Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Thung lũng cô từng trúng đạn lạc, bức tường chướng ngại vật cô từng ngã gãy xương quai xanh, trước cổng cục dân chính cô cười tươi giơ tay chữ V nhận sổ kết .

Họ tìm đến quán bánh trôi lâu đời cô khen ngon, đến chùa Tây Sơn cô đến mỗi dịp sinh nhật.

Họ muốn tìm lại một chút bóng hình của cô ở những đó. Nhưng thứ họ tìm thấy, chỉ là sự muộn màng của chính mình.

Từng có người khuyên Cố nên nhìn về phía trước, anh nhìn đám hướng dương chưa nở hoa ngoài sổ nói: “Tim tôi chôn cùng cô ấy ở Tây Sơn .”

Sự hối hận, sự bù đắp, sự “truy thê” của họ đều đã trở thành những sai biệt thời gian vô nghĩa nhất trên đời này.

Bởi vì người mà họ muốn đuổi theo, từ lâu đã ở một múi giờ khác, sống những tháng không có họ.

thực. Mười bảy tháng sau.

Sau xuất viện, tôi dùng số tiền thưởng mở một phê chủ đề bắn cung.

tên là “Chiêu Quy”, lấy ý nghĩa “ Chiêu Ninh trở về, bình an hỷ lạc”.

nằm cuối một con ngõ đầy cây ngô đồng ở khu phố cổ, trước treo chiếc chuông bằng tre tôi tự mài, sân sau có ba làn bắn cung đơn giản cho khách quen chơi.

Tôi không là Khương Chiêu Ninh bị nhốt trong cuốn truyện cẩu huyết, cắt nát lòng tự trọng để dâng hiến cho nhiệm vụ công lược .

Tôi chỉ là Khương Chiêu Ninh.

Một Khương Chiêu Ninh từng suy tim, đã thay van tim, phần đời lại không phải lấy lòng bất cứ ai.

Lúc rảnh rỗi, tôi ngồi sau quầy pha phê, nhìn nắng xuyên qua rèm sáo thành từng vệt. Đôi tôi cũng nhớ về trong sách, nhớ về Khương Tu Cố .

Giống như vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết mượn từ người khác, trang đã rách, tình tiết đã phai. Khép sách lại, không tơ vương.

Tôi cứ ngỡ duyên nợ với đó đã đứt sạch từ khoảnh khắc tôi nhảy ra khỏi chiếc Jeep. Cho đến một buổi chiều thu, đón hai vị khách đặc biệt.

Hôm đó không có lớp dạy, trong ngõ rất yên tĩnh. Tôi đang ở sân sau phân loại bia bắn mới nhập về, nghe tiếng chuông reo bèn lau tay vén rèm ra. tôi khựng lại tại chỗ.

Trước là hai người đàn ông. Một người mặc áo khoác chiến thuật màu xám đậm, vai thẳng tắp, giữa lông mày đọng lại vẻ mệt mỏi không tan – là Cố .

Một người mặc đồ thường lập lĩnh màu đen, hai bên thái dương đã lốm đốm bạc, đáy mắt là sự kiệt quệ sau vượt núi băng rừng mà không có dừng chân – là Khương Tu.

Họ nhìn tôi, như nhìn một đống tro tàn không thể cháy lại. Tôi cúi mắt, cầm bình pha phê lên, giọng nói bình thản: “Hai vị uống ? Americano, Latte hay phê pha thủ công?”

Một câu hỏi xã giao như vạch ra một dòng sông ranh trước chân họ.

Môi Khương Tu run rẩy, anh ấy từng về phía quầy bar, đưa tay định chạm cánh tay đang xắn tay áo của tôi: “Chiêu Ninh… là em phải không. Thật sự là em…”

Tôi nghiêng người đặt phễu lọc bồn rửa, né tránh ngón tay anh ấy: “Tiên sinh nhận nhầm người . Tôi tên Khương Chiêu Ninh, là chủ này, không phải ai khác.”

Không có sự xúc động của người gặp lại, không có sự né tránh mang theo thù hận. Chỉ là sự phủ nhận bình thản, mang tính công việc.

Bàn tay Khương Tu khựng lại giữa không trung. Đốm lửa vừa nhen nhóm trong hốc mắt anh từng chút một lịm đi thành tro tàn.

Anh nhìn tôi, giọng như bị giấy nhám chà qua: “Chiêu Ninh, anh biết em vẫn trách anh. Trách anh lúc đó không bảo vệ em, trách anh đem thẻ bài tặng cho Thanh Gia, trách anh nói em ‘đáng đời’… Anh sai . Anh thật sự sai . Em tha lỗi cho anh, có không?”

Nói đoạn, gối anh khuỵu xuống, định quỳ ngay trước mặt tôi. Tôi đưa tay đỡ lấy khuỷu tay anh: “Tiên sinh, tôi không quen biết anh. Tôi không có anh trai, cũng chưa từng chịu uất ức . này mở hơn một năm, khách quen đều biết chủ quán là một người rảnh rỗi vừa thay van tim, tháng trôi qua rất bình lặng. Không xin lỗi, cũng chẳng tha thứ.”

Cố đến phía bên kia quầy bar. Anh gầy đi hẳn hai vòng so với ký ức, quầng thâm dưới mắt sâu không thể tan.

Anh rút từ túi áo trong ra cuốn sổ kết đã nát cả mép bìa, nhẹ nhàng đặt lên mặt quầy: “Chiêu Ninh. Đây là sổ kết của chúng ta. nhận sổ em cười rất vui. Anh nghiêm mặt, thực ra trong lòng không hề ghét bỏ. Sau này anh đã nộp đơn hủy , là anh khốn nạn. Nhưng với anh, cuộc nhân này chưa bao giờ chấm dứt. Em là vợ anh. Trước đây là vậy, sau này cũng . Em có thể… nhìn anh một lần không?”

Tôi nhìn cuốn sổ đó. Màu đỏ táo đã mòn vẹt bạc phếch, nhưng nụ cười của người con gái trong ảnh vẫn vẹn nguyên như mới.

Tôi đẩy cuốn sổ lại: “Tiên sinh, cuốn sổ này đối với tôi chỉ là một trang văn kiện đã quá hạn. Khương Chiêu Ninh của đó đã chết cái đêm mà các anh bỏ mặc cô ấy một mình ngoài . Tôi của bây giờ chỉ là chính tôi, không liên quan đến nhà họ Cố, đến đội đặc nhiệm hay cuốn sách kia . Không có hận, cũng không có tha thứ. Chỉ là không liên quan thôi.”

Đốt ngón tay Cố siết cuốn sổ đến trắng bệch. Anh há miệng, cuối cùng không thốt nên lời. Khương Tu cũng vậy. Họ đứng trong tôi rất lâu.

Từ lúc nắng xế về tây đến màn đêm phủ kín. Họ nhìn tôi pha phê cho khách, nhìn tôi điều chỉnh dây cung cho một cô bé mới học, nhìn tôi lau chùi dãy cung mua từ chợ đồ trước đóng .

Họ nhìn góc nghiêng bình thản của tôi, nhìn độ cong nhàn nhạt không chút gánh nặng khóe môi tôi.

Cuối cùng họ cũng hiểu ra: Hóa ra những không có họ, tôi sống tốt đến . Tốt đến mức sự xuất hiện của họ trở thành một sự làm phiền.

Chín giờ rưỡi, tôi kéo cuốn xuống. Cố đặt cuốn sổ kết nhẹ nhàng bên cạnh chậu hoa ngoài .

Khương Tu tháo tấm thẻ bài đã hàn lại từ cổ tay, đặt cạnh cuốn sổ.

Họ nhìn tôi lần cuối quay lưng màn đêm ngõ. Bóng lưng hiu quạnh, như hai tấm bia mộ không tìm thấy đường về.

Tôi cúi người nhặt cuốn sổ tấm thẻ bài lên. Đứng cạnh thùng rác ngõ một lát, vứt chúng trong.

Tiếng kim loại va đáy thùng kêu khẽ một tiếng khô khốc. Tôi quay người đi ngược trở lại. đêm thổi qua lá ngô đồng, chuông kêu lanh lảnh.

Tôi ngẩng nhìn trời. Khương Tu. Cố . Kiếp này, tôi – Khương Chiêu Ninh, bình an hỷ lạc, không vướng bận . Những các người nợ tôi, không trả . Cũng không tìm .

Từ nay núi cao nước xa không hẹn gặp lại. qua ngô đồng, mỗi người tự bảo trọng.
-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này mình từ phần mềm dịch.

truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa làm giàu từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có làm liền 1 bộ truyện mới

🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương