Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Hôn định vào ba ngày sau.

Một buổi chấn động toàn thành phố.

Trong tòa lâu đài ngàn năm dưới chân núi Lạc Già.

Kỷ Xuyên vung tiền mua tòa lâu đài, trang trí theo đúng phong cách Nam thích nhất.

, vị Diêm Vương lừng danh Kỷ Xuyên cưới người con gái anh .

Mục sư trên bục, trang nghiêm kể chuyện tình Kỷ Xuyên và Nam quen , thấu hiểu.

Người quyền chức trọng đã một cô gái bình thường.
Cam tâm vì cô mà bước xuống thần đàn.

Nhưng họ quên mất, Kỷ Xuyên từng chỉ là kẻ ăn mày tranh cơm với chó hoang.
Không khác gì súc vật.

Chính tôi đã đưa hắn lên thần đàn, dát vàng bọc ngọc.
Bóc lớp vàng ấy đi, bên trong vẫn chỉ là một con thú.

Mục sư thao thao bất tuyệt, khách dự xúc động rơi lệ.

, xích đu từ trên hạ xuống, mang theo muôn hoa rơi rợp trời.

Kỷ Xuyên quỳ một gối, thành kính đón tân nương.

Thế nhưng khi xích đu hoàn toàn hạ xuống, tiếng hét kinh hãi đồng loạt nổ vang.

Kỷ Xuyên tái mét.

Trên xích đu, phải cô dâu!

Mà là một con Brazilian Fila trong bộ váy cưới thấm đẫm máu.
Miệng đầy răng nanh đã đánh gãy, thân thể méo mó khâu chặt trong váy cưới xa xỉ, chết không nhắm .

khán phòng chìm trong tĩnh mịch.

Bỗng, bôm… bôm… bôm.

Tiếng vỗ đột ngột vang lên.

“Thật đặc sắc đấy, Kỷ tổng.”

Tôi mỉm đứng dậy, nhìn thẳng gã đàn ông chết lặng trên sân khấu:

“Vui quá hóa ngốc rồi à? Mau đi đón tân nương chứ.”

Trường quay tức hỗn loạn.
Không ít người muốn chạy, nhưng đều bảo tiêu tôi chặn .

“Bao năm nay tôi không quản chuyện, e rằng các vị đã quên mất Nam tôi rồi.”

Tôi châm một điếu thuốc.
Ánh lửa đỏ lòe nơi đầu ngón, tôi nghiêng đầu tránh khói, giọng mang chút nghi hoặc:

“Bằng không, sao các người dám phản tôi, ăn cây táo rào cây sung.”

Trong thoáng chốc, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng mọi người.

Kỷ Xuyên sực tỉnh, nhìn quanh một vòng, mới nhận ra:
Người dự hôn , không sót , đều là đám cổ đông năm xưa hắn lén lút qua sau lưng tôi.

Còn những kẻ không liên quan làm ăn, một chẳng xuất hiện.

“Nam !”

Giọng Kỷ Xuyên chứa đầy căm hận độc địa.

“Cô dám gài bẫy tôi!”

“Không, là anh học nghệ chưa nơi.”

Kỷ Xuyên gào rủa, phẫn nộ cực:

“Đồ điên! Cô đã làm gì Nam rồi!!”

Tôi bật , nhả ra một vòng khói nhẹ:

“Hay lắm, Kỷ Xuyên, anh hỏi trúng chỗ rồi.”

“Không bằng để tôi mở một trò chơi đoán vui — không thưởng không phạt.”

Nam, bây , đang ở đâu?”

Tôi búng một cái, màn hình lớn ngay tức đổi từ ảnh đôi tình nhân tình tứ thành một chiếc đồng hồ đếm ngược:

23:59:59.

“Một nữa, tao sẽ chặt một ngón , thế ?”

Kỷ Xuyên đỏ nhìn đồng hồ đếm ngược, tức giận không kìm :

“Đưa người tới!”

Ngay tức, đội bảo vệ ngoài cửa ào vào.

Hai bên đối đầu, nấy đều không dám động thủ bừa bãi.

“Kỷ Xuyên,”

vẻ tôi không hề cảm nhận bầu không khí xung quanh, tôi cắt một miếng bít tết bỏ vào miệng,

một câu anh nói rất đúng.”

“Anh và con thú đó, thật ra rất giống nhau.”

“Ăn ở phản bội.”

“Tự cho mình quý.”

“Không lượng sức.”

Chưa nói hết câu, sắc Kỷ Xuyên đã biến sắc thêm một chút.

“Nam ,” anh cố nén cơn giận, “chúng nhất định phải đi bước này sao?”

“Em không nhớ chúng từng nhau sao?”

ư?

Tôi lục lõi trong trí nhớ một lát, rồi bật khẽ.

Dưới ánh hội trường, tôi từng chữ từng chữ nói:

“Ý anh là, bảy năm trước anh như một con giòi gặm rác, tôi thương hại vớt về, rồi quỳ lạy tôi cầu vị thế bằng hôn nhân, trong khi sau lưng lúc toan tính kéo tôi xuống khỏi ngai — kiểu đó phải không?”

khán phòng xôn xao.

Mọi người vốn tưởng Kỷ Xuyên xuất thân danh môn, ngờ quá khứ anh nhục nhã thế.

Trong chốc lát, những ánh dồn vào anh mang theo một vị khác.

Kỷ Xuyên run, như một con chó lột da:

“Nam !!”

Tôi lười nhác vẫy : “Một đã hết.”

Những hành động vừa nãy Kỷ Xuyên chỉ là câu mà thôi.

“Thưa Kỷ tổng, ông tìm Nam ở đâu chưa?”

Trợ lý đứng sau tôi, mày mỉa mai.

Tôi rõ, Kỷ Xuyên không .

Anh đã cho người lục tung kinh thành, tìm khắp nơi, không .

Tôi tiếc rẻ : rồi giơ búng ngón.

Chớp , màn hình lớn thay đổi, hiện ra gương tuyệt vọng Nam:

“Kỷ Xuyên!! Cứu em!!!”

trói bốn chi, treo trước một chiếc máy lớn, lưỡi cưa quay tốc độ từ từ tiến gần cô.

“Đừng!!!”

Kỷ Xuyên trợn, căm phẫn.

“Nam ! Đừng!!!”

Tôi thoải mái bấm nút dừng máy.

rồi, Kỷ Xuyên, lấy anh đổi cô ấy.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương