Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Tôi đợi đến tận chiều tối mới xách theo rượu lá chạy đến phòng vẽ.
Bức tranh của Mộ Vũ đã sắp tô màu xong. Tôi đặt cặp sách lên bàn cái “rầm”, nghe tiếng là biết bên trong chứa đồ nặng. Mộ Vũ tò mò nhìn sang, tôi ra hiệu bảo cậu cứ tiếp tục. Giờ mà lôi ngay đống đồ kia ra chắc chắn sẽ làm cậu sợ chạy mất, tôi phải tiến hành bước một.
Đầu tiên là tâm sự về nỗi đau gia đình, về sự bất đắc dĩ đắng cay, về những giấc mơ dang dở, cuối cùng mới nhìn đến… À không, đời người ngắn ngủi, làm ngụm rượu điếu khuây khỏa.
Tôi ngồi xuống cạnh Mộ Vũ, chống cằm nhìn cậu chằm chằm rồi hỏi:
“Tuổi thơ của cậu có hạnh phúc không?”
Mộ Vũ: “?”
“Uất ức lớn nhất cậu chịu là gì?”
“Cậu có ước mơ nào muốn thực hiện không?”
Tôi chớp mắt nhìn cậu không rời. Có lẽ bị hỏi dồn dập quá nên Mộ Vũ vẫn giữ nguyên tư thế cầm cọ, đứng hình hồi . Ngay lúc tôi tưởng cậu không muốn trả lời định đổi chủ đề, cậu bỗng lên tiếng:
“Hồi nhỏ, tôi sống với bà ngoại.”
Tôi ngẩn người. này nguyên tác không hề nhắc tới. Tôi chỉ biết mẹ Mộ Vũ là người mẫu ngoài, có cảm chớp nhoáng với bố cậu rồi sinh ra cậu. Ban đầu, ông bố không muốn nhận con, nhưng sau đó gặp tai nạn mất khả năng sinh sản nên mới buộc phải đón hai mẹ con về .
“Bà là họa sĩ, không biết tiếng Trung cũng đến Trung Quốc. Nhưng dòng máu trong người tôi, bà đã vẽ nhiều tranh về nơi này, hy vọng sau này tôi trở về sẽ không thấy lạ lẫm.”
“Bà yêu tôi, nhưng kịp thấy tôi về thì bà đã qua đời rồi.”
Mộ Vũ khựng lại một chút.
“Nỗi uất ức lớn nhất có lẽ là lúc bố tôi rằng vẽ tranh không có tương lai, ông đã bẻ gãy cây cọ bà ngoại tặng tôi. Còn ước mơ lớn nhất, là trở thành họa sĩ giống như bà.”
Tim tôi khẽ thắt lại. Thật không ngờ cậu lại nghiêm túc trả lời câu hỏi của tôi. Trước đó, tôi luôn coi mọi người đây chỉ là những nhân vật ảo trên đường về nhà. Nhưng khoảnh khắc này, tôi chợt nhận ra, dù là nhân vật phụ trong sách thì họ cũng là những con người xương thịt, có câu cuộc đời riêng.
Dường như cảm thấy không khí quá nặng nề, Mộ Vũ mỉm cười:
“Thật ra không làm họa sĩ cũng chẳng sao. Chỉ cần cả nhà luôn bên nhau là hạnh phúc rồi, không chị?”
Tôi nhìn nụ cười thuần khiết của cậu thiếu niên trước mặt, lòng ngổn ngang. Một người coi trọng thân nhất, cuối cùng gia đình lại tan nát. Chẳng trách sau này cậu lại hắc hóa. Việc cậu tranh giành Thẩm Tiêu Tiêu với Giang Hằng cũng chỉ tham luyến chút ấm áp cô lại mà thôi…
Tôi mải mê suy nghĩ về kịch bản mà không hề nhận ra, cậu thiếu niên mà tôi tưởng là ngây thơ hay đỏ mặt kia, sau nói hai chữ “cả nhà”, ánh mắt bỗng lạnh đi trong chốc lát.
“Không nói nhiều nữa!”
Tôi lôi hai chai rượu từ trong cặp ra, đặt cái “keng” xuống bàn.
“ sự thành thật của cậu, chị mời cậu hai ly!”
8
Trong nháy mắt, mặt Mộ Vũ đần thối ra. Tôi đoán cậu không hiểu nổi tại sao người chị dịu dàng vừa nãy còn tâm sự mà giờ đã hùng hổ lôi rượu ra rồi. Sự quái dị này chẳng gì AI lỗi hệ thống.
Cậu mất một lúc mới tìm lại được giọng nói: “Tôi… tôi uống bao giờ…”
Tôi đã đoán trước nên mặc kệ, mở nắp rồi ấn chai vào tay cậu: “Cái gì cũng phải có lần đầu.”
Tôi làm gương, mở chai của mình tu một ngụm. Rượu vừa vào miệng, tôi suýt thì phun ra. Rượu gì mà nặng thế này!? Lúc lấy tôi không nhìn kỹ, ai ngờ vớ phải hai chai rượu mạnh. Thấy Mộ Vũ vẫn đứng im, tôi nhịn mặt nhăn nhó, giục: “Chị uống rồi, sao cậu còn đứng đờ ra đấy?”
Mộ Vũ do dự. Tôi bồi thêm: “Chúng ta giờ là bạn rồi. Chị cũng chẳng bắt cậu làm gì quá đáng, chỉ là uống ngụm rượu thôi. Hay là cậu không coi chị là bạn?”
“Không có.” Mộ Vũ phủ nhận.
“Thế thì nể mặt đi, làm một ngụm.”
Mộ Vũ nhìn chằm chằm chai rượu, mím môi như hạ quyết tâm rồi ngửa cổ làm một hơi thật dài.
Tôi: “?”
Này cậu em, uống rượu chứ có phải uống lọc đâu! Quả nhiên, Mộ Vũ vừa đặt chai xuống là bắt đầu ho sặc sụa.
“Tửu lượng khá đấy!”
Không để cậu kịp phản ứng, tôi giật lấy chai rượu rồi thay một điếu . Mộ Vũ hoàn toàn ngây dại. Chẳng biết sốc hay say mà cậu không nói nên lời.
“Uống rượu sao thiếu được, lại đây chị châm .”
tôi giữ lấy tay cậu, châm điếu giữa những ngón tay. Khói trắng bắt đầu lan tỏa. Mộ Vũ vẫn bất động.
“Không biết hút à? Đơn giản lắm, chị dạy .”
Nói rồi, tôi cầm tay cậu rít một hơi thật mạnh, nhịn cơn ho rồi phả khói ra. “Dễ mà không?”
Mộ Vũ há miệng: “Nhưng…”
Tôi xoay tay, ấn đầu lọc vào môi cậu, chặn đứng mọi lời định nói. Mộ Vũ trợn tròn mắt. Điếu rơi xuống đất, đốm lửa đỏ tàn dần. Nhưng tôi chẳng thèm quan sát trạng thái của cậu, chỉ nghĩ thầm: Vậy là hoàn thành kịch bản “rượu chè khói ” rồi không?
Mộ Vũ vẫn đứng đó, mặt đỏ gay, đôi mắt xám xanh thảng thốt. Ánh mắt tôi rơi vào đôi môi đỏ hồng của cậu, bỗng sực nhớ ra: Thằng nhóc này không nghĩ là bọn tôi vừa hôn gián tiếp đấy chứ? Tôi cảm thấy mình vừa vấy bẩn một tâm hồn ngây thơ.
Lòng trào lên sự tội lỗi, tôi cười gượng cầm chai rượu: “Chị uống cùng cậu.”
Mộ Vũ im lặng, cũng uống một ngụm lớn. Tôi uống, cậu cũng uống. Cuối cùng cậu say mướt, mắt đỏ hoe như phủ một lớp sương . Cậu nhìn tôi, giọng tủi thân xen lẫn dò xét:
“Chị cũng uống rượu với người như thế này à?”
9
Tôi định trả lời thì Mộ Vũ đã gục xuống. Lông mi dài dày, mái tóc nhạt màu mềm mại cùng làn da trắng sứ khiến cậu trông như một con búp bê ngủ. Đối với huống này tôi đã có phương án: Ngồi đợi cậu tỉnh rượu. Không thể vứt người ta đây mà chạy được.
Tôi ngồi trong lớp học trống một tiếng đồng hồ, từ lúc hoàng hôn đến trời tối mịt Mộ Vũ mới lờ đờ tỉnh dậy.
“Cậu ngủ quên rồi, tỉnh thì về nhà đi.”
Cậu “vâng” một tiếng, ngây ngô đi theo tôi. Sắp ra khỏi tòa nhà, cậu bỗng dừng lại: “Tôi quên đồ rồi.”
Tôi lười leo lên lại: “Chị đợi dưới nhé.”
“Vâng.”
Trời tối hẳn, sân trường chỉ còn lác đác vài sinh viên. Tôi đứng dưới đèn đường cúi đầu chờ thì nghe thấy tiếng gọi: “Tống Chi?”
Tôi ngẩng lên, thấy Giang Hằng cùng một nhóm người từ tòa nhà bên cạnh đi ra. Tôi hơi sững người. Giờ này anh ta mới về chắc là vừa họp hội sinh viên xong.
“Trời ạ, là Tống Chi thật.” Đứa bạn đi cùng Giang Hằng cười nói. “Đến mức này rồi mà vẫn còn đợi Giang Hằng tan học cùng à?”
Trước đây, tôi quả thực làm kịch bản, ngày nào cũng đợi anh ta. Hắn nói xong, cả đám cười ồ lên. Giang Hằng đứng đầu nhóm không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi. Tôi nhạy cảm nhận thấy sự khinh thường trong mắt anh ta, cả một thoáng nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
“Không phải, tôi đợi người .”
Tôi bình thản phủ nhận. Tên kia khựng lại một chút rồi cười to hơn: “Biết là giữ kẽ rồi. Thích Giang Hằng thế, một sớm một chiều sao bỏ được. Tôi bảo này, cô thêm chút nữa biết đâu…”
“Chị ơi.”
Một giọng nói khàn khàn theo hơi men cắt ngang lời hắn. Mộ Vũ xách cặp, chậm rãi tiến về phía tôi. Cả đám kia đứng hình. Họ không ngờ tôi đợi người thật. Mặt Giang Hằng lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Có lẽ trời tối say rượu, Mộ Vũ không để đến mấy người đứng gần đó. Cậu đi loạng choạng đến trước mặt tôi, tự nhiên tựa đầu vào vai tôi:
“Chị ơi, tôi hơi đau đầu…”
Lần này không chỉ đám kia mà cả tôi cũng đứng hình.
“ chút đi, chị gọi xe cậu.”
Tôi chẳng buồn để đám phía sau nữa, dìu Mộ Vũ đi thẳng. Ra khỏi tầm mắt bọn họ, sức nặng trên người tôi bỗng nhẹ bớt. Mộ Vũ xoa thái dương: “Gió thổi vào thấy tỉnh táo hơn rồi. Chị về trước đi, tôi tự về được.”
Dù sao cũng tại tôi chuốc rượu người ta nên thấy hơi áy náy: “Không sao, chị tiễn cậu.”
Cuối cùng tôi đưa Mộ Vũ lên xe, nhìn theo chiếc xe đi khuất mới thở phào. Vừa quay người lại đã thấy Giang Hằng. Giờ chỉ còn mình anh ta. Tôi không muốn dây dưa, định lách qua đi tiếp.
“Tống Chi.” Anh ta gọi tôi lại. “Làm thế này chẳng thú vị gì đâu.”
Tôi dừng bước, mặt dấu hỏi.
“Chiêu lạt mềm buộc chặt không có tác dụng với tôi đâu. Cô giả vờ thích người để lượn lờ trước mặt tôi, tôi chẳng quan tâm đâu, chỉ thấy nực cười thôi.”
Tôi ngẩn người, suýt thì cười phá lên. Đại ca à, sao anh có thể tự tin đến mức đó vậy? Nhưng anh ta chỉ là một nhân vật ảo trên đường tôi về nhà, tôi chẳng buồn giải thích, quay đầu đi thẳng. Thấy tôi không diễn theo bài, Giang Hằng cuống lên: “Cô đứng lại!”
Tôi bắt đầu thấy phiền: “Gì nữa?”
“Cô…” Nhận ra mình bất lịch sự, anh ta khựng lại, lấy lại giọng lạnh lùng. “Tôi đã xin lỗi cô rồi.”
“Thì sao?”
“Chúng ta xong nợ rồi, đừng mơ tưởng giữa chúng ta còn có khả năng gì nữa.”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên rồi.”
Thấy tôi đáp trả nhanh chóng, mặt không chút luyến tiếc, sắc mặt Giang Hằng càng lúc càng tệ. Tôi chẳng thèm để , quay người đi luôn. Mong là anh ta nhớ kỹ lời mình nói hôm nay, sau này đừng có vác mặt đến trước mặt tôi nói mấy câu buồn nôn nữa.
13
Tôi bắt đầu nhắc đến Giang Hằng trước mặt Mộ Vũ. cái giọng vừa bất lực vừa phiền muộn, tôi bảo: “Hôm nay Giang Hằng lại đến tìm em, nói mấy câu kỳ quặc, phiền chết đi được.”
Tôi lại “vô ” để cậu ta thấy đống quà cáp Giang Hằng nhét mình. Thậm chí có lần Mộ Vũ đến đón, tôi còn sắp xếp để Giang Hằng “ cờ” đứng nói với tôi. Tôi diễn ra một chút hoảng loạn khó nhận ra.
Ban đầu Mộ Vũ tỏ ra kiềm chế. Cậu ta chỉ bảo tôi hãy tránh xa Giang Hằng ra, những việc cậu ta sẽ lo liệu. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được bàn tay cậu ta vô thức siết chặt lấy tay mình.
Cuối cùng, vào một chiều thứ Sáu, buổi vẽ tranh kết thúc, cậu ta không rời đi ngay như mọi . Ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Trong phút chốc, dường như chúng tôi đã quay lại cái đêm mưa bão .
Cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi. Đôi mắt xám xanh một tĩnh lặng u tối. , đến mức tôi bắt đầu thấy không thoải mái. Cậu ta bỗng mở lời, giọng trầm khàn, theo sự thẳng thừng đến sắc bén:
“Chi Chi, em tốn bao công sức như vậy, chẳng phải là muốn ngủ với tôi sao?”
Tim tôi lỡ một nhịp. Cậu ta đã nhìn thấu trò mèo của tôi. Một luồng hơi lạnh bốc lên từ lòng bàn chân. Nhưng lý trí ép tôi không được chạy trốn. Nhìn thấu thì đã sao, tất cả những gì tôi làm vốn dĩ chỉ để nhanh chóng được về nhà.
Không khí như đông đặc lại, tràn ngập sự ám muội chực chờ bùng nổ. Cậu ta tiến lên một bước, bao trùm lấy tôi trong bóng tối của mình. Ngón tay cái miết nhẹ lên môi dưới của tôi, lực không mạnh nhưng theo vị kiểm soát mãnh liệt.
kịp để tôi phản ứng, cậu ta đột ngột cúi đầu. Nói là hôn, chẳng thà nói là cậu ta nghiến ngấu cắn lấy môi tôi. Tôi chống tay lên ngực cậu ta. Những thớ cơ săn chắc của chàng thiếu niên tràn ngập sức nóng bốc cao. Giằng co, phản kháng, rồi lại bị giam cầm chặt hơn. Hơi thở giao hòa, nhịp nhịp phả nóng lên da thịt nhau…
Dưới ánh trăng, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, tôi sắp được về nhà rồi.
14
Nhưng mọi không diễn ra như tôi tưởng. Sau ngày hôm đó không , “bà dì” vẫn ghé thăm hạn. Tôi nằm vật ra giường nhìn lên trần nhà, đầu óc rối bời. Khuôn mặt của Hũ Hũ cứ hiện ra trước mắt tôi, đôi mắt đen láy trông đợi nhìn tôi.
Tôi phải đẩy nhanh tốc độ hơn nữa. Nhưng từ sau hôm đó, tôi Mộ Vũ có chút xa cách. Dù sao cũng là tên phản diện tương lai, dù giờ đến mức tàn độc nhưng một đã nhìn thấu cái gọi là “ yêu” mục đích của tôi, chẳng ai dám chắc cậu ta sẽ không làm ra gì để trả thù.
Nhưng cậu ta là thằng “tóc vàng” duy nhất tôi biết lúc này. lúc tôi còn xoắn xuýt, Mộ Vũ đột nhiên đề nghị đưa tôi về nhà cậu ta.
“Bố mẹ tôi muốn gặp em.”
Lúc nói câu này, thần sắc cậu ta vẫn bình thường, thậm chí còn thoáng chút căng thẳng mực. Tôi lưỡng lự một hồi rồi đồng . Đến này rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ đâm lao phải theo lao thôi.
Cuối tuần, xe nhà Mộ Vũ đến đón tôi. Cậu ta sống một khu biệt thự khá xa, sân vườn được chăm sóc tỉ mỉ nhưng lại toát lên vắng lặng đến lạ lùng. Mộ Vũ dắt tay tôi vào cửa. Một người phụ nữ da trắng dáng người cao ráo đứng sảnh. Bà ta trang điểm tinh tế, mái tóc vàng chải chuốt gọn gàng, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ mệt mỏi, nụ cười cứng nhắc không sao tả xiết.
Mộ Vũ giới thiệu tôi với bà ta: “Mẹ, đây là bạn gái con, Tống Chi.”
Bà nhìn tôi, chào tôi thứ tiếng Trung không chuẩn lắm. Tôi cũng mỉm cười đáp lại. Sau đó bà nhìn lướt qua tôi sang Mộ Vũ: “Bố con phòng khách, hôm nay tinh thần ông khá tốt.”
Có điều, từ đầu chí cuối, ánh mắt của mẹ Mộ Vũ luôn theo một lơ đãng mơ hồ. Trong phòng khách, một người đàn ông gầy gò ngồi trên sofa, thấy chúng tôi vào chỉ hơi động đậy mí mắt.
“Bố.” Mộ Vũ gọi một tiếng.
Bố cậu ta “ừ” một tiếng coi như đáp lại. này hoàn toàn với những gì tôi biết từ nguyên tác. Trong truyện, bố Mộ Vũ là kẻ phong lưu áp chế, cực kỳ thờ ơ với con cái, còn người mẹ thì trầm cảm mà chết chồng ngoại . Cảnh tượng trước mắt không hề giống chút nào.
Đến bữa tối, cảm giác quái dị lên đến đỉnh điểm. Mẹ Mộ Vũ thể hiện một sự quyến luyến bệnh hoạn với chồng, thỉnh thoảng lại tự lẩm bẩm hoặc đột nhiên cười khẽ. Bố cậu ta thì gần như không ăn gì, về phòng nghỉ sớm. Mộ Vũ lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn ân cần gắp thức ăn mẹ, nhắc bố uống .
Lòng tôi dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Sau bữa tối, Mộ Vũ tiễn tôi ra cửa. Đêm đã về khuya, đèn đường trong khu biệt thự mờ ảo. Tôi không nhịn được mà hỏi: “Sức khỏe bố mẹ cậu không tốt à?”
“Vâng.”
Tôi khựng lại. Trong truyện không phải như vậy. Trong truyện mẹ Mộ Vũ chỉ phát điên sau bố cậu ta ngoại , trước đó họ đều khỏe mạnh. Trong tia sáng lóe lên trong đầu, tôi bỗng nhận ra một việc.
Những tiết về quá khứ của Mộ Vũ trong sách đều là do chính cậu ta kể nữ chính. Những gì độc giả biết đều đến từ miệng cậu ta. Nghĩa là, cậu ta đã nói dối. Cậu ta vốn dĩ chẳng có cái “nút thắt hắc hóa” cụ thể nào cả.
Trong nguyên tác Mộ Vũ là một tồn tại cực kỳ đáng sợ, tôi cứ đinh ninh cậu ta bây giờ hắc hóa nên mới dám không kiêng nể gì mà quấy rối cậu ta. Vậy nếu cậu ta vốn dĩ đã là một kẻ “bụng đen” đeo mặt nạ thiên thần từ đầu thì sao?
Nỗi sợ hãi muộn màng bủa vây lấy tôi. “Tôi… tôi muốn về nhà rồi.” Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc.
Mộ Vũ nhìn tôi đăm đăm một lúc, rồi chợt cười: “Được, tôi đưa em về.”
Suốt đường về, tôi im lặng. Trong đầu chỉ còn một nghĩ: Rời đi, phải rời đi ngay lập tức.