Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

15

Tôi cầm lấy và cẩn thận mở hộp ra . Bên là một bộ trang phục cô gái màu hồng và trắng.

Rất ít vải, nơ, chuông, tai và đuôi nhúng.

“Bịch”

Tôi lỡ tay rơi chiếc hộp xuống đất, kinh hãi thứ bên .

Trầm Gia Dục chăm chú quan sát phản ứng của tôi , rõ ràng là cố ý.

Tôi chạy về phía cửa mà không dám quay lại , cửa đã khóa dù cách không thể mở được .

Trầm Gia Dục nhặt chiếc hộp dưới đất cất , nửa miệng tôi .

“Sao thế, không thích sao ?”

Đồng tử của tôi run rẩy, lo lắng anh .

Anh chậm rãi bước về phía tôi , mỗi bước anh bước đều có vẻ vững chắc và mạnh mẽ. Áp lực vô hình tôi đứng yên tại chỗ mà không dám cử động.

Trầm Gia Dục dùng ngón tay vuốt ve má tôi lần tiên anh vậy .

“Bảo bối, sao em lại dám chạy.”

Bây giờ tôi ở đây, vẫn có điều tôi không .

Tôi kinh ngạc anh : “Anh, anh cố ý đấy à !”

Anh mỉm không trả lời mà cúi người bế tôi rồi bước phòng.

chênh lệch về sức mạnh quá lớn và tôi không thể thoát ra được .

Tôi được đặt chiếc giường lớn mềm mại, Trầm Gia Dục dùng những ngón tay có khớp nhọn cắm tất, nhéo thịt đùi tôi .

Anh nói với giọng điệu bình thường và hàm ý nói : “Vậy là bảo bối thích mang tất chân, hay là đang cố ý dụ dỗ anh ?”

Vu khống, vu khống trắng trợn!

Phần lưng dưới bị một tay nâng , hơi thở nhẹ nhàng phả ngực, môi mềm lưỡi cứng hôn xuống eo và bụng, người ta run rẩy.

Tôi vừa xấu hổ vừa khó chịu: “Chờ một chút, Trầm Gia Dục, tôi mình sai, không nên anh . Anh có thể để tôi trước rồi nghe tôi giải thích được không ? Tôi thật mình sai rồi !”

Tôi vừa dứt lời, có một bàn tay nâng gấu váy tôi , cảm giác mát lạnh ở vùng giữa chân tôi .

Trầm Gia Dục thật là có ý định thay bộ trang phục tôi !

Tôi bật khóc : “Tôi xin lỗi , tôi xin lỗi . Anh tôi hay mắng tôi tôi sẽ thừa nhận. Đừng vậy với tôi ! Tôi xin anh đấy!”

Trầm Gia Dục chậm rãi nói : “Lúc anh , em không hề sợ hãi, bây giờ em lại sợ sao ? Đây không là điều em muốn sao ?”

Tôi lưỡng lự rồi giải thích với anh : “Không, không , tôi nói anh là do anh tôi . Tôi không cố ý nói anh đâu . Tôi không là anh .”

Anh không ý tôi . Anh chỉ nghe tôi nói về việc tôi .

Anh khẽ cau mày: “Anh em khi ?”

“Hơn hai tháng trước anh chơi trò Xếp hạng Vương giả. Anh chơi Lan Lăng Vương, tôi vai Tiểu Kiều. Anh tôi 0-18, thậm chí còn chế nhạo tôi . nên tôi mới anh bằng cách hẹn hò qua mạng. .. .”

Trầm Gia Dục nhướng mày, tựa hồ không ngờ đây chính là động cơ của tôi .

là lý do tại sao ư?”

Tôi gật thành thật.

Sau , Trầm Gia Dục chơi Lan Lăng Vương và thách đấu với tôi , tôi giết hết mọi người rồi mới quay lại .

Trầm Gia Dục nói : “ chuyện em tình cảm của anh là thật không ?”

Tôi ngượng ngùng gật : “Xin lỗi , anh muốn tôi đền bù thế ?”

“Vậy tiếp tục yêu anh .”

Tôi ngẩn người , không tại sao anh lại yêu cầu đền bù vậy , lẽ ra là những yêu cầu kiểu tôi suốt đời không được xuất hiện trước mặt anh chứ?

Tôi không kìm được mà hỏi anh : Tại sao ?”

Trầm Gia Dục cúi tôi , giọng trầm xuống: “Bởi vì anh thích em, em anh óc anh giờ đây chỉ toàn là em, giờ còn muốn đá anh à ? có chuyện tốt vậy .”

Tôi không dám tin những mình vừa nghe .

Trầm Gia Dục thích tôi ?

Mặt tôi lập tức đỏ , nhịp tim hỗn loạn, sau một khoảnh khắc tạm dừng, nó lại đập mạnh mẽ, lòng bàn tay tôi hơi ướt, tôi vô thức siết chặt nắm tay để kiềm chế cảm xúc lòng.

Đừng đập nữa!

Trầm Gia Dục mỉm: “Vậy , nếu em còn dám anh …”

Anh kéo dài âm cuối, đôi mắt phượng híp lại , nụ nửa miệng tôi đầy đe dọa.

“Anh sẽ biến em thành bông.”

Tôi chớp mắt liên hồi, hoàn toàn không anh có ý .

“Cái cơ?”

Trầm Gia Dục không giải thích, mà lấy từ hộp ra bộ trang phục con tùy chỉnh.

“Được rồi , trước tiên mặc bộ đồ anh mua em .”

Chủ đề thay đổi nhanh quá!

Tôi hoảng hốt định chạy: “Đợi chút, Trầm Gia Dục!”

vừa định xuống giường lại bị anh nắm cổ chân kéo lại .

“Đợi đã! Tôi thực lỗi rồi , tôi hứa sẽ tiếp tục yêu anh , đừng bắt tôi mặc cái này nữa mà!”

Trầm Gia Dục : “Đây là hình phạt, không để em học cách bị anh dạy dỗ sao anh có thể người chồng tốt được , ngoan ngoãn .”

Dù tôi có khóc lóc cầu xin thế vô ích, Trầm Gia Dục đã quyết tâm bắt tôi mặc nó.

Cuối cùng, tôi đành chiều theo anh , nằm sấp trên giường mà không dám nằm ngửa.

Một người mãn nguyện, cuối cùng đã mở lòng từ bi tha tôi , còn xoa lưng và tôi ăn.

Cuối cùng tôi được cảm giác mà người ta hay nói đến.

Nếu tôi trước chuyện này là điều mà tôi gần trải qua hàng ngày tương lai, chắc chắn tôi sẽ không do dự mà đá Trầm Gia Dục một phát.

(Kết thúc)

Tùy chỉnh
Danh sách chương