Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

“Ý Nhi là muội muội của ngươi, ngươi không màng danh tiết của nó mà gọi mọi người đến. động này khác gì một độc phụ?”

Ta cười .

các ngươi liêm sỉ, giữ danh tiết, sao lại ban ngày ban mặt dan díu trong đình?”

“Tạ Lẫm, nói đến độc ác, ta không các ngươi đâu.”

Nói xong ta quay người rời đi. Tạ Lẫm lập tức giơ tay định thân ta lại.

Hắn lùng nhìn ta.

“Đi xin lỗi Ý Nhi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, cười .

ta không thì sao?”

Cơn giận khiến ta quên mất rằng Tạ Lẫm dù sao cũng là bán .

Hắn phất tay áo, một luồng mê dược xộc thẳng vào mũi ta. Cảm giác nóng bức khó lập tức lan khắp cơ .

Ta cắn răng đựng.

“Tạ Lẫm, ngươi đã làm gì?”

Hắn cong môi cười.

“Chỉ là một chút thuốc kích tình mà thôi. Đã không xin lỗi, để ngươi nếm thử cảm giác danh tiết của Ý Nhi bị hủy hoại.”

Hắn ném ta trở về phòng, nói rằng sẽ đợi khi dược tính mạnh nhất rồi gọi người đến xem dạng xấu hổ của ta.

Nhưng Tạ Lẫm không rằng, con kia đã lén bay vào phòng ta trong .

Chương 3

Khi ta tỉnh lại, ta đang nằm trên giường. Trên cánh tay có vài vết thương do rạch để lấy máu.

Tạ Lẫm ngồi bên giường, nắm lấy tay ta. Thấy ta tỉnh lại, hắn lập tức nở nụ cười.

“A Chỉ, nàng gì phải làm ?”

“Ta dùng nàng không phải thuốc kích tình, chỉ là loại bột thuốc bình thường khiến người nổi mẩn ngứa khó thôi.”

“Không ngờ nàng vì giữ mình cho ta, lại thà rạch tay lấy máu để giảm đau.”

“A Chỉ, nàng thật sự yêu ta đến sao?”

Gương mặt hắn đầy vẻ tự tin khiến ta chỉ thấy buồn nôn.

Ta lập tức rút tay lại, ánh mắt đầy mỉa mai.

“Tạ Lẫm, ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta không phải vì ngươi.”

Ta nhìn quanh căn phòng. Con kia đã rời đi.

qua khi giúp ta giải độc, hắn đã hưng phấn nói ta.

“Ôn tiểu thư, muốn nhận được phần đại lễ kia, nàng phải rời khỏi nơi này. Nàng nên thu xếp lý rồi.”

ra, còn người nào không nỡ rời xa, ngày này cũng có tranh thủ từ biệt.”

Mẫu thân ta đã không còn. Phụ thân thì luôn xa cách.

Trong lần rút thăm chọn phu quân này, ông còn giúp Ôn Ý Nhi gian lận.

Ta đang suy nghĩ nên tìm cớ gì để rời khỏi nhà thì phụ thân đến.

Ông vừa bước vào phòng đã giận dữ chỉ vào ta.

“Nghiệt nữ. không phải tộc nhân giám sát chặt chẽ, ta đã sớm để Ý Nhi thay thế vị trí đích nữ của ngươi.”

“Giờ ngươi làm ầm ĩ chuyện này , Ý Nhi còn trong nhà thế nào được nữa? Ngày mai là đại hôn của ngươi và hiền tế Tạ, cũng là ngày Ý Nhi gả vào Tạ gia làm bình thê.”

Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn ta, dường chờ xem ta nổi loạn.

Ta nhìn sắc mặt của Tạ Lẫm. Có lẽ hắn đã chuẩn bị sẵn hàng trăm lời nói cùng thủ đoạn để đối phó ta từ chối gả cho hắn.

Nhưng ta chỉ cười, bình thản gật đầu.

“Được thôi.”

Phụ thân khựng lại rồi tiếp tục nói.

“Ý Nhi thiệt thòi, hiền tế Tạ đã hứa kiệu hoa chính và giá y đỏ đều cho Ý Nhi. Trên hôn thư cũng ghi tên Ý Nhi là chính thê. Còn ngươi, chỉ mang danh nghĩa là được.”

Ta vẫn gật đầu.

Tạ Lẫm ngồi xổm bên cạnh ta, ánh mắt đầy cảm kích.

“A Chỉ, nàng đồng ý gả cho ta rồi, cũng chấp nhận ta cưới bình thê sao?”

“Yên tâm, nàng vì muốn gả cho ta mà nhượng , ta Tạ Lẫm tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.”

“Đợi Ý Nhi sinh trưởng tử, chúng ta sẽ sinh thêm vài cô con gái, bù đắp tiếc nuối trước đây của nàng, được không?”

Ta bật cười thành tiếng.

“Tùy ngươi.”

Không còn yêu nữa, đến cả những lời giả vờ để lừa hắn ta, ta cũng lười nói.

