Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi lỡ mất cái bánh trứng mà anh ấy mang về, là từ đó bắt mặt dày nhờ anh ấy “ ngược lại”.
khi bị giáo viên chủ nhiệm anh ấy bắt quả tang ngay tại sắt.
Người quát lớn: “Là cô không? Cô bắt học sinh lớp tôi, ép em ấy mua đồ mình không?!”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh chàng cao 1m80, mặt đẹp idol Hàn lại mặc cái áo polo già chát kiểu mấy chú, nhất thời trầm ngâm.
“Ờm… (vừa nhai vừa nói) Hẹn hò không?”
01
Người trợn tròn mắt, kinh ngạc hỏi lại:
“Cái… cái gì cơ?!”
Tôi ngồi xổm bên , miệng vẫn còn nhồm nhoàm cái bánh trứng.
Hai chúng tôi cứ đối mặt, cách nhau bởi sắt.
Cảnh tượng y phim bi kịch “nước mắt bên song sắt”.
Tôi định nói lại lần nữa.
lúc đó, miếng rau sống phun thẳng ra từ miệng, dính chặt vào chắn.
Tôi chỉ biết trơ mắt nhìn người khẽ cau mày.
Sau đó anh lấy khăn giấy ra, nhặt cọng rau dính trên , thẳng tay quăng vào thùng rác.
Tôi: …
Có rất nhiều cách để mất mặt trên đời.
chắc chắn không gì sỉ nhục bằng chết vì “xã giao”.
Còn chưa kịp xin số liên lạc cái mặt đã mất sạch .
Tôi định chuồn lẹ, phía sau lại vang lên tiếng quát lạnh lùng:
“Đứng lại!”
Chắc do phản xạ sợ giáo viên bẩm sinh,
Hoặc cũng có là do giọng anh ấy quá trầm ấm, dễ nghe.
Tóm lại là tôi lập tức đứng nghiêm tại chỗ (ps: vẫn cầm cái bánh trứng trong tay).
Chưa đầy phút sau, người ấy đã đi tới trước mặt tôi.
Nhìn gần , anh lại càng đẹp trai .
Không kiểu “đẹp lả lướt” trên mạng, mà là đẹp theo kiểu góc cạnh, nam tính, không cần chiêu trò.
Đường nét gương mặt sắc sảo, từ gò má xương quai hàm đều rất rõ ràng.
Tóc mái lòa xòa trước trán, lông mày rậm và sắc lại tạo cảm giác dịu dàng.
Sống mũi cao thẳng, đeo kính gọng bạc.
Đôi mắt sau kính dài và hẹp, đuôi mắt hơi cụp xuống, khi ngước lên mi khẽ lướt qua mặt kính.
Tôi nhai bánh mà nhìn đờ cả người ra.
mà… sao người đẹp trai lại đi mặc áo polo lỗi mốt kia?
Vừa quê mùa, vừa điển trai – kiểu phong cách lạc quẻ.
“Em học lớp nào?”
“Có học sinh trường không?”
“Sao không mặc đồng phục?”
02
Ba câu hỏi dội vào khiến tôi choáng váng.
Gì đây?
Anh tưởng tôi là học sinh á?
Tôi đã 24 tuổi mà, đâu còn dính dáng gì học sinh nữa đâu?
Người trước mặt nhìn tôi từ tới chân.
Sau cùng, dường đã xác nhận được gì đó –
“Em không học sinh không?”
Tôi bất giác ho dữ dội.
m thầm lấy điện thoại ra, bật camera.
Tóc nhuộm kiểu pudding (đen trên, vàng dưới), áo phông oversize lùng bùng, quần short siêu ngắn kiểu rách gối.
Chân còn đi đôi tất hình chân gà nhìn muốn ói.
Đỉnh điểm là đôi dép nhựa học sinh tiểu học kiểu lỗ lỗ siêu sến.
…Ờ , nhìn vậy bảo là học sinh tiểu học chắc còn dễ tin .
Trông nào cũng giống “em gái mê sống ảo” không học hành tử tế.
Tôi bỗng hiểu ra vì sao anh lại nghĩ vậy.
ra không do tôi mặt trẻ,
mà là do cái cách mặc với khí chất tôi khiến người tưởng nhầm.
Hóa ra nãy giờ ảnh chê tôi đấy à?
“À mà, lúc nãy em nói gì cơ nhỉ?”
Giọng anh ấy dễ nghe mức khiến tôi lại mất tập trung.
Tôi hắng giọng, nhắc lại:
“Hẹn hò không?”
Người trầm ngâm lúc, suy nghĩ chuyện trọng đại.
Tôi lại vô thức chú ý nốt ruồi nhỏ ngay dưới yết hầu anh ấy.
Mỗi lần nói chuyện là nốt ruồi ấy lại lướt nhẹ theo làn da.
Gợi cảm muốn xỉu.
Vài phút sau, anh ấy nghiêm túc nói:
“Hẹn.”
“Anh tên là Thẩm Minh , em có gọi là Thẩm.”
Tôi nhướng mày, hơi bất ngờ.
Nhìn đứng đắn mà hóa ra lại có sở thích “diễn vai giáo viên”?
Sau nửa tiếng đồng hồ bị Thẩm Minh thao thao bất tuyệt về “Giá trị cốt lõi chủ nghĩa xã hội”…
Tôi từ từ nhận ra — chúng tôi nói về hai kiểu “hẹn” hoàn toàn khác nhau.
Anh bắt từ “văn minh, hài hòa”, nói sang “trung thực, thân thiện”.
Thậm chí còn phân tích sâu về xã hội và sự phát triển quốc gia.
Tôi đứng ở tê cả chân, cuối cùng không chịu nổi mà cắt ngang:
“ Thẩm, rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Thẩm Minh thu lại nụ cười.
Ánh mắt nghiêm túc nhìn tôi:
“Có em bắt bạn Giang Dự lớp tôi không?”
Giang Dự?
Tôi ngẫm lại gương mặt đáng ghét thằng nhóc đó.
Sau đó thản nhiên đáp:
“ , sao?”
Tôi không chỉ bắt , mà còn là kiểu “bắt xuyên suốt từ bé tới lớn”.
Không quá lời đâu — số trận Giang Dự bị tôi đánh chắc còn nhiều số bữa cơm tôi .
Sắc mặt Thẩm Minh càng tệ .
“Bạn học , bất kể em học trường nào, tôi tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn chuyện em bắt học sinh lớp tôi.”
Tôi: …
Ủa, đánh em ruột mình cũng phạm pháp hả?
Thẩm Minh vẫn tiếp tục:
“Sau em đừng bắt Giang Dự mua đồ mình nữa. Nếu gặp khó khăn trong cuộc sống, có giúp em.”
Tôi đảo mắt, bỗng nở nụ cười.
“Được thôi, vậy Thẩm ơi, mình trao đổi thông tin liên lạc nhé? Lỡ sau em thật sự không có gì , có bố thí em miếng nào đó?”
Thẩm Minh hơi sững người, cũng gật .
Trước khi rời đi, tôi vẫn cố biện minh câu:
“ Thẩm, thật ra em không học sinh đâu, em trưởng thành đó.”