Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
20
Từ về sau, tôi gặp Đoàn Hạ Lễ .
Sau khi nghiệp, tôi chọn học cao học như mong muốn, được nhận vào Đội múa Quốc gia.
Khi đi lưu , tôi thường dành thời gian sau mỗi buổi biểu mình lang thang qua những con phố thành phố mình ghé thăm.
Khi điều thú vị, tôi sẽ gọi điện Vi Vi chia sẻ.
Khi mắt tôi dõi theo Đoàn Hạ Lễ, thế giới bỗng trở nên mới mẻ tươi đẹp hơn.
Tôi rút mình ra khỏi mối quan hệ tình độc hại , bắt sống vì chính bản thân mình.
Hậu truyện – Góc Đoàn Hạ Lễ
Khi biết Lương Điềm Điềm thật sự trí , nguyên nhân là vì năm xưa cứu tôi, tôi đã ngủ đêm.
cách mình từng đối xử cô ấy, đặc biệt là cảnh tôi tự tay xé nát tờ chẩn đoán cô ấy, tôi muốn quay quá khứ tát mình cái thật mạnh.
Lương Điềm Điềm ngày khóc lóc tìm tôi, chắc hẳn cô ấy đã sợ hãi thế nào.
Nhưng tôi đã làm ?
Tôi rằng cô ấy khiến tôi buồn nôn.
Tôi quyết tâm bù đắp Điềm Điềm tất những mình đã làm sai.
Nhưng cô ấy dường như luôn né tránh tôi.
Tôi đã đứng chờ dưới căn hộ cô ấy ngày, nhưng chiều tối Tần Tranh đưa cô ấy về.
Lương Điềm Điềm ngẩng cười Tần Tranh, tôi lửa giận bùng lên lòng.
Người cô ấy nên cười là tôi mới đúng.
Nhưng khi tôi lao tới, nghe Điềm Điềm hỏi tôi bằng giọng nghi hoặc: “Anh là ai?”
Ngọn lửa lòng tôi vụt tắt.
Thay vào là nỗi sợ hãi vô tận.
Cô ấy thật sự… tôi .
Tôi trọn ba ngày thoát khỏi nỗi buồn.
Thôi vậy, là tôi đã có lỗi Lương Điềm Điềm trước.
Nếu cô ấy quên được những ký ức đau buồn , thì chúng tôi bắt từ cũng .
Lần này tôi nhất định sẽ đối xử cô ấy.
Nhưng tôi quên cô ấy bị dị ứng xoài.
Khi cô ấy lạnh lùng túi xoài sấy tay tôi, tôi lập tức mình như thằng hề.
việc người mình thích dị ứng tôi cũng biết.
Vì cố ý làm tổn thương Điềm Điềm ở phòng tập, tôi bị hoãn nghiệp năm.
2
Nhưng giờ đây, mỗi sáng thức dậy, điều tiên tôi nghĩ là việc Điềm Điềm tôi .
giác này tệ hơn việc phải hoãn nghiệp.
Ngày lễ nghiệp, buổi biểu Điềm Điềm thật hoàn hảo.
Khi cô ấy mặc chiếc váy trắng nhảy múa trên sân khấu, tôi cô ấy đẹp như nàng tiên.
Thậm chí, bạn bè xung quanh cũng rằng Điềm Điềm đã thay đổi.
Cô ấy trở nên tự tin, rạng rỡ hơn.
Ngay khi buổi kết thúc, tôi lập tức tìm cô ấy ở hậu trường.
Tôi muốn chúc mừng cô ấy.
Nhưng tôi suýt quên , năm vì cố ý làm tổn thương cô ấy, tôi đã ép cô phải nhường vai chính vở múa người khác.
Tiếng xì xào vang lên xung quanh tôi, lắng nghe kỹ, tất đều là những lời chế giễu.
Rồi tôi nghe câu khiến tôi vui nhất cuộc đời này.
Điềm Điềm đã lên tiếng bảo vệ tôi.
Cô ấy yêu cầu mọi người giải tán, họ đang bắt nạt tôi bằng lời .
Tôi rất hạnh phúc.
Nhưng ngay giây phút tiếp theo, trái tim tôi rơi xuống vực thẳm.
Điềm Điềm bệnh trí cô ấy đã sớm được chữa khỏi.
Cô ấy giả vờ quen biết tôi, tôi từ bỏ, bao giờ gặp cô ấy .
Hóa ra thiên đường địa ngục, cách nhau khoảnh khắc.
(Hết)