Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Năm ba liên với Hoắc Chuẩn.

Tôi còn là gái t r i n h.

chồng hứa hẹn: “Cứ mang thai là cho 500 triệu tệ (khoảng 1.700 tỷ VNĐ).”

Vì tiền, tôi h ạ thuốc anh ta.

quả, Hoắc Chuẩn đi thâu đêm suốt rồi đi tu làm hòa thượng .

Đám anh em của anh ta cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình.

“Anh Chuẩn có người trong lòng rồi, có cởi sạch ra thì lắm cũng chỉ là một nhỏ ‘liếm cẩu’ mà .”

Tôi tức không chịu nổi, lái xe đ â thẳng vào xe Hoắc Chuẩn.

Không ngờ lại xảy ra chuyện hoán đổi thân xác với anh ta.

Vừa mở mắt ra.

Bác sĩ riêng của anh ta nhìn tôi, gào lên chói tai:

“Hoắc Chuẩn, bớt nghĩ vợ cậu một chút thì cậu chếc à?!”

“Tháng này là lần mấy cậu tự làm mình phát tì n h rồi hả!”

Tôi cúi đầu nhìn xuống, phần thân dưới đã hóa thú thành một chiếc rắn.

Chóp đang quấn chặt lấy một chiếc váy nhỏ mà tôi đã làm mất từ lâu.

1

Thực ra tôi chỉ muốn hù dọa Hoắc Chuẩn một chút .

Không ngờ tuyết rơi quá .

Xe của tôi bị trượt bánh, đ â thẳng vào chiếc xe anh đang lái.

Trong nháy mắt, tôi mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại lần .

Có người đang gào lên bên tai.

“Hoắc Chuẩn, bớt nghĩ bảo bối nhà cậu một chút thì cậu chếc à?!”

“Tháng này là lần mấy cậu tự làm mình phát tì n h rồi!”

“Ông đây thật sự phục cậu rồi đấy, người ta chẳng qua chỉ gọi tên cậu trong mơ , ai không biết còn tưởng ấy vò nát ‘của quý’ của cậu rồi không bằng, có tới mức rạo rực không?”

Tôi cúi đầu nhìn.

Một chiếc rắn màu hồng siêu dày đang cuộn tròn dưới thân, còn đang quấn lấy một chiếc váy nhỏ.

Chếc tiệt, tôi sợ rắn nhất…

Trước khi ngất đi lần , tôi tự nhủ với bản thân: Đây là mơ .

Khi mở mắt ra lần , là căn của Hoắc Chuẩn.

Trước mắt là vị bác sĩ riêng của anh ta.

Anh ta lải nhải không ngừng.

“Tôi phục sát đất , cậu muốn bị làm thành rắn khô gửi đến thí nghiệm nghiên cứu lắm đúng không?”

Anh ta liếc nhìn xuống chỗ đó.

“Đúng là c ầ thú, sung sức cơ chứ.”

kiếp, cái váy bị cậu làm cho tơi tả như kiểu mốt tua rua rồi kìa.”

Tôi nén nỗi sợ hãi, nhìn xuống lần .

Chiếc váy nhỏ bao bọc lấy một đang phập phồng dữ dội.

Hoa văn trên váy rất quen thuộc.

Hình như là bộ váy đặt may riêng cho lễ kỷ niệm trường năm tôi học lớp 11.

Thịnh Dự giơ ống tiêm lên, đẩy hết không khí ra ngoài.

“Lờn thuốc rồi, không tiêm ba mũi ức chế thì không xuống nổi đâu.”

“Cứ tiêm tiếp đi, cẩn thận đoản mệnh đấy.”

“Dũng cảm lên chút đi, tỏ tình đi chứ, biết đâu ấy không ghét cậu thì sao?”

Tôi ngước mắt hỏi Thịnh Dự: “Tỏ tình với ai?”

Dù sao thì, tôi cũng đâu có ghét Hoắc Chuẩn.

