Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Sau đó.

Một giọng trẻ con non nớt vang lên.

“Ba ơi, ba ơi, con hát xem đúng không?”

“Dưới cây cầu trước , có đàn vịt bơi …”

Giọng hát lạc tông, nhưng tràn đầy niềm vui.

Sau đó một giọng đàn ông ấm áp vang lên.

“Ha ha ha, Tiểu Nguyệt của ba hát hay lắm.”

“Nhưng phải là: mau đến mau đến đếm nào, hai bốn sáu bảy tám.”

“Không phải hai năm sáu bảy tám.”

“Con lại nhầm bốn với năm rồi, đồ hồ đồ.”

“Ghét ba! Ba mới là người hồ đồ!”

“Được được, ba là người hồ đồ, Tiểu Nguyệt là cô bé minh.”

“Tiểu Nguyệt à, đợi ba lĩnh lương sẽ cho con một con búp bê mới nhé?”

“Dạ! Con muốn con mặc váy hồng!”

“Được, con mặc váy hồng…”

Đoạn ghi âm dừng ở đó.

Trong tai chỉ còn tiếng nhiễu.

Nhưng tôi vẫn chưa tháo tai ra.

Mắt tôi nóng lên.

cùng tôi cũng hiểu.

Liễu Mạn… không, Giang Nguyệt.

Thứ cô đã mất là gì.

Đó là toàn bộ giới của một đứa trẻ.

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh, nhắm mắt lại.

Tôi bắt đầu nhìn lại chính mình.

Việc tôi lại Hoa Hưng Thực Nghiệp, về mặt thương mại là hoàn toàn hợp pháp.

Không có gì đáng chỉ trích.

Đó chỉ là một bước nhỏ trong quá trình rộng đế chế kinh doanh của tôi.

Tôi thậm chí chưa từng đến trấn đó.

Cũng chưa từng quan tâm.

Những công nhân trong nhà máy sau khi bị lại đã ra sao.

Trong giới của tôi.

Họ chỉ là những con số chi phí có thể “tối ưu hóa” trong báo cáo tài chính.

Tôi chưa từng nghĩ.

Sau mỗi con số.

là một con người.

Một gia đình.

Tôi không trực tiếp giết cha mẹ cô.

Nhưng thống tư bản lạnh lẽo đã giết họ.

Còn tôi.

Là một phần đứng trên đỉnh của thống đó.

Từ góc độ này.

Đôi tôi… cũng không sạch sẽ.

Tôi cầm điện thoại, gọi cho thợ săn.

Giọng tôi khàn đi chưa từng có.

“Tôi quyết định rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Ông đang chờ câu tiếp .

“Phiên tòa… vẫn phải tiếp tục.”

“Nhưng không phải kiểu ăn miếng trả miếng đơn giản.”

Tôi nói rất chậm.

Từng chữ như bị ép ra khỏi cổ họng.

“Tôi sẽ lấy đi tất cả những gì cô ta đang có.”

“Cũng phá hủy tất cả những gì cô ta muốn.”

“Tôi sẽ để cô ta tận mắt nhìn .”

“Lâu đài trên cát mà cô ta xây bằng thù hận và âm mưu.”

“Sụp đổ từng chút một.”

“Tôi sẽ đưa cô ta trở lại điểm xuất phát.”

“Trở lại Giang Nguyệt – người không có gì cả.”

“Sau đó tôi sẽ đứng trước mặt cô ta.”

“Trả lại những thứ này cho cô ta.”

“Tôi muốn chính cô ta.”

“Tự phán xét con người đã bị thù hận nuốt mất linh hồn.”

“Liễu Mạn.”

Đó.

Chính là bản án cùng tôi dành cho cô.

14 Vết nứt

Sau khi đưa ra quyết định, nội tâm tôi ngược lại bình tĩnh chưa từng có.

Ngọn lửa trả thù vẫn đang cháy.

