Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Lời dứt.
Không tôi, ngay cả mấy đồng nghiệp bên cạnh sững sờ.

Vãn thấy thế, ưỡn ngực đầy đắc ý, còn cố tình thêm dầu lửa:

“Cảnh Thâm ca, thì cô ta chính thực sinh mới à?
nãy cô ta hung dữ lắm, quản lý căn-tin cô ta xúi giục nên mới dám cãi lại đó!”

Phó Cảnh Thâm đau lòng, dịu giọng Vãn bên kia màn hình:

“Vãn Vãn đơn thuần, không ý xấu, muốn chia sẻ điều tốt đẹp mọi thôi mà.”

“Nghe lời, xin lỗi đi, đừng làm khó anh.”

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên bật .

“Phó Cảnh Thâm, anh còn nhớ điều khoản thỏa thuận đánh cược của chúng ta, cái mà anh đã đích thân hứa tôi không?”

“Bây giờ, chính lúc anh thực hiện lời hứa đó.”

dứt câu, tôi chẳng thèm nhìn phản ứng của anh ta.
Dứt khoát tắt cuộc gọi video.

Không chút do dự, tôi quay , rút điện thoại cá nhân từ túi áo .
Gọi thẳng anh trai.

“Anh.”

giả mạo giấy tờ, gây rối trật tự công việc tại đoàn Phó.”

“Báo Phó Cảnh Thâm, lăn tới đây ngay .”

“Nhớ mang theo bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn .”

vòng năm phút, muốn thấy anh ta quỳ xuống trước , cầu xin ký.”

Câu của tôi dứt, toàn bộ căn-tin im phăng phắc như tờ.

Mọi nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi điên .

Đặc biệt trưởng phòng hành chính, cô ấy vội vã bên tôi, giọng run run đầy hoảng hốt:

“Tiểu Khê!
Cô điên sao? Cô biết mình đang không?
Còn đòi ly hôn cơ à?

Mau mau xin lỗi trước khi tổng giám đốc Phó kịp phản ứng, may còn cứu vãn được chút đó!”

Vãn thì như thể nghe được chuyện buồn nhất thế gian.

Cô ta khoanh tay, giày cao gót giẫm từng nặng nề về phía tôi, ngẩng nhìn tôi từ trên xuống như thể đang nhìn thứ đó rẻ mạt.

“Ly hôn à?
dựa cô?”

Cô ta bật khinh miệt:

“Một con thực sinh nhỏ nhoi, mơ giữa ban ngày phải biết nhìn thời điểm.
Cô tưởng mình ai chứ?
Còn dám lệnh Cảnh Thâm?

Tôi cô biết, hôm nay dù quỳ xuống dập , cô đừng hòng ở lại Phó thị!”

Tôi chẳng buồn phản ứng hai bọn họ.

lặng lẽ nhìn thời gian trôi trên màn hình điện thoại.

Năm phút.
Trôi qua từng giây, từng phút một.

Bầu không khí căng-tin trở nên ngột ngạt cực điểm.

Sự kiên nhẫn của Vãn dường như đã cạn sạch, cô ta cáu kỉnh rút điện thoại , chuẩn gọi Phó Cảnh Thâm mách lẻo lần nữa.

Ngay lúc cô ta bấm số, cửa căng-tin đẩy mạnh .

Bóng dáng của Phó Cảnh Thâm xuất hiện ở cửa, sắc anh ta tối sầm, trán còn đọng mồ hôi, rõ ràng chạy vội .

Phía sau anh, mấy vệ sĩ vẻ hoảng hốt vội vàng chạy theo.

Vãn nhìn thấy anh ta, như tìm được chỗ dựa, nhào tới vẻ tủi thân:

“Cảnh Thâm! Cuối cùng anh tới ! Anh nhìn cô thực sinh này đi, cô ta điên ! Cô ta dám cúp máy của anh, còn sẽ bắt anh quỳ xuống…”

Phó Cảnh Thâm hoàn toàn không để ý cô ta, ánh mắt dán chặt tôi.

“Tiểu Khê, điện thoại vậy?”

Tôi không trả lời, mà nhìn về phía sau anh ta – nơi trợ lý riêng của anh trai tôi đang .

Trợ lý cầm theo một túi hồ sơ màu nâu, băng qua đám , cung kính trước tôi, khẽ cúi .

“Tiểu thư, tài liệu cô cần.”

Tôi nhận lấy túi hồ sơ, rút một xấp giấy tờ, thẳng tay ném Phó Cảnh Thâm.

Tờ tiên tiêu đề in đậm rõ ràng: — ĐƠN LY HÔN

“Phó Cảnh Thâm, ký đi.”

“Ký , thì xem như tôi thua thỏa thuận đánh cược.

Từ nay về sau, anh và bạch nguyệt quang của anh, muốn thế nào không liên quan tôi nữa.”

Cơ thể Phó Cảnh Thâm cứng đờ.

Anh ta nhìn giấy dưới đất, ngẩng nhìn tôi, sắc trắng bệch.

“Tiểu Khê… nghe anh giải thích… anh và Vãn không phải như nghĩ đâu…”

“Không như tôi nghĩ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương