Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
Anh đẩy cửa bước , sân trống trải vắng lặng.
còn linh đường chưa tháo dỡ.
Tấm ảnh đen trắng đặt chính giữa, nội hiền từ nhìn về phía trước.
Phó Hàn Thanh đứng sững lại, tay chân toát.
nội…
Mất sao?
Là từ khi nào?
Đêm đó…
Cuộc gọi đó…
“ sắp không qua khỏi … cầu anh giúp liên hệ Trần lão…”
Tiếng tôi gào khóc lại vang đầu anh.
Phó Hàn Thanh quỳ sụp xuống đất, vung tay tát mạnh mặt mình một .
“Tôi mẹ nó… rốt cuộc đã làm gì vậy?!”
Anh phát điên gọi tôi, nhưng đầu dây bên kia vang âm thanh lùng:
“ lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không tồn tại.”
Anh lảo đảo quay về căn nhà tân hôn hai người.
Nơi từng khiến anh cảm ấm áp và bình yên, giờ đây như một lồng sắt lẽo khổng lồ.
Anh cố tìm một chút dấu vết tôi từng lại, bất kỳ manh mối nào anh biết tôi đã đâu.
Lật tung mọi ngóc ngách, góc sâu két sắt phòng làm việc, anh tìm một xấp phiếu dày cộp.
Từng tờ đều kẹp ngay ngắn, thẳng thớm.
Người nhận: 【Trường Tiểu học Hy vọng Đại Lương Sơn】.
Người quyên góp ký tên: 【Lâm Phong 】.
Thời gian kéo dài suốt năm năm.
Mỗi một lần đều trùng khớp với những ngày anh ca ngợi Bạch Vi “giản dị, hy sinh”.
“Bạch Vi đúng là gái tốt, lương thấp thế còn tiết kiệm mua sách bọn nhỏ.”
“Bạch Vi nói trường cần sửa sân, định dùng hết tiết kiệm đóng góp.”
Thì …
Thì ngôi trường Bạch Vi dạy, sân vận động, thư viện…
Tất đều do một tay Lâm Phong quyên góp xây dựng!
Người anh vẫn nghĩ là “thiên sứ nhân hậu” Bạch Vi.
Thật là đang hút máu Phong từng chút một, dùng ấy đóng vai người tốt, quyến rũ chồng ấy!
Tay Phó Hàn Thanh run đến mức không cầm nổi giấy.
Hối hận như sóng lũ, nhấn chìm người anh.
Anh quỳ rạp dưới đất, ôm đống giấy , khóc đến tê tâm liệt phế.
Nhưng lần .
Không còn ai lau nước anh nữa.
Hai năm sau.
Biên giới xảy thảm họa nghiêm trọng, tình hình hỗn loạn.
Phó Hàn Thanh chủ động , dẫn đội vận vật tư y tế đến vùng dịch.
Tất mọi người đều ca ngợi Thiếu tá Phó nghĩa khí dũng cảm.
riêng anh biết, anh … là tìm tôi.
Hai năm nay, anh vận dụng mọi mối quan hệ, khắp nơi dò hỏi tin tức về tôi.
Cuối cùng, danh sách nhận vật tư, anh tên quen thuộc ấy.
chiếc lều y tế dã chiến tạm thời.
Tôi đang khâu vết thương một bệnh nhân.
Khi Phó Hàn Thanh xông , tôi đang mặc blouse trắng dính đầy máu, đeo khẩu trang, ánh chuyên chú và lùng.
Dù đôi , nhưng anh lập tức nhận tôi.
“Tiểu !”
anh đỏ hoe, bất chấp tất lao tới định ôm tôi.
“Đứng lại!”
Vệ binh bên cạnh tôi lập tức ngăn lại.
9
Tay tôi không hề dừng lại, vẫn điềm tĩnh thắt nút, cắt sợi khâu.
Lúc mới ngẩng đầu , nhạt liếc anh một .
Như thể đang nhìn một người qua đường hoàn toàn xa lạ.
“Đồng chí , mời xếp hàng.”
Giọng tôi khàn đặc, nhưng lại đầy xa cách.
Phó Hàn Thanh toàn thân run rẩy, giọng cũng lạc :
“Tiểu … là anh… Hàn Thanh đây … Anh sai … thật sự sai …”
“Anh , về nhà với anh .”
“Chuyện … anh có lỗi với , cũng có lỗi với …”
Tôi tháo găng tay dính máu, ném thùng rác y tế.
Ánh vẫn bình thản, không gợn sóng.
Lúc , rèm lều bị vén .
Một người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt, diện trang phục dân tộc bước .
Là Bạch Vi.
ta viện lý do “biểu diễn văn nghệ thăm hỏi bộ đội”, nhất quyết theo đoàn vận vật tư tới đây.
Nhìn cảnh Phó Hàn Thanh khom lưng cầu tôi, ánh Bạch Vi tràn đầy ghen tị, gần như muốn nổ tung.
ta không ngờ, tôi đã trốn đến nơi heo hút thế , vậy Phó Hàn Thanh vẫn tìm .
“Ôi chao, choáng quá…”
ta lại giở chiêu cũ, đưa tay ôm trán, mềm nhũn định ngã người Phó Hàn Thanh.
“Không khí ở đây loãng quá, bị phản ứng cao nguyên …”