Nhưng nó không còn là ngọn lửa dại muốn thiêu rụi tất cả.

Mà trở thành một ngọn lửa xanh lạnh lẽo, trầm lặng hơn.

Đủ để nung chảy cả thép cứng .

Thợ săn đến căn hộ của tôi.

Mang những thiết bị chuyên nghiệp hơn.

Trên màn hình lớn, được chia thành hàng chục ô nhỏ.

Có hình ảnh trụ sở công ty tôi.

Có tập đoàn của Lục Minh.

Có cả động thái thời gian thực của những nhân vật then chốt.

Cùng một sơ đồ quan khổng lồ.

Trên đó dùng những đường đỏ đánh dấu tất cả các dòng tiền mờ ám và lợi ích ngầm của Lục Minh.

“Lục Minh là người cực kỳ tự phụ, cũng cực kỳ tham lam.”

Tôi chỉ vào sơ đồ quan trên màn hình nói với thợ săn.

“Tất cả tiền bẩn của hắn vận hành một quỹ tín thác ở nước ngoài.”

“Người quản lý quỹ đó là cháu ruột của hắn, tên Trương Dương.”

“Đây là mắt xích yếu , cũng là chí mạng trong toàn bộ chuỗi lợi ích đen của hắn.”

Thợ săn gật đầu.

“Cần tôi cho người ‘mời’ Trương Dương đi uống trà không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Đối phó với loại ký sinh trùng tài chính này, bạo lực là cách thấp kém .”

“Việc chúng ta cần làm là khiến hắn tự mình phơi hết những vết mủ ra dưới ánh sáng.”

Tôi lấy một tờ giấy, viết lên đó một cái tên.

Tôn Bác.

“Anh ta là viên tài chính hàng đầu trong nước, khứu giác còn nhạy hơn chó săn.”

“Ba năm trước vì một bài điều tra sâu mà đắc tội người khác, suýt nữa thân bại danh liệt.”

“Là tôi đã giữ anh ta lại.”

“Anh ta nợ tôi một ân tình.”

Tôi đưa tờ giấy có tên đó cùng một chiếc USB mã hóa cho thợ săn.

“Dùng cách an toàn giao cho anh ta.”

“Nói với anh ta đây là món ‘quà cùng’ mà Quý Phong để lại trước khi chết.”

“Anh ta sẽ hiểu.”

Thợ săn nhận đồ, không hỏi thêm một câu, quay người rời đi.

Tôi lại nhìn về phía màn hình.

Một cơn bão tài chính đang âm thầm hình thành ở nơi tôi không nhìn .

Còn tôi chính là con bướm đứng sau cánh màn, nhẹ nhàng vỗ cánh.

Sáng hôm sau, chín giờ.

trường chứng khoán .

Chưa đầy mười phút.

Một bài điều tra chuyên sâu mang tên“Trăm tỷ tiền đen! Vạch trần bóng ma quỹ offshore phía sau tập đoàn Lục ”bùng nổ trên toàn mạng.

Tác giả chính là Tôn Bác.

Trong bài viết, với chuỗi chứng cứ không thể bác bỏ, anh ta vạch trần toàn bộ quá trình Lục Minh dùng quỹ offshore để giao dịch nội gián, thao túng giá cổ phiếu và chuyển tài sản bất hợp pháp.

Mỗi con số chính xác đến hai chữ số thập phân.

Mỗi giao dịch kèm chứng cứ không thể chối cãi.

Bài viết giống như một quả bom dẫn đường chính xác.

Trong chớp mắt đã phá tan đế chế kinh doanh mà Lục Minh dày công xây dựng bao năm.

Cổ phiếu tập đoàn Lục vừa đã giảm sàn ngay tức.

Lệnh bán tràn ra như tuyết lở.

Không ai dám .

Ngay sau đó, các cơ quan truyền chính thống đồng loạt đưa tin.

Chưa đầy nửa giờ sau khi bài báo đăng tải.

Cơ quan quản lý tài chính tuyên bố thành tổ điều tra đặc biệt, tiến vào tập đoàn Lục .

Đồng thời áp dụng biện pháp cấm xuất cảnh và quản thúc đối với Lục Minh.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Nhanh đến mức tất cả mọi người trở không kịp.

Tôi nhìn trên bản tin truyền hình cảnh Lục Minh bị viên vây kín trước công ty.

Mặt hắn tái mét.

Ánh mắt đầy hoảng sợ và khó tin.

Hắn gào lên trước ống kính.

“Vu khống! Đây là vu khống! Tôi sẽ kiện!”

Nhưng tiếng của hắn nhanh chóng bị chìm trong ánh đèn flash và những câu hỏi dồn dập của viên.

Cùng lúc đó.

Trong màn hình giám biệt thự của tôi.

Liễu Mạn cũng tin này.

Cô đang uống trà sáng rất tao nhã.

Khi nhìn tiêu đề.

Tách trà đắt tiền trong xuống đất.

Thảm Ba Tư đắt đỏ bị nhuộm một vết bẩn lớn.

Nhưng cô hoàn toàn không để ý.

Trên mặt cô đầu tiên xuất vẻ hoảng loạn.

tức cầm chiếc điện thoại đen, gọi cho Lục Minh.

Ngay khi điện thoại vừa kết nối.

Cô đã gầm lên bằng giọng sắc bén, cố kìm nén cơn giận.

“Lục Minh! Đồ vô dụng làm việc chẳng nên hồn!”

“Tôi đã nói anh phải dọn sạch cái đuôi của mình!”

“Rốt cuộc anh đã làm những gì!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng gào loạn của Lục Minh.

“Tôi biết sao được! Có người muốn giết tôi!”

“Liễu Mạn! Chuyện này chắc chắn có liên quan đến cô! Có phải cô bán đứng tôi không!”

“Anh nói nhảm!”

Giọng Liễu Mạn run lên vì tức giận.

“Tôi bán đứng anh? Tôi à? Chúng ta đang cùng trên một con thuyền!”

“Thuyền chìm thì không ai thoát!”

“Tôi mặc kệ anh dùng cách gì, tức dập chuyện này xuống!”

“Nếu lửa cháy đến tôi, Lục Minh, tôi thề sẽ khiến anh chết thảm hơn Quý Phong!”

Nói xong cô cúp máy thật mạnh.

Tôi nhìn người phụ nữ trên màn hình.

Gương mặt méo mó vì sợ hãi và giận dữ.

Trong lòng không có chút hả hê nào.

Chỉ có sự lạnh lẽo tuyệt đối.

Liễu Mạn, Lục Minh.

Vết nứt đầu tiên giữa hai người.

Đã xuất .

Vết nứt này sẽ ngày càng lớn.

Cho đến khi kéo cả hai xuống vực sâu không lối thoát.

Đây.

Chỉ mới là khởi đầu.

15 Con thú bị dồn vào đường cùng

Lục Minh hoàn toàn trở thành một con thú bị nhốt trong lồng.

Công ty hắn bị phong tỏa.

Tài khoản bị đóng băng.

Mọi đường lui bị chặn.

Những người từng vây quanh hắn giờ tránh hắn như tránh dịch.

Hắn nhốt mình trong văn phòng trống rỗng.

Đi đi lại như một con thú tuyệt vọng.

Ai?

Rốt cuộc là ai?

Ai có thể nắm tất cả lá bài của hắn?

Lại chọn đúng thời điểm quan trọng để giáng một đòn chí mạng?

Đối thủ thương mại?

Không thể.

Không ai có thể nắm tin chính xác đến vậy.

Trong đầu hắn lượt lên từng cái tên.

Rồi lại bị hắn phủ nhận.

cùng.

Một cái tên lên.

Liễu Mạn.

Người phụ nữ đó.

Người phụ nữ vừa mới bàn với hắn cách chia chác đế chế Quý Phong.

Có phải cô ta không?

cầu rút ván.

Giết lừa khi xong việc.

Điều đó hoàn toàn phù hợp với bản chất bọ cạp độc của cô.

Chắc chắn cô muốn dùng cách này để đá hắn khỏi cuộc chơi.

Sau đó một mình nuốt trọn tất cả.

Ý nghĩ đó vừa xuất .

Liền không thể dập tắt.

Giống như cỏ dại mọc cuồng trong lòng hắn.

Hắn cầm điện thoại gọi cho Liễu Mạn hết này đến khác.

Không ai .

Hắn gửi vô số tin nhắn.

Từ chất vấn.

Đến đe dọa.

Rồi cầu xin.

Tất cả vào im lặng.

Liễu Mạn đã hoàn toàn bỏ hắn.

Cô giống như một bác sĩ phẫu thuật lạnh lùng.

Khi phát mô đã hoại tử.

tức cắt bỏ.

Không do dự.

Trong mắt Lục Minh, chút lý trí cùng cũng bị nghiền nát.

Hắn bắt đầu phát .

Ngồi trước bàn làm việc lẩm bẩm.

“Cô muốn tôi chết?”

“Muốn nuốt hết một mình?”

“Liễu Mạn… cô coi thường Lục Minh này rồi.”

“Nếu tôi không sống nổi…”

“Cô cũng đừng hòng sống yên!”

“Tôi sẽ phanh phui tất cả!”

“Tôi sẽ nói cho cả giới biết cô và tình nhân đã giết chồng mình nào!”

“Tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt!”

“Chúng ta cùng xuống địa ngục!”

Ở phía bên kia.

Liễu Mạn cũng đang cực kỳ lo lắng.

Nhưng cô bình tĩnh hơn Lục Minh nhiều.

Sự sụp đổ của Lục Minh tuy phá vỡ kế hoạch của cô.

Nhưng cũng giúp cô sớm nhìn ra sự ngu xuẩn và vô dụng của hắn.

Một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào.

Tháo bỏ sớm chưa chắc là điều xấu.

Cô nhanh chóng cắt đứt toàn bộ liên với Lục Minh.

Dưới danh nghĩa công ty tôi.

Cô phát một tuyên bố mạnh mẽ.

Lên án hành vi gian lận thương mại của Lục Minh.

Và tuyên bố chấm dứt vĩnh viễn mọi hợp tác với tập đoàn Lục .

Cô tự xây dựng hình ảnh mình là nạn nhân bị lừa dối.

Nhận được sự cảm của dư luận và trường.

Cô tưởng rằng như vậy có thể đẩy toàn bộ ngọn lửa sang Lục Minh.

Chỉ cần đủ nhanh.

Đủ tàn nhẫn.

Cô có thể rút lui an toàn khỏi cơn bão.

Nhưng cô đã đánh giá thấp.

Một con thú bị dồn vào đường cùng.

Trước khi chết có thể phản công cuồng đến mức nào.

Tin tình báo từ thợ săn tức gửi tới.

“Lục Minh đã liên với một hãng truyền nước ngoài.”

“Hắn muốn công bố toàn bộ vụ máy bay.”

“Hắn có hóa đơn thanh toán khi thiết bị.”

“Dù là ẩn danh nhưng vẫn có thể ra hắn.”

Giọng thợ săn rất bình tĩnh.

“Hắn định tấn công kiểu tự .”

Tôi nhìn người đàn ông gần như phát trên màn hình.

Lắc đầu.

“Không.”

“Hắn sẽ không có cơ hội gặp bất kỳ viên nào.”

Thợ săn hỏi.

“Vì sao?”

“Vì Liễu Mạn còn không muốn hắn miệng hơn cả chúng ta.”

Tôi chỉ vào màn hình giám của Liễu Mạn.

Cô đang ngồi trong phòng làm việc.

Cầm chiếc điện thoại đen.

Gương mặt không biểu cảm.

Nhưng ánh mắt lạnh như băng Siberia.

Cô đang soạn một tin nhắn.

Nội dung rất đơn giản.

Chỉ có một địa chỉ và thời gian.

“Đêm nay, 11 giờ, khu nhà bỏ phía đông.”

Người nhận là một số lạ mà cô chưa từng liên lạc.

Tôi nhìn dãy số đó, nói với thợ săn.

“Tra số này.”

Chỉ một lúc sau ông đã có kết quả.

“Số này thuộc một tổ chức ngầm tên là Người dọn dẹp.”

“Chuyên xử lý những rắc rối… không thể đưa ra ánh sáng.”

“Dịch vụ bao gồm nhưng không giới hạn việc khiến ai đó biến mất vĩnh viễn.”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Đây chính là Liễu Mạn.

Người phụ nữ tôi từng yêu ba năm.

Sự tàn nhẫn của cô luôn vượt ngoài tưởng tượng.

Cô không chỉ muốn phá hủy sự nghiệp của Lục Minh.

Cô còn muốn xóa luôn sự tồn tại của hắn.

Thợ săn hỏi tôi.

“Chúng ta làm gì?”

“Ngăn cô ta lại sao?”

Tôi im lặng rất lâu.

Nhìn hai con người đã hoàn toàn vào loạn trên màn hình.

Tôi biết.

Chính tôi đã chiếc hộp Pandora.

Giờ đây.

Những con quỷ bên trong đã không thể kiểm soát.

“Không.”

Tôi chậm rãi nói.

“Chúng ta không ngăn.”

“Chúng ta đi xem kịch.”

“Tôi muốn tận mắt nhìn.”

“Khi con rắn độc cắn vào cổ con sói đói.”

“Vở kịch này… sẽ kết thúc nào.”

16 Sân khấu ở ngoại ô phía Đông

Tòa nhà bỏ ở ngoại ô phía Đông giống như bộ xương thép khổng lồ bị thành phố lãng quên.

Ánh trăng trắng bệch.

Chiếu lên những đường nét gồ ghề của nó trên mặt đất tàn.

Gió luồn những khung sổ trống rỗng, phát ra âm thanh rên rỉ.

Giống như vô số oan hồn đang thì thầm.

Tôi và thợ săn ngồi đối diện bộ xương thép ấy.

Cách đó ba trăm mét, trong một căn nhà dân bỏ khác.

Đó là khán đài của chúng tôi.

Cũng là phòng VIP cho vở kịch tối nay.

Đội của thợ săn đã chuẩn bị xong tất cả.

Ba camera hồng ngoại độ chính xác cao khóa chặt lối vào và khu vực trung tâm của tòa nhà bỏ từ ba góc khác nhau.

Một thiết bị thu âm định hướng có thể bắt được ràng tiếng muỗi vỗ cánh ở khoảng cách ba trăm mét.

Tất cả tín hiệu được truyền trực tiếp đến màn hình giám trước mặt chúng tôi.

Hình ảnh nét.

Âm thanh sạch sẽ, không chút nhiễu.

“Họ đến rồi.”

Thợ săn chỉ vào một góc màn hình.

Một chiếc xe sedan đen tắt đèn pha, như một bóng ma trượt vào bóng tối của tòa nhà.

xe ra.

Lục Minh bước xuống.

Hắn mặc áo gió tối , đội mũ và đeo khẩu trang, che kín bản thân.

Nhưng ánh mắt hoảng loạn và đôi run rẩy đã tố cáo hắn.

Hắn giống như con thỏ bị hoảng sợ, cảnh giác nhìn quanh.

Xác nhận không có ai, hắn mới vội vàng bước vào tòa nhà.

Hắn tưởng rằng mình đến gặp viên có thể cứu hắn.

