Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Tôi . Loại người như Hạ Hoa, lòng lang dạ sói, gan đen như mực, chẳng có lời nào tử tế.
Bây giờ lại định dùng tiền đồ của Hạ Quân để uy hiếp tôi, ép tôi phải đưa tiền.
Tôi bật lạnh:
“Tính toán hay đấy!”
“Chứ sao? Dù cô cũng nhiều tiền, đâu có tiếc vài đồng lẻ?”
Hạ Hoa tưởng mình nắm điểm yếu của tôi:
“Hạ Quân giờ là cán bộ lớn, không thể có tai tiếng. Cô muốn bà lớn thì phải đáp ứng yêu cầu của tôi.”
Ban đầu hắn còn lắp bắp, sau càng nói càng trơn tru, đắc ý như thể nắm phần thắng.
Tôi nhướng mày :
“Muốn tiền cũng không phải không . tôi là người rất thù dai. Chỉ riêng chuyện năm xưa rơi tôi, tôi đã chẳng muốn đưa xu nào.”
Nghe vậy, Hạ Hoa vội cãi:
“Không phải tôi muốn cô! Là tiện nhân Lương Thu Nguyệt quyến rũ tôi! Cô đã có chồng, lại miệng lưỡi dẻo quẹo, tôi nhất thời hồ đồ!”
“Thế à? Tức là mọi lỗi lầm đều do Lương Thu Nguyệt?
cô lại kể khác cơ.
Cô bảo yêu cô đi sống lại, vì cô dám cả vợ mới cưới.”
“ đàn bà nói bậy! Nói láo trắng trợn!”
“Tôi không ai nói thật.
Tôi chỉ : tiền của tôi không nuôi người ngoài.
Muốn có tiền của tôi, phải đoạn tuyệt với Lương Thu Nguyệt.”
“Không vấn đề!” – Hạ Hoa gật đầu ngay –
“Chỉ cần cô tiền, tôi chắn cắt đứt với cô sạch sẽ.”
Tôi nhạt:
“ nói dễ nghe lắm. tôi không tin.
Tôi muốn thành ý.”
Tôi mở túi xách, rút ra mấy cọc tiền .
“Chứng minh thành ý đi. Chỉ cần dứt khoát với Lương Thu Nguyệt, tôi gấp mấy chục lần số này cũng không tiếc.”
Mắt Hạ Hoa lập tức sáng như chó vớ xương.
Tôi từ tốn cất tiền vào túi.
“Đi đi. nào thì quay lại tìm tôi lấy tiền.”
Hạ Hoa rời đi. Tôi đứng dậy, chậm rãi bước ra sau vườn.
Ở , Hạ Đại Sơn – bẩn thỉu, xấu xí – đang ngồi xổm mình, lặng lẽ nghịch đống mô hình đất.
Tôi lặng lẽ bước tới sau lưng, đứng hồi lâu rồi mới lên tiếng:
“Dạo này sống thế nào? Đỡ hơn chưa?”
Nghe tiếng tôi, Hạ Đại Sơn giật mình quay lại.
Tôi rõ ràng ánh mắt thù hận lóe lên gương biến dạng .
Tôi :
“Bốn năm trước, nghe nói cậu bị ngã từ tầng xuống, sau … nói chuyện lại bình thường đúng không?
Lúc ấy cậu nhờ Triệu Kim Hoa gọi điện tôi, nói muốn gặp tôi. Có chuyện này không?”
Hạ Đại Sơn không nói. Tôi cũng chẳng chờ câu trả lời.
“Trước nhờ gọi tôi, cậu còn gọi cha mẹ của mình.
Cậu tưởng họ sẽ cứu cậu đúng không? họ không thèm để ý.”
“Cậu suốt ngày chỉ quanh quẩn trong sân, trộm dưa hái đào, không nổi việc nên hồn.
Tôi cậu trách trời trách đất, hận ông trời bất công.
ông trời cậu cơ hội đấy chứ.”
Tôi thẳng vào gương im lặng kia, chữ chữ nói:
“Người nói: ‘Không phải không báo, là chưa lúc’.
trước cậu , này chính là báo ứng.
Cậu có đúng không… Hạ Đại Sơn?”
16
Tôi vừa dứt lời, Hạ Đại Sơn đột ngột bật dậy:
“Cô… cô vừa nói ?”
“Tôi hỏi cậu: trước sống có tốt không?
Sau khiến người mẹ nuôi đã vất vả nuôi cậu mức tức , cậu quay đầu nhận lại cha mẹ cầm thú, rồi đậu đại học 985 – cậu có đạt cuộc sống cậu mơ ước không?
Tôi đoán, loại người như cậu chắn là không rồi nhỉ?”
Sắc Hạ Đại Sơn thay đổi liên tục:
“Cô… sao cô ?”
“Không rõ ràng lắm sao?
Cậu có thể quay lại, thì tại sao tôi lại không?”
Tôi bật châm chọc.
Thực ra, tôi đã phát hiện Hạ Đại Sơn sống lại từ bốn năm trước, chỉ là tôi chưa vạch trần.
Tôi chỉ trở về sớm hơn cậu vài năm – và trở về, tôi đã thề, tuyệt đối không giúp cái đồ vong ân phụ nghĩa như cậu phân hào.
“Vì thế nên… cậu mới thành ra như ngày hôm nay.
Để tôi đoán nhé – cha mẹ trước cậu bất chấp tất cả để nhận lại, họ có thương yêu cậu không? là không đâu nhỉ?
Trong mắt họ chỉ có tiền và lợi ích, đối với đứa xấu xí như cậu thì sống chỉ là gánh nặng, đúng không?”
Hai tay Hạ Đại Sơn siết chặt lại, trắng bệch.
Tôi chậm rãi nói tiếp:
“Cha mẹ của cậu, căn bản không phải người tốt.
Họ chẳng bao giờ muốn có đứa như cậu – thứ thừa thãi, vô dụng.
Trong mắt họ, cậu chẳng có chút giá trị nào, vậy nên tôi đoán… họ hẳn cũng muốn giết quách cậu đi rảnh nợ, đúng không?
Dù sao, loại rác rưởi như cậu… sống đời cũng chẳng có lý do.”
Nói xong, tôi quay người đi.
Tôi … Hạ Đại Sơn hiểu rất rõ lời tôi vừa nói có ý .
Ba ngày sau, tin tức chấn động lan khắp cả làng:
Hạ Hoa đã !
Hắn bị chính của mình – Hạ Đại Sơn – đánh .
Cảnh sát tìm thi thể đã cứng đờ của Hạ Hoa núi, còn ở dưới chân núi là xác của Lương Thu Nguyệt – nát bét, thân thể gãy vụn mảnh.
Dựa vào vết máu và DNA người Hạ Hoa, cảnh sát đã nhanh chóng bắt Hạ Đại Sơn.
Lương Thu Nguyệt đã , người không thể lên tiếng.
Người duy nhất có thể nói – là Hạ Đại Sơn.
đầu óc hắn có vấn đề, nói năng lộn xộn.
Từ những lời kể mù mờ của hắn, cảnh sát cuối cùng cũng ghép bức tranh toàn cảnh:
Hạ Hoa lừa Lương Thu Nguyệt và Hạ Đại Sơn lên núi.
Sau , ngay trước trai, hắn đẩy Lương Thu Nguyệt xuống vực.
chuẩn bị ra tay với Hạ Đại Sơn, thằng bé chạy.
Hạ Hoa đuổi theo, hai người vật lộn.
Cuối cùng, Hạ Đại Sơn vớ tảng đá, đập thẳng vào đầu Hạ Hoa.
Cặp “oan gia tình nhân” sống bên nhau năm xưa, này cũng tay trong tay xuống âm phủ hội ngộ.
Phải nói rằng, tình yêu của bọn họ thật sự rất “sâu đậm”.
Còn Hạ Đại Sơn – do bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn tâm thần nặng – không phải ngồi tù, bị đưa vào bệnh viện tâm thần cách ly điều trị.
Ba tháng sau Hạ Đại Sơn bị đưa đi, tôi bệnh viện thăm hắn.
Qua khung sắt, tôi Hạ Đại Sơn đã bị tra tấn biến dạng, mày tàn tạ, dáng vẻ chẳng còn chút là người.
Tôi mỉm mãn nguyện.
Hạ Đại Sơn vừa tôi liền hét lên giận dữ, lao về phía trước.
Chỉ là, bị ngăn bởi hàng rào sắt, hắn chẳng thể tới gần tôi.
Y tá trực phản ứng mất kiểm soát của hắn, lập tức phán đoán là phát bệnh, rồi lôi hắn đi trị liệu điện giật.
trở lại, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, nằm vật dưới đất không nhúc nhích, ánh mắt căm độc tôi trừng trừng.
Tôi khoanh tay đứng hắn, khẽ :
“Từ giờ cứ ngoan ngoãn ở đây chuộc tội đi. Đây là quả báo trước… cậu nợ tôi đấy, Hạ Đại Sơn.”
Hết