Anh ta tặc lưỡi, lườm tôi một cái: “Còn ai vào đây ?”

“Cái trăng ’ vừa xinh đẹp, dịu dàng, đáng đến nổ tung của cậu chứ ai.”

Chất lỏng màu vàng nhạt dần dần được đẩy vào theo ống tiêm.

Tôi tự giễu cười thầm.

Hazzz, quả nhiên là tôi nghĩ nhiều rồi.

Váy là đồng phục biểu diễn tập thể năm lớp 11, trăng của Hoắc Chuẩn chắc chắn cũng có một chiếc.

Chiếc váy kia của tôi chắc là đã mất thật rồi.

Thuốc nhanh chóng phát huy tác dụng.

Tôi lại rơi vào ngủ sâu.

2

Ý thức dần quay trở lại.

nắng rất chói mắt, tôi đưa mu bàn tay lên che.

Tống Quỳ Quỳ vừa vặn đẩy cửa bệnh bước vào.

Thấy tôi, mắt cậu ấy rực lên.

“Bảo bối, cuối cậu cũng tỉnh rồi!”

Cậu ấy tiến lại gần: “Cậu có biết mình đã ngủ lịm đi bao lâu không? Mãi mà không chịu tỉnh.”

Tôi cử động cơ thể mềm nhũn của mình.

Lẩm bẩm: “Hình như vừa mơ một mơ.”

Một mơ rất kỳ lạ.

ở trong bệnh sao?”

Cậu ấy nghi hoặc nhìn tôi: “Chắc chắn rồi, cứ rảnh là lại đến đây trông cậu.”

Tôi lại hỏi: “Hoắc Chuẩn đâu? Anh ấy có sao không?”

Vẻ mặt Quỳ Quỳ sa sầm xuống.

“Anh ta thì có việc gì được chứ, chỉ xuất hiện đúng cái ngày đưa cậu vào viện . Hai người sao ? Sao cậu lại bị t a i nạn xe?”

Tôi cụp mắt xuống, không nói gì.

“Bộ ‘chiến bào’ đưa cậu không có tác dụng à?”

Tôi nở một nụ cười khó coi.

“Ừ.”

đã cởi đến mức như diễn show Victoria’s Secret rồi.

Kinh Thành đón trận tuyết nhất trong vòng mười năm qua, giao thông đình trệ.

Thiên thời địa lợi chỉ thiếu nhân hòa.

“Rồi sao ?” Quỳ Quỳ gặng hỏi.

Tôi đáp: “Anh ta đi chùa Giới Đài ngay trong đêm, xuất gia tu hành nhưng để tóc.”

Chưa đợi Quỳ Quỳ nổi hỏa.

Tôi trực tiếp luận:

đã đ â anh ta.”

Cậu ấy tặc lưỡi hai tiếng: “… Đáng đời.”

“Đàn ông chỉ khi treo trên tường mới chịu yên phận .”

Điện thoại rung liên tục.

Tôi cầm lên, xem tin nhắn.

Không biết ai lỡ tay kéo acc phụ của tôi vào một nhóm mới.

Tôi nhìn thấy một cái tên quen thuộc.

Sầm Lam.

trăng của Hoắc Chuẩn.

3

Trong nhóm đang spam tin nhắn liên tục.

[Công nhân lò hơi đại viện]: “Nữ thần, chào mừng cậu nước!”

“8 giờ tối nay, chỗ cũ, tụi này mở tiệc tẩy trần cho cậu.”

[Thường xuyên đi ở hồ Nhạn Thê nhưng toàn móm]: “Cậu phải bù đắp cho anh Chuẩn thật tốt vào đấy.”

[Bạn xe khu CS]: “Sao ?”

[Thường xuyên đi ở hồ Nhạn Thê nhưng toàn móm]: “ nhỏ bám nhà anh ấy điên rồi, rạng hôm kia lái xe đ â anh Chuẩn.”

[Bạn xe khu CS]: “Sao ông biết? Chuyện này chẳng nghe thấy phong thanh gì .”

[Thường xuyên đi ở hồ Nhạn Thê nhưng toàn móm]: “Anh trai hai của tôi tiếp nhận vụ này, chắc anh Chuẩn thấy mất mặt nên bảo anh tôi dìm tin xuống rồi.”

[Bạn xe khu CS]: “Vãi thật, có phải nghe tin chị Sầm sắp nên phát điên không?”

“Có khả năng đấy, bụng dạ ba năm không có động tĩnh gì, sắp bị tống khứ ra khỏi cửa rồi còn đâu.”

Màn hình ngày càng náo nhiệt.

Tất đều đang bất bình thay cho Sầm Lam.

“Những năm tháng anh Chuẩn và chị Sầm bên nhau, chúng ta đều nhìn thấy rõ .”

“Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, quả bị nhỏ bám nghèo kiết xác kia nẫng tay trên. Anh Chuẩn tốt bụng tài trợ cho ta đi học, ta lại chỉ muốn leo lên giường anh ấy!”

Thấy sắp cãi nhau đến nơi.

Sầm Lam mới chịu ngoi lên.

“Vừa xuống máy bay, nhiều tin nhắn quá đi mất.”

“8 giờ gặp nhau ở chỗ cũ nhé.”

[Bạn xe khu CS]: “Tụi tôi và anh Chuẩn đợi cậu!”

[Nông dân Thuận Nghĩa]: “Không đúng nha, mọi năm vào ngày này anh Chuẩn đều bận mà, hình như là kỷ niệm ngày cưới?”

Đúng vậy.

Ngày kỷ niệm của chúng tôi.

Những năm trước đều nhau trải qua.

Trên màn hình, avatar của Hoắc Chuẩn hiện lên thông báo đỏ.

Tôi ấn vào.

Thấy anh nói: “Xin lỗi, tối nay có việc đột xuất, sau này anh sẽ bù đắp sau.”

Sầm Lam cũng nhắn một vào nhóm: “A Chuẩn rồi sao?”

“Anh ấy chưa từng nói với tôi nha.”

Trong nhóm cười hô hố.

Mọi người dường như đều hiểu ra điều gì đó.

thì còn nói gì , anh Chuẩn bị ép buộc .”

“Chị Sầm à, anh Chuẩn chỉ là diễn kịch , nên mới không nói với chị.”

“Chứ còn gì , Hoắc mong cháu đến phát điên rồi, treo thưởng hẳn 500 triệu tệ, nhỏ bám kia dùng hết mọi thủ đoạn không hạ gục được anh Chuẩn, điều này chẳng phải đã nói lên tất rồi sao…”

Mọi xung quanh trở nên im ắng lạ thường.

Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ.

4

“Chúc mừng sinh nhật!”

Quỳ Quỳ không biết lấy đâu ra một chiếc bánh kem nhỏ.

Nến làm bằng socola.

Rất đáng .

“Ngây người ra đó làm gì? Bác sĩ bảo có thể xuất viện rồi, sinh nhật vui vẻ nhé bảo bối.”

Sinh nhật của tôi.

Ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi.

Lần đầu tiên Hoắc Chuẩn vắng mặt.

Tôi nghĩ.

Tôi đã chìm đắm trong mộng đẹp này quá lâu rồi.

5

Thỏa thuận ly được soạn thảo rất nhanh.

Ngay khi tôi vừa có ý định đó.

Quỳ Quỳ đã gọi điện cho một người bạn quen biết.

Nhưng cậu ấy thấy kinh ngạc.

“Bảo ly là ly sao? Cậu nỡ à?”

Có không nỡ đến mấy thì cũng chỉ là một .

Cậu ấy dừng lại một chút rồi nói: “Thực ra từng nghĩ hai người có thể ở bên nhau rất lâu.”

Cậu ấy bóp bóp cổ tay tôi.

“Hồi còn đi học, nhìn thấy cậu đều thấy sợ, sao một người có thể gầy đến .”

“Cứ tưởng cậu không sống thọ nổi.”

“Hồi đó, Hoắc Chuẩn làm rất tốt.”

Tôi cụp mắt, đắng chát gật đầu.

Càng trưởng thành, anh ấy càng rời xa tôi.

Dường như tất mọi chuyện trước đây đều chỉ là ảo giác.

6

Tôi mang bệnh yếu bẩm sinh từ trong bụng .

Hồi nhỏ, gia đình còn khá giả, một đứa ốm yếu như tôi cũng miễn cưỡng sống qua ngày.

thêm một chút.

Ba tôi ngoại tình.

ai đường đi” quả thật rất hợp với ông ta.

Ông ta người phụ nữ nào, thì cũng tiện thể của người phụ nữ đó.

Ông ta hận tôi.

tôi cũng trở nên không quan trọng.

Quỹ từ thiện của nhà họ Hoắc đã tài trợ cho rất nhiều người.

Tôi là một trong số đó.

Trong suốt một khoảng thời gian dài, đối với tôi mà nói…

Hoắc Chuẩn chỉ là một người xa lạ tốt bụng.

Bước ngoặt xảy ra vào một đêm giữa mùa hạ.

Hôm đó là sinh nhật Hoắc Chuẩn.

Lần đầu tiên tôi không cần thiệp mời.

Tôi muốn tự mình đến chúc mừng anh.

Dù sao thì việc tôi có thể sống đến tuổi thiếu niên, ở một mức độ nào đó, cũng là nhờ ơn anh.

Biệt thự rất .

Tôi ôm theo một đống đồ đan bằng tre, co ro ngồi ở một góc.

Gần như không có cảm giác tồn tại.

Sau đó không biết buổi tiệc tiến hành đến đoạn nào.

Đèn bỗng tắt hết.

Chiếc bánh sinh nhật cao hơn chục tầng, dưới nến trông ngọt ngào đến ngấy.

Trong mờ tối, Hoắc Chuẩn bước lại gần tôi.

Anh khẽ lên trán tôi.

nến nhảy múa bên gò má anh, khiến tôi có cảm giác như đang nhìn thấy thần tiên.

“Xin lỗi nhé, tôi bị mất trí nhớ rồi.”

“Họ nói em là bạn gái của tôi. Em rất đáng , xem ra gu của tôi cũng tốt đấy.”

Tôi đứng sững.

Trong giọng nói của anh có một chút run rẩy khó nhận ra.

“Tôi nhận nhầm người rồi sao?”

Khoảnh khắc đó.

Lòng tự trọng mà tôi cố giữ bao năm, lớp vỏ bọc mong manh của mình…. đều tan thành mây khói.

Tôi mặt dày gật đầu.

Ngay sau đó, đèn trong bỗng rực.

căn bật lên những tràng cười.

Tôi nhìn phía người đứng đầu đám đông.

Anh ta cười :

“Ha ha ha ha, tôi thắng cược rồi!”

“Tôi đã nói nhỏ quê mùa này muốn leo lên giường mà!”

Người thua cược tiếc nuối nói:

“Đã là sinh viên nghèo rồi mà còn không biết giữ chút thể diện, không biết tự lượng sức mình à? kiếp, tôi còn đặt cược nhiều như cơ!”

Tiếng người ồn ào như sóng biển.

Ầm ĩ, dồn dập, đổ ập xuống đầu tôi, khiến tôi nghẹt thở.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Chuẩn.

Đôi mắt sâu thẳm, như một hồ nước không thể nhìn thấu.

“Xin lỗi.”

Lời xin lỗi của tôi vụng đến đáng thương.

Hoắc Chuẩn bật cười, chỉ xoa rối tóc tôi.

“Đi , bạn gái.”

“Đừng để ý bọn họ, nhàm chán lắm.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương