Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

3.

“Được thôi, thì đi.”

Khi tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng mà thốt câu , khẽ cười .

“Em đừng làm bộ đáng thương nữa. Bao nhiêu qua, chưa từng bạc đãi em. Ăn ngon mặc đẹp, mỗi chỉ quanh quẩn ở nhà trông con, dọn dẹp nấu nướng, kết quả là đến sức khỏe bản thân cũng không lo nổi. Em yên tâm, sau khi , sẽ cho em một khoản tiền, coi như đền đáp cho tháng em ở trong nhà .”

Tôi lắc đầu. Số tiền cứ giữ mà lo thân đi, tiêu đến tiền rồi sẽ nhiều lắm.

Chẳng bao lâu sau, đã gọi luật sư đến soạn thảo hợp đồng , như thể sợ tôi đổi ý rồi níu kéo ta .

Con trai đi theo ta bàn bạc các điều khoản, không thèm nhìn tôi lấy một . con gái thì ngồi một bên, gương tanh.

“Tôi vẫn không hiểu… tôi đã làm gì sai với các người chứ? Tôi là mẹ các con, lại đối xử với tôi lùng như ?”
Tôi cất giọng bình tĩnh hỏi, cố nhớ lại từng chuyện trong quá khứ, nhưng không thể nào nghĩ đã làm gì sai để cuối cùng bị ghét bỏ đến .

“Mẹ, mẹ đừng trách con. Từ nhỏ đến lớn mẹ nuôi dạy con và chị toàn là ép học, ép điểm số. Đúng là nhờ mẹ mà con vào được đại học tốt, nhưng con chưa bao cảm thấy hạnh phúc. Chỉ lúc được đi chơi với bố thì mới thở nổi. Mỗi ở cùng mẹ dưới một mái nhà là một cực hình, sự quá ngột ngạt.”
Con trai lùng quay đầu đi, không chút cảm xúc.

con thì ?”
Tôi cười nhạt, nhìn về phía con gái.

Cô bé như đã chờ sẵn câu hỏi ấy, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi:
“Mẹ quên rồi ? mẹ bắt con chia tay với Trì Dật ngay trước bao nhiêu người, khiến con mất hết mũi. Chuyện đến vẫn như gai trong tim con.”
Nói rồi, nó chạy vào phòng, không quay lại nữa.

Thì , tôi lo lắng cho việc học con lại là áp lực khiến chúng không thở nổi. Thì việc tôi không muốn con gái yêu sớm lại là nỗi xấu hổ không thể tha thứ trong mắt nó. Thì , trong lòng chúng, tôi là một người mẹ vô dụng đến .

Chẳng mấy chốc, đã ký tên lên đơn , đẩy tờ giấy đến trước tôi. Tôi không thèm nhìn lấy một , cúi đầu ký tên.

“Nếu sống với tôi làm các người khổ đến , thì thôi, kết thúc đi. Tôi cũng mệt rồi.”

Tôi chỉ mang theo vài thứ thiết yếu rồi rời khỏi ngôi nhà đã sống suốt hai mươi .

Bước đi trên đường phố, nhìn ánh đèn sáng từ ngôi nhà ấm cúng xung quanh, tôi bỗng đỏ mắt. Đỏ vì thấy bản thân không đáng, vì hai mươi hy sinh vô ích, vì kiếp trước đã mất cả mạng sống mà không đáng.

Tôi đi đến cầu, nhìn dòng sông cuộn chảy bên dưới, trong đầu bất giác xuất hiện ý nghĩ muốn nhảy xuống.

Nhưng ngay giây sau, tôi đã tự dập tắt suy nghĩ . Đã được sống lại một lần nữa, đã nhìn rõ gương họ, thì càng sống cho tốt. sống đến thấy họ trả giá cho tất cả gì đã gây .

Tôi trở về khách sạn, bật lại chiếc điện thoại đã tắt nguồn. Tin nhắn lập tức tràn đến.

Trước là vài cuộc gọi nhỡ mẹ chồng, rồi đến loạt tin nhắn trong nhóm gia đình.

Mẹ chồng:
Vương Mai, mày lập tức gọi lại cho tao! Đồ đàn bà không biết xấu hổ, mày dám bắt con tao đi hiến thận cho mày à? Mày điên rồi đấy!

Em chồng:
gì? Hiến thận á? Vương Mai nghĩ gì ? Thận đâu muốn cho là cho. Dù là vợ chồng thì cũng không thể không nghĩ cho nhau chứ!

Mẹ chồng:
quá đáng! Tự không biết giữ gìn sức khỏe, bị suy thận rồi lại định bắt con tao gánh thay? Không hiểu xưa lại cho Tiểu cưới loại người như nó!

Em chồng:
tính đây?

Mẹ chồng:
Vừa mới gọi điện xong, nói là rồi. Cũng may là nó biết điều. Muốn chết thì biến xa mà chết, đầu đầu tháng xui xẻo!

Em chồng:
Nếu là em mà gặp chuyện, chắc chắn em sẽ không như . Ít nhất cũng nghĩ đến tương lai hai đứa trẻ chứ, đâu thể vì một người mà kéo cả nhà xuống vực được.

Mẹ chồng:
Xì xì xì! Đầu đầu tháng đừng nói mấy lời xui xẻo !

:
Mẹ, mẹ và em đừng lo. Sau con sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ tốt. Dù gì hay không cô ta thì cuộc sống cũng thôi. Không nhẹ gánh hơn.

Tôi nhìn đoạn trò chuyện đám người mà chỉ thấy buồn cười. Đúng là, gia đình kiểu gì thì nuôi con kiểu .

Trước đây, cứ hễ đến kỳ nghỉ là lại dẫn trẻ về nhà mẹ đẻ ta, bất kể là dịp gì, cả nhà đều tụ họp bên bà nội.

tôi, bố mẹ mất sớm, nên cũng rất ít khi dịp về nhà ngoại.

nghĩ lại, trẻ trở nên như cũng không vô cớ. Sống lâu trong một gia đình như , bị ảnh hưởng rồi trở nên lùng, vô tình, thậm chí là ngang ngược, cũng chẳng gì lạ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương