỏ rực.

Tôi dời mắt, chọn chỗ ngồi cách xa anh.

Tiệc được một nửa thì có người đề nghị chơi thật hay thách.

Tôi bị kéo vào chơi mấy ván.

Lúc đầu còn may, không trúng tôi.

sau đó thì trúng phải “thách”.

Lá bài yêu cầu phải hôn một người tại chỗ.

Có người biết chuyện giữa tôi và Tạ Dữ, ánh mắt lướt qua lại giữa hai chúng tôi.

tôi không nhìn anh.

Chỉ cầm ly rượu lên:

“Tôi tự phạt ba ly.”

cũng thấy thử thách hơi quá, không nói gì.

sau, tôi lại bị ép thêm mấy ly.

Tiệc tan, tôi hơi choáng.

đỡ tôi, hỏi:

“Ai chưa uống rượu? Đưa Tiểu Hà .”

Đang nói thì có người bước tới, đỡ tôi khỏi tay .

tôi gọi điện cho thân từ trước, nên vùng ra:

“Không cần đâu, có người đến đón rồi.”

Người khựng lại, cười nhạt:

“Ai đón em? Lục Thành à?”

Tôi hơi lơ mơ, “ừ” một tiếng.

Người đó liền nắm tay tôi, cúi xuống, giọng đi:

“Anh đây, Lục Thành. Đi, anh đưa em .”

Tôi nheo mắt nhìn người trước .

khoác xám, tóc , đôi mắt sau lớp kính nhìn tôi không chớp.

Mùi gỗ quen thuộc thoảng qua.

Theo bản năng, tôi yên tâm đi theo.

Đi được một đoạn, tôi mới nhớ anh vừa nói mình là Lục Thành.

Tôi dừng lại, tỉnh táo hơn một chút, nhìn kỹ gương .

Rồi lắc đầu, thành thật:

“Không đúng… anh không phải Lục Thành.”

Lời vừa dứt, người trước bỗng như mất kiểm soát, nghiến răng:

“Tại không thể là anh?”

“Kiểu tóc, quần , phụ kiện, khác chỗ nào?”

“Hồi nhỏ anh cũng từng gặp em, dựa vào cái gì em chỉ coi cậu ta là bạch nguyệt quang?!”

Bộ não say rượu tôi bị chuỗi hỏi đó làm đứng máy.

Tạ Dữ như ra điều gì, chợt :

“Anh biết rồi… vì anh không đủ dàng?”

Anh kéo tôi vào góc cầu thang vắng người.

Nâng tôi lên, cúi xuống, sống mũi khẽ cọ vào má tôi.

Giọng trầm thấp tình lại.

Anh làm ra vẻ dỗ dành:

“Tiểu Hà bé con… em cũng thử anh một chút đi, được không?”

15

Tôi bị anh dỗ đến mức đầu óc quay cuồng.

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, tôi còn tưởng chúng tôi vẫn như trước , chưa từng chia tay.

Thế nên tôi trực tiếp ngẩng đầu hôn anh một cái, đáp lại:

“Người em từ đầu đến đều là anh mà.”

Yết hầu Tạ Dữ khẽ động, bàn tay siết chặt lấy tay tôi, như thể nắm được chút yêu thương anh vừa “trộm” được.

Rồi anh lại tự giễu mà hạ mắt xuống:

“Quả nhiên là say quá rồi, coi anh thành Lục Thành.”

“Nếu không có thể anh được.”

Tôi giữ chút tỉnh táo, đó.

Khó hỏi lại:

“Tạ Dữ, anh nói gì vậy?”

“Em hôn anh, liên quan gì đến Lục Thành?”

này anh thật sự sững lại.

“Hôn… anh?”

“Tại hôn anh?”

Tôi đáp rất tự nhiên:

“Vì chứ .”

Anh vẫn không buông tha:

cái gì? Bộ đồ này à?”

Tôi mà thấy vô lý.

anh lại vậy?

Dù đầu óc quay cuồng, tôi vẫn giải cho rõ:

“Không liên quan gì đến quần cả. Em anh, chính là con người anh, chưa?”

Lời vừa dứt, anh im lặng rất lâu.

Đúng lúc đó, hệ thống trong đầu tôi hét lên:

【Ký nhìn kìa! Điểm bực bội anh ta giảm một nửa rồi!!】

Tùy chỉnh
Danh sách chương