Hắn tưởng trong vẫn còn lá bài cùng để kéo Liễu Mạn chết chung.

Hắn không biết.

Thứ hắn bước vào không phải bàn đàm phán.

Mà là lò mổ được chuẩn bị riêng cho hắn.

Tôi nhìn hắn trên màn hình.

Trong lòng không có chút dao động.

Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng ghét.

Khi hắn quyết định vì lòng tham của mình mà kéo hơn một trăm mạng người vô tội chôn cùng tôi.

Kết cục của hắn đã được định sẵn.

Chúng tôi lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian trôi từng giây.

Trong tòa nhà chỉ còn tiếng bước chân bồn chồn của Lục Minh.

Hắn liên tục xem đồng hồ, lẩm bẩm chửi rủa.

“Đến rồi.”

Giọng thợ săn vẫn bình tĩnh.

Tôi nhìn ánh mắt ông.

Một chiếc xe khác.

Một chiếc xe tải đen cũ kỹ không biển số.

Dừng ở góc tối xa hơn.

Ba người bước xuống.

Họ mặc đồ tác chiến đen, đeo mặt nạ chỉ lộ đôi mắt.

Động tác của họ đồng bộ, không phát ra bất kỳ tiếng thừa nào.

Chạm đất.

Khụy gối.

Quan .

Sau đó hình thành đội hình tam giác chiến thuật, tiến về phía tòa nhà.

Trên họ là loại vũ khí ngắn gọn mà tôi chưa từng .

Được lắp giảm thanh.

Những người này chính là “người dọn dẹp” mà Liễu Mạn thuê.

Họ không phải côn đồ hay thủ bình thường.

Họ là chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Liễu Mạn rốt cuộc tìm được những người này từ đâu?

Phía sau cô chẳng lẽ còn có lực mà tôi chưa biết?

Ý nghĩ đó giống một viên đá lạnh xuống hồ nước trong lòng tôi.

Làm dậy lên những gợn sóng bất an.

Trên màn hình.

Ba bóng đen đã lặng lẽ tiến vào tòa nhà.

Họ giống như ba con báo săn trong đêm.

Thanh nhã.

Nhưng chết chóc.

Lục Minh hoàn toàn không biết.

Hắn vẫn đang tưởng tượng cách kéo Liễu Mạn xuống nước.

Vẫn luyện tập những lời lật trắng thay đen để nói với viên.

Tôi đeo tai .

ràng giọng hắn méo mó vì sợ hãi và giận dữ.

“…Chính cô ta! Tất cả là do con đàn bà độc ác đó!”

“Cái chết của Quý Phong không phải tai nạn!”

“Là cô ta và một thuộc hạ của tôi cùng lên kế hoạch!”

“Tôi có chứng cứ! Tôi có bản ghi âm cuộc gọi của họ!”

Hắn nói rồi lấy từ túi ra một chiếc máy ghi âm nhỏ.

Giơ cao.

Như thể đó là thanh kiếm có thể ra lệnh cho cả thiên hạ.

Ngay lúc đó.

Sau lưng hắn.

Một bóng đen như ác quỷ bước ra từ địa ngục.

Lặng lẽ nâng vũ khí.

Tôi bản năng nín thở.

Tôi biết.

Vở kịch sắp đến cao trào.

Ngày tận cùng của con sói đói đã đến.

________________________________________

17 Kết cục của con sói

“Phụt.”

Một âm thanh cực nhẹ.

thiết bị thu âm siêu nhạy, truyền vào tai tôi.

Âm thanh còn nhẹ hơn tiếng kim .

Nhưng giống như búa nện vào tim tôi.

Trên màn hình.

Động tác giơ máy ghi âm của Lục Minh đông cứng.

Hắn đứng đó.

Một giây.

Hai giây.

Rồi hắn chậm rãi cúi đầu.

Nhìn xuống ngực mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương