Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :

【Chương 8】

Là Dương Khải, đỏ ngầu trừng tôi, gào .

Tôi nhìn anh ta với vẻ không thể tin nổi, không khỏi nhíu mày, anh ta đang quát tôi ?

Dương Khải bật dậy khỏi mặt đất, “Giang Lai, đừng làm loạn nữa được không?”

cũng là anh, thế nào cũng nên có lễ phép với chứ!”

“Chẳng lẽ đến giáo dưỡng này cũng không có ?!”

Tôi cười.

anh ta đối xử với tôi thế nào anh ta không không thấy, giờ lại bắt tôi có giáo dưỡng?

“Anh lấy tư cách gì với tôi?”

“Dương Khải, tôi tay với anh rồi, anh đâu tôi, liên quan gì đến tôi?”

Tôi lạnh lùng , thậm chí còn thấy Dương Khải có não tàn.

Nổi giận cách vô lý.

Dương Khải lại vẫy tay mạnh, “ tay là do đơn phương đề xuất, anh không !”

“Anh không cũng !”

Tôi gầm , tôi thật sự quá nể mặt gia đình này rồi, mới cưỡi tôi!

Dương Khải sững , ánh nhìn tôi cuối cùng cũng lộ sợ hãi.

Anh ta nuốt nước bọt, ánh yếu thế nhìn tôi.

“Vậy nể tình trước đây, anh xin , tha cho anh lần này được không?”

chỉ là lớn tuổi, không hiểu pháp luật, nhưng không có ác .”

Dương Khải vẫn còn đang cầu xin cho cha mình.

Tôi cạn cười, “ trai anh Dương Minh rồi còn muốn kéo tôi về nhà sinh con cho hắn, đó gọi là không có ác ?”

ấn tôi xuống, muốn tôi quỳ dập , đó gọi là không có ác ?”

“Dương Khải, trước đây tôi không nhận anh có vấn đề về óc nhỉ?”

xong, tôi trực tiếp lướt qua ánh tức giận bất lực của Dương Khải, chí của tôi báo cảnh sát, tiện thể cho trực thăng đi hết.

Tôi rút lui rồi, vốn dĩ không nên gây động tĩnh lớn như vậy.

Cái thiết gọi khẩn cấp đó cũng là lãnh đạo đưa cho tôi dùng trong trường hợp bất đắc dĩ, hôm nay nếu không đe dọa đến an toàn cá nhân, lại không thể dễ dàng tay, tôi cũng sẽ không bấm nó.

Cảnh sát đến rồi, không hai liền đưa Dương Lại Tử đi.

Trước khi đi, Dương Lại Tử còn buông hung hăng với tôi.

“Chẳng chỉ là đi tù thôi , đợi ông đây vẫn là hảo hán!”

“Xúc phạm cán bộ nhà nước, nhiều nhất cũng chỉ phạt tôi mười ngày nửa tháng, đợi tôi , bồi thường phát, ông đây vẫn có có tự do!”

Nghe ngu xuẩn đó của lão, tôi suýt bật cười.

“Dương Lại Tử, xin lỗi, quên cho ông , khoản đó e là ông không lấy được đâu.”

“Quy hoạch đường lần này là do tôi phụ trách, bồi thường hoàn toàn là bịa đặt, là Dương Khải muốn dùng thân phận của tôi kiếm cho gia đình các , bây giờ chúng tôi tay rồi, anh ta công cốc rồi.”

“Cho dù chúng tôi không tay, nguyên tắc như vậy, anh ta muốn dùng ‘thổi gió bên gối’ đạt mục đích cũng là không thể, tôi là rất có nguyên tắc.”

bồi thường, vốn không tồn tại, các lừa rồi.”

Tôi dứt , Dương Lại Tử trợn , trực tiếp ngất xỉu xuống đất.

Cả mềm nhũn như vũng bùn.

!” Dương Khải thấy vậy liền lao tới, quay trừng tôi đầy hung ác.

Nhưng tôi chỉ phẩy tay, tiêu sái rời đi cùng Nana, lúc xe, Nana nhìn tôi đầy lo lắng.

“Lão đại, lần trước thương khiến chị đi máy hay đi xe đều rất khó chịu, chị ổn chứ?”

Tôi nghiến răng, như hạ quyết tâm nào đó, bước vào xe.

“Ổn, có những sớm muộn cũng đối mặt.”

Tôi ngồi trong xe, nhắm lại.

Trong hiện cảnh tôi cùng đội kề vai chiến đấu khi làm nhiệm vụ. Lúc đó chiếc máy tôi điều khiển sắp đâm vào thung lũng, thời khắc quan trọng là đội dùng mạng sống bảo vệ tôi.

Từ đó về sau, tôi có bóng ma tâm lý với máy và những phương tiện di chuyển tốc độ cao.

Tùy chỉnh
Danh sách chương