Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14.
Sáng hôm sau, đến trước phòng luyện đàn, tôi Chu Tự ngồi chờ ở cửa.
Anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, sắc mặt mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt nặng trĩu, trông như thức trắng cả đêm.
tôi, anh lập tức đứng bật dậy.
“ Tiểu , tôi gọi cho cậu cả đêm! Tại sao không máy?!”
Tôi nghiêng người tránh bàn tay anh định kéo lấy mình.
“Xin lỗi, tối qua tôi không để ý thoại.”
Mắt Chu Tự đỏ ngầu, ánh như muốn nứt ra.
“Không để ý thoại? cậu làm gì?
“Tại sao lại để Thẩm Liệt đưa về?
“Cậu thân với anh lắm ?
“Còn , từ khi nào cậu chuyển nhà?
“Sao tôi đến chỗ cậu ở thì hàng xóm bảo cậu dọn rồi?”
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến tôi bắt đầu phiền:
“Liên quan gì đến anh?”
“Không liên quan?”
Chu Tự bật , giọng mỉa mai:
“ Tiểu , mấy này chẳng cậu làm để chọc tôi sao?”
Tôi nhíu mày:
“Anh gì ? Uống nhầm thuốc ?”
“ Tiểu , từng ấy , ai hiểu cậu hơn tôi chứ?”
Chu Tự ra vẻ nắm chắc phần thắng.
“Tôi biết, hôm qua làm cậu mất mặt trước mọi người, cậu giận.
“Tôi thay cô ấy xin lỗi cậu.
“Từ giờ, tôi sẽ không để cô ấy xuất hiện trước mặt cậu .”
Anh lộ ra vẻ mỏi mệt, thở dài bất lực.
“Nhưng đổi lại, cậu hứa…
“Tránh xa Thẩm Liệt ra.
“Đừng cắt liên lạc với tôi.
“Và cũng đừng lấy người đàn ông khác ra để chọc tức tôi.”
“…”
15.
Thì ra, con người khi cạn lời thật sự sẽ muốn bật .
“Chu Tự, rốt cuộc anh coi tôi là gì?”
“Là hàng xóm? Là bạn bè? Hay là cái đuôi nhỏ xưa cứ theo anh mãi không dứt?” Tôi anh lạnh lùng. “Anh có tư cách gì mà xen vào cuộc sống của tôi?”
“ Tiểu , chúng lớn lên nhau, bao nhiêu qua tôi lo cho em còn ít ?”
“Đúng, chúng lớn lên nhau… nhưng cũng đến thôi, đúng không?”
Sắc mặt Chu Tự thoáng khựng lại.
Tôi lùi một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Chu Tự, thừa nhận , cả hai chúng đều thay đổi rồi.
“Anh có lựa chọn của anh, tôi cũng có cuộc sống của tôi.
“Từ giờ trở , làm ơn đừng hai lòng, và càng đừng nhúng tay vào cuộc đời tôi .”
Hai tay Chu Tự siết chặt. Lòng bàn tay thủy tinh cứa quấn vài vòng băng gạc, giờ thấm ra vệt máu đỏ.
“Không,” anh lắc đầu, ánh mắt hiện lên sự cố chấp. “Không có gì thay đổi cả.”
Tôi thở dài, không muốn tiếp tục đôi co với anh.
“Tôi dọn nhà là vì chỗ cũ hết hợp đồng. Còn địa mới, tôi chẳng cần thiết nói cho anh biết.”
“Còn về Thẩm Liệt…” tôi dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Tôi càng không có lý do gì tránh xa anh ấy.”
“Bởi vì… anh ấy là bạn trai tôi.”
Chu Tự bỗng run lên.
“Cậu nói gì cơ?”
“Cậu nói gì?!” — hai giọng nói vang lên lúc.
Không biết từ đâu, Tần Tán xuất hiện, quàng tay qua vai tôi.
“Giỏi nha Tiểu ! Yêu đương mà giấu cả bạn thân!”
Tôi ngượng, kéo Tần Tán bước vào phòng luyện đàn:
“Lát mình kể hết cho cậu .”
Chu Tự lại bất ngờ kéo tay tôi lại, lực mạnh đến nỗi như muốn bóp nát xương tay.
“A— buông ra!”
Nhưng anh như không , mắt đỏ lên, cả người run rẩy vì sốc và giận dữ.
“ Tiểu , em nghiêm túc đấy ?”
Tôi còn chưa lên tiếng thì Tần Tán vung tay hất phăng tay anh ra.
Cô kéo tôi ra phía sau, không khách sáo anh:
“Đủ rồi Chu thiếu gia, anh có bạn gái rồi còn cứ bám lấy Tiểu làm gì?
“Hôm qua anh bỏ không một lời, cả đêm mất hút, bạn gái anh ngồi ở bàn khóc cả buổi trời, bọn này dỗ thế nào cũng không nín nổi!
“Nếu anh còn không chịu dỗ người , cẩn thận Lâm lại đòi chia tay đấy!”
Nói xong, Tần Tán còn đảo mắt một vòng, kéo tôi thẳng vào phòng luyện đàn mà không thèm quay đầu lại.
16.
Tôi kể hết mọi cho Tần Tán từ đầu đến cuối.
xong, cô thở phào một hơi.
“ thì tốt rồi.
“Cậu độc thân lâu thế, tôi cứ tưởng cậu vẫn còn không dứt cái tên tra nam Chu Tự ấy cơ.”
Tôi lắc đầu, nhẹ nhõm:
“Buông bỏ lâu rồi.”
Tần Tán lại nói:
“Bảo sao tối qua đột nhiên cậu để Thẩm Liệt đưa về, làm tụi này giật hết cả mình.”
“Tới mức giật mình luôn ?” Tôi hơi nghi hoặc: “Dù sao cũng là bạn bè, đưa về có gì đâu mà lạ?”
“Người khác thì không sao, nhưng mà là Thẩm Liệt !”
Tần Tán bĩu môi.
“ cái vòng bạn bè của tụi mình, nhà ai mà không có chút bối cảnh. Nhưng so với Thẩm Liệt, thì đúng là muối bỏ biển.”
Cô tặc lưỡi:
“Nếu dựa theo mô típ tiểu thuyết, kiểu gì cũng gọi anh là ‘thái tử gia kinh thành’.”
“Tôi từng thắc mắc, người như anh ấy, cao không với tới , sao lại chịu hạ mình chen vào nhóm tụi mình.”
“Nhưng bây giờ, tôi hình như… hiểu chút chút rồi .”
nói, ánh mắt cô dừng lại trên người tôi.
Tôi kéo khóe môi :
“Cậu suy nghĩ hơi… bay xa rồi.”
Tần Tán tôi bằng ánh mắt không tin.
“Không tin ? tôi phân tích nè!
“Mỗi lần tụi mình tụ tập, Thẩm Liệt toàn không đến, nhưng cứ có cậu thì chắc chắn anh ấy có mặt!
“Người mà đến lễ tốt nghiệp cũng chẳng buồn tham dự, lại chưa từng vắng mặt buổi biểu diễn nào của cậu!”
“Dù là bạn thân cỡ nào, cũng khó làm đến mức , đúng không?”
Tần Tán tròn mắt, nổi hết cả da gà.
“Không để ý thì thôi, nghĩ lại mới rùng mình thật sự!
“Bình thường tụi mình muốn gặp mặt anh ấy còn khó, có cậu là cách vài hôm lại ‘tình cờ’ đụng mặt.”
“Còn mấy món quà sinh nhật ẩn danh cậu nhận mỗi — kia là bộ trang sức tiền triệu, ngoái là cây vĩ cầm đặt làm riêng, còn có khắc tên cậu .”
“Vì không biết ai tặng, cậu đến giờ còn không dám đụng vào mấy món !”
“Nghĩ lại thử xem, ngoài Thẩm Liệt ra, còn ai có thể hào phóng thế?”
Tần Tán vỗ bàn đánh “bốp”:
“Không chừng Thẩm Liệt thầm thương cậu bao nay rồi!”
Tôi chấn động đến mức chẳng nói nên lời.
“Có khi… là trùng hợp thôi?”
“Trên đời làm gì có nhiều trùng hợp ?”
Tôi đột nhiên nhớ đến nụ hôn hôm qua — mãnh liệt, dai dẳng, gần như mất kiểm soát — lòng không khỏi rung động.
“Nhưng… anh ấy đâu có giống kiểu người sẽ âm thầm yêu đơn phương.”
“Ờ thì…” Tần Tán gật gù, rồi nói thêm:
“Phong thái anh ấy lại giống kiểu — sẽ nhốt người mình thích lại, rồi ‘cưỡng ép tình yêu’ suốt ngày đêm ấy!”
“…Cậu bớt đọc mấy truyện sắc lại .”
17.
Từ sau khi biết Thẩm Liệt có thể thầm thích tôi từ lâu, mấy ngày nay tôi cứ không kìm mà chú ý đến từng hành động nhỏ của anh.
Dường như anh hiểu rõ mọi điều về tôi.
Tôi thích hoa hướng dương, ghét hành và tỏi, dị ứng với đậu phộng… những điều tôi chưa từng kể với người ngoài, anh đều biết cả.
Thẩm Liệt là người lịch thiệp, chu đáo. Nhưng mỗi khi có hai người, anh luôn tìm cách nắm tay tôi thật chặt, hoặc đột ngột nghiêng đầu hôn nhẹ lên má tôi lúc tôi đang nói .
Cứ như… một chú cún con nhõng nhẽo đòi chủ xoa đầu — cái kiểu phụ thuộc mềm yếu lại bất an ấy hoàn toàn trái ngược với khí chất cao quý lạnh lùng của anh.
Sau mỗi lần tôi luyện đàn xong quay đầu lại, luôn có thể Thẩm Liệt đứng .
Anh ôm một bó hoa hướng dương rực rỡ, đứng vùng sáng tối đan xen của hành lang.
Gió lặng lẽ lướt qua, ánh mắt anh khi tôi như cuộn lên lớp cảm xúc mà tôi không sao đọc nổi.
Là điên cuồng đè nén, hay khát vọng chiếm hữu kiềm nén?
Anh mỉm tôi, tựa như đang nói:
“Anh đợi em rất, rất lâu rồi.”
18.
Tần Tán nói dạo này Chu Tự gần như dính chặt quán bar.
Cứ hễ say, anh lại gọi cho tôi liên tục.
thoại, anh như mắc kẹt hồi ức, thao thao bất tuyệt kể về những cũ.
Kể về khu vườn ngập tràn hoa tường vi trên đường tan học ngày xưa.
Kể về lần hai đứa gom tiền tiêu vặt mua pate cho con mèo hoang ở cổng trường.
Kể về hôm tôi cô giáo violin mắng đến phát khóc, anh lén bỏ ớt vào bình giữ nhiệt của cô để “trả thù” thay tôi…
Tôi đến buồn ngủ díp mắt.
Thẩm Liệt ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng, nhận lấy thoại:
“Cô ấy ngủ rồi. Có gì thì nói với tôi.”
“…”
Chu Tự lập tức cúp máy.
Rồi lại bắt đầu nhắn tin như điên.
Hỏi tại sao tôi lại quen Thẩm Liệt, nói tôi hoàn toàn không hiểu rõ về anh, bảo tôi hãy chia tay ngay…
Tôi cuối không chịu nổi , chặn toàn bộ liên lạc từ anh.
Thế là yên ổn vài hôm — cho đến khi Lâm gọi đến.
Lâm là mẹ của Chu Tự.
Từ sau khi cha mẹ tôi qua đời vì tai nạn, Lâm vẫn luôn yêu thương tôi như con gái ruột.
thoại, nói gần đây tâm trạng Chu Tự rất tệ, hỏi tôi có anh đang cãi nhau với bạn gái không.
Tôi không biết nên trả lời thế nào, đành ậm ừ:
“Chắc là .”
Lâm thở dài, nói với tôi một lát, rồi bảo cuối tuần về nhà ăn cơm.
Tôi nghĩ một hồi, cuối cũng đáp:
“Vâng ạ.”