Đội ngũ đón dâu lần này rất lớn. Ta sẽ tìm cơ hội rời đi khi ngồi kiệu nhỏ của Tạ gia.

Gia nghiệp hiện nay của Ôn gia vốn là của hồi môn mà mẫu thân ta mang đến.

Khi mẫu thân còn sống, bà từng dặn ta rằng có ngày muốn rời đi, nhất định phải mang theo tất cả những gì nên mang.

Ta nghĩ đi nghĩ lại, tiền ra thì nhà này cũng chẳng có thứ gì đáng để mang theo.

trước khi xuất giá, ta đến viện nơi mẫu thân từng sống. chỉ còn một lão bộc phụ trách quét dọn trông coi.

Lão bộc ta đến lấy di vật mà mẫu thân để lại.

Ông dẫn ta đến ngồi dưới gốc khô rồi lặng lẽ rời đi.

Trong chờ đợi, ta ngẩng đầu nhìn trước mặt. Trong đầu bất giác hiện hình bóng Tạ Lẫm của kiếp trước.

Ngày ta xuất giá kiếp trước, Tạ Lẫm đã tự cắt tay mình, dùng huyết của bản thân cứu sống toàn hoa trong vườn, bao gồm cả này.

Dưới gốc nở đầy hoa trắng, hắn từng thề ta.

“A Chỉ, này được tưới huyết, đời này sẽ mãi nở không tàn. Hôm nay ta Tạ Lẫm thề rằng, hoa nở một ngày, ta sẽ yêu nàng một ngày.”

Ngày ta từng tin rằng ấy thật sự sẽ nở mãi không tàn.

Nhưng bây giờ, cả chỉ còn lại những cành khô.

Chương 4

Tình tan, hoa tàn.

Lão bộc mang đến chiếc chìa khóa mà mẫu thân để lại.

Chỉ nắm giữ chiếc chìa khóa này, cũng đồng nghĩa nắm giữ một nửa tài phú của thiên hạ.

Phụ thân ta ngu ngốc, hoàn toàn không thân gia thực sự của mẫu thân.

Nhưng Tạ Lẫm đến Ôn gia cầu thân, thực ra từ sớm đã điều tra rõ ràng tất cả.

Chỉ là hắn không ngờ rằng giữa chừng lại có một con xen vào, tranh đoạt hắn.

Kiếp trước ta không đưa chìa khóa cho Tạ Lẫm, nhưng hắn vẫn cùng ta thành thân.

Dựa vào thân phận phu quân của ta, suốt mười năm hắn từng chút từng chút nuốt trọn toàn tài sản ta sở hữu.

Số tiền ấy hắn dùng để nuôi Ôn Ý Nhi và đứa con của họ.

Kiếp trước ta bị nhốt trong cấm địa mười lăm ngày.

Ngày thứ nhất, vô số thư hưu bay khắp trời bị ném vào cấm địa, rơi xuống người ta nặng nghìn cân đá.

Ngày thứ , tin Tạ Lẫm và Ôn Ý Nhi thành thân truyền đến. Nghe nói ngay cả tư sản riêng của hoàng hậu cũng không phần của Ôn Ý Nhi.

Ăn mặc chi tiêu của con cái Tạ Lẫm và Ôn Ý Nhi xa hoa chẳng khác gì công chúa hoàng tử.

Cho đến ngày thứ mười bốn, khi ta đã thoi thóp sắp ch//ết, Tạ Lẫm sai người đến chặt sống ngón trỏ và ngón cái của ta.

Kẻ cầm ngón tay đẫm máu của ta mà cười lớn.

“Công tử nói Ý phu nhân đang đòi nốt sản nghiệp còn lại của ngài. Để không làm phiền ngài bế quan, chỉ mang ngón tay ra điểm ấn là được.”

ngày ấy, Tạ Lẫm vì Ôn Ý Nhi mà cướp đi tất cả của ta, còn ta thì chết thảm trong cấm địa.

Giờ đây gió mát trăng thanh, giờ lành đã đến, đã đến xuất giá.

Ta và Ôn Ý Nhi cùng đứng trong đại sảnh.

Phụ thân đích thân chỉnh lại giá y đỏ thắm cho nàng, còn ta chỉ trang điểm nhạt nhẽo, mặc y phục phấn hồng giản dị, trông chẳng khác gì một nha hoàn.

Phụ thân lùng dặn dò.

“Ôn Chỉ, ngươi mệnh hèn. Từ nay trước mặt người ngươi là chủ mẫu, nhưng lưng phải tôn Ý Nhi làm chủ, sáng tối thỉnh an, đúng lễ dập đầu. Càng không được mơ tưởng sinh con, mưu đồ vị trí đích tử của Tạ gia.”

Tạ Lẫm mỉm cười nhàn nhạt.

“Nhạc phụ yên tâm. Khi còn nhỏ Ý Nhi từng cứu ta trong miếu hoang một viên đan dược, nhờ ta mới có thân bán . Đại ân thế ta suốt đời không quên.”

Trong sân vang tiếng nhạc cưới, che lấp tiếng cười khẽ của ta.

Kiếp trước cho đến chết ta vẫn nghĩ rốt cuộc mình thua Ôn Ý Nhi điểm nào.

Đến kiếp này ta mới , hóa ra Tạ Lẫm tưởng rằng viên đan dược kia là do Ôn Ý Nhi cho hắn uống.

chiếc kiệu hoa một trước một , một tôn một tiện, chậm rãi rời khỏi thành.

Đi được mấy chục dặm thì trời đã tối.

Giữa đường Tạ Lẫm từng đến xem ta một lần. Hắn mang theo canh ngọt và bánh điểm tâm mà ta thích.

Hắn bày tất cả bàn rồi nói.

“A Chỉ, ta vẫn có tình nàng.”

“Nhưng dù sao Ý Nhi cũng từng cứu mạng ta, kiếp trước còn sinh cho ta con cái.”

“Nàng dưới nàng ấy cũng không tính là tủi thân. Chỉ đợi Ý Nhi mang thai, ta nhất định sẽ đến phòng nàng nhiều ngày hơn, bù lại động phòng của kiếp trước cho nàng, được không?”

Ta im lặng không nói.

khi hắn rời đi, ta cất bánh lại, thay y phục dạ rồi nhân mọi người ngủ say lén lút chui vào rừng.

sâu dễ sinh tà khí, tiểu A Mặc từ sâu trong rừng khó khăn bay đến phía ta.

Thân hình hắn càng càng trong suốt.

Ta hỏi vì sao hắn yếu , hắn chỉ cười thê lương.

“Ôn Chỉ, ta vừa làm một việc thiện, đổi được cơ hội sớm luân hồi chuyển thế. Đợi đưa nàng đến kinh thành xong, ta phải rời đi rồi.”

A Mặc dẫn ta ra khỏi rừng. Hắn vui mừng đứng trên con đường lớn vẫy tay ta.

“Ôn Chỉ, chúng ta làm được rồi. Phía trước chính là kinh thành.”

“Đến rồi, nàng cứ chờ đại lễ ta chuẩn bị cho nàng.”

Nhưng ta lại bi thương nhìn về phía hắn.

Nơi Tạ Lẫm đang đứng.

Cả A Mặc và ta đều đánh giá thấp Tạ Lẫm. thân bán của hắn, làm sao có không phát hiện ta rời đi.

Ta lại bị Tạ Lẫm bắt trở về.

A Mặc nhe răng hét lớn.

“Tạ Lẫm, ngươi thật quá đáng.”

“Kiếp trước ngươi cướp Ôn Ý Nhi con đàn bà độc ác thì thôi, nhưng Ôn Chỉ của kiếp này ngươi không có tư cách động vào.”

Tạ Lẫm không hề sợ hắn. Chỉ chút thủ đoạn đã khiến A Mặc bị hạ đến kêu thảm không ngừng.

cũng đau. A Mặc gần bị Tạ Lẫm hạ đến hồn phi phách tán.

Ta khàn giọng cầu xin.

“Tạ Lẫm, thả hắn ra, ta đi theo ngươi.”

Tạ Lẫm cười rồi kéo ta vào thành trước.

Kinh thành vẫn cũ. dáng vẻ nhân của Tạ Lẫm, người qua đường gặp hắn đều dừng lại chào hỏi.

“Tạ công tử, vị này là tân phu nhân của ngài sao?”

Tạ Lẫm khinh miệt cười.

“Một nha hoàn hạng phạm lỗi thôi. Bản công tử đang định ném nàng ta vào kỹ viện để mài giũa tính nết.”

Trong nơi ăn chơi xa hoa nhất kinh thành, Tạ Lẫm xé áo của ta rồi ném ta vào giữa đám đông.

Hắn nói.

“Ôn Chỉ, là ngươi tự tiện.”

“Kiếp trước nhịn được mười năm, kiếp này lại dám mơ tưởng bỏ trốn cùng .”

“Muốn đàn ông đến sao? ta cho ngươi động phòng, động cho đủ.”

Hắn sai bà tú bà đem ta ra đấu giá .

Bất kể là ăn mày hay lão già, chỉ trả đồng tiền là có làm nhục ta một lần.

Tạ Lẫm nhìn ta bị kéo lầu rồi quay người rời đi.

Kiệu hoa tân nương đã đến Tạ gia. Hắn vừa định bái đường thì cổng Tạ phủ đột nhiên truyền đến lệnh giới nghiêm.

Tạ Lẫm hỏi bạn quan trong triều có chuyện gì xảy ra.

Quan viên đáp.

“Thái tử bế quan nửa năm vừa xuất quan. Nghe nói cầm tín vật đi khắp nơi tìm thái tử phi trong mộng.”

“Tạ huynh, ngươi là bán , còn thái tử là chân . Mau ra tiếp giá